Saturday, December 19, 2009

"Chùm" văn nghệ

Click to enlarge






HOA SA MẠC
Oil on canvas
20" x 24" by A.C.La


*
* *

*
* *
Tôi chưa từng nghiên cứu về hội họa bao giờ, mà chỉ đọc lõm bõm chỗ nầy một chút, chỗ kia một chút. Rồi khi ngồi hay đứng trước một bức tranh cứ để cho lòng mình cảm nhận nó. Không căn cứ trên một qui tắc nào cả.

Có bức tranh, thoạt nhìn mình có thiện cảm hoặc thấy thích, sau đó mới thử phân tích bố cục, màu sắc, nhứt là màu sắc và ánh sáng của bức tranh - có lẽ mình chịu ảnh hưởng của phái Ấn Tượng trong cách xem tranh - và sau cùng thử tìm hiểu tâm tình của tác giả bức tranh.


Từ cái nhìn thiện cảm với bức tranh cho đến lúc tìm hiểu chi tiết va ghi lại ý kiến ngắn gọn về bức tranh thường qua thời gian khá dài, vì thỉnh thoảng mình lại giở tranh ra để xem lại một chi tiết nào đó. Thường, một bức tranh mà mình cho là đáng chú ý, mình xem lại trước sau ít ra cũng không dưới 5 lần. Bạn thấy đó, vài ba bức tranh tôi đã cho ý kiến của mình, sau khi Bạn đã trình làng cả một, hai tháng.

Nói qua về bức tranh Hoa Sa Mạc lần nầy, thoạt nhìn tranh, tôi không có chú ý tới cái tên của Bạn đặt cho bức tranh, mà chú ý ngay tới chân dung của thiếu nữ và khóm hoa màu đỏ. Không hiểu tại sao trong đầu tôi nảy ra cái tên Lồng Bóng cho bức tranh. Giải thích tìm thấy sau đó: cảnh núi đá tượng trưng cho sự hoang vắng, gương mặt thiếu nữ đáng lẽ được ghi lại hơi mờ nhạt để tạo sự tương phản với núi đá và gợi nhớ kỷ niêm quá khứ, thì lại được vẽ rất rõ nét, nhứt là với khổ tranh tương đối nhỏ, 20''x24'', ngay bên cạnh khuôn mặt thiếu nữ lại có khóm hoa màu đỏ thắm - theo tôi nhớ đây là lần đầu tiên trong số tranh của Bạn đưa lên D Đ, Bạn dùng màu đỏ thắm, trong vài tranh trước Bạn chỉ dùng tới màu thổ chu, chứ chưa hẳn là màu đỏ - gương mặt thiếu nữ vừa trong sáng vừa rõ nét bên cạnh khóm hoa màu đỏ thắm có một cái gì hòa điệu. Tôi cũng chú ý tới đôi mắt và nét môi của thiếu nữ trong tranh nầy: đôi mắt đẹp, hồn nhiên, nét môi nửa nũng nịu nửa tinh nghịch.

NQMinh

*
* *


Ngày Hoàng Sa

Tuyên Cáo
Về Việc Chọn Ngày 19/01 Mỗi Năm
Là Ngày Hoàng Sa

Xét rằng Ngày 19/01/1974 đã diễn ra một biến cố lịch sử là việc các Lực Lượng Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà đã chiến đấu hào hùng chống lại quân Trung Cộng xâm lăng vùng đảo Hoàng Sa thân yêu của người dân Việt,

Xét rằng Ngày 19/01/1974, Năm Mươi Ba (53) Chiến Sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà đã anh dũng hy sinh, bỏ mình vì đất nước, xứng đáng để được suy tôn như các Anh Hùng Dân Tộc,

Xét rằng các quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa là một phần bất khả phân của lãnh thổ Việt Nam và nghĩa vụ của mọi con dân Việt Nam là phải tiếp tục đấu tranh để khôi phục các đảo còn bị tạm chiếm bởi quân xâm lược Trung Cộng,

Xét rằng trong khi Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà anh dũng chiến đấu để bảo vệ lãnh hải của ông Cha ta đã để lại cho đến nay, Đảng Cộng Sản Việt Nam giữ một thái độ hoàn toàn im lặng trước sự xâm lăng này của Trung Cộng. Thái độ này là một bằng chứng cho thấy có một sự đồng loã đối với sự xâm lăng ấy.

Long Trọng Tuyên Cáo :

1. Nay kêu gọi chọn ngày 19/01 hàng năm là Ngày Hoàng Sa. Ngày Hoàng Sa này sẽ được tổ chức hàng năm vào thời điểm thuận tiện gần nhất với ngày 19/01 tại khắp mọi nơi trên thế giới, ở những nơi có con dân Việt cư trú và được tiếp tục cho đến khi khôi phục được lãnh hải tạm thời còn do ngoại bang chiếm đóng một cách trái phép.

2. Uỷ Ban kêu gọi cộng đồng người Việt Nam khắp nơi trên thế giới thành lập Uỷ Ban Đặc Nhiệm “Ngày Hoàng Sa”, nòng cốt là các cựu chiến sĩ Hải Quân với sự hỗ trợ của các quân binh chủng khác của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, các lực lượng chính trị dân sự và đồng bào yêu nước, để lo việc tổ chức buổi lễ “Ngày Hoàng Sa” hàng năm tại địa phương, nhằm biến buổi lễ thành một ngày truyền thống trong lịch sử Việt Nam.

3. Ngày Hoàng Sa hàng năm là Ngày Giỗ & Truy Điệu [53] 74 chiến sĩ Hải Quân vị quốc vong thân như các Anh Hùng Dân Tộc, làm gương sáng khêu gợi lòng ái quốc cho các thế hệ con dân nước Việt muôn đời.

Uỷ Ban sẽ phổ biến các hoạt động cụ thể dự trù cho Ngày Hoàng Sa và xin kinh chào Với Quyết Tâm Khôi Phục Hoàng Sa & Trường Sa.

Làm tại San Jose, ngày 07/11/2009,

Đại Diện : GS Nguyễn Văn Canh

Friday, December 18, 2009

Thơ Đào Văn Bình


Click to enlarge

Tin nội bộ


Hôm nay, Thứ Sáu 18/12/2009, thi sĩ Như Thương sẽ nhập viện để giải phẫu.
Cô Út sẽ vắng Diễn Đàn và không liên lạc trong ít lâu.
Diễn Đàn cầu chúc Út sớm bình phục trở lại với anh chị em chúng ta.
Diễn Đàn

Thursday, December 17, 2009

Yếm Đào


Cho anh ngồi tựa Yếm Đào
Mai sau bé nhớn ... buộc vào duyên tơ
(Tho* NT)

Sợi tơ bé cột thờ ơ
Buông trôi theo gió hững hờ bay cao
Nay ngồi anh tựa Yếm Đào
Để mai bé nhớn lạc vào mộng du.
(A.C.La)

Wednesday, December 16, 2009

Cười tí tỉnh

HÚ HỒN!

Tôi và bạn gái xinh đẹp của tôi đã hẹn hò được hơn 1 năm và chúng tôi đã quyết định đi đến hôn nhân trong thời gian tới. Mọi thứ đều tươi đẹp đối với tôi trong thời gian này chỉ có một điều duy nhất làm tôi phân tâm đó là .... cô em gái xinh đẹp của bạn gái tôi.

Cô em vợ tương lai của tôi năm nay 22 tuổi, hay mặc những chiếc áo bó sát người và thường thì là không mặc áo trong. Cô ấy luôn cúi thấp người mỗi khi đứng cạnh tôi và dường như luôn để cho tôi 1 góc nhìn không thể "chuẩn" hơn. Tôi không thể không để tâm tới chuyện này bởi vì cô em vợ tương lai của tôi không bao giờ làm điều tương tự với những người khác.

Vào một ngày đẹp trời, cô em vợ tương lai bé bỏng và xinh đẹp của tôi gọi điện thoại cho tôi và mời tôi đến nhà để kiểm tra lại giấy mời cho đám cưới. Khi tôi đến chỉ có mình cô ở nhà, cô đến bên tôi và thì thầm với tôi rằng cô rất yêu tôi và không thể cưỡng lại được tình cảm của mình. Cô nói rằng cô muốn có tôi dù chỉ một lần trong đời trước khi tôi làm đám cưới với chị của cô ta.

Lúc đó tôi không thể thốt ra một lời nào và cảm thấy rất lúng túng thì cô ta nói "bây giờ em sẽ lên phòng của em trên gác, nếu anh muốn thì hãy lên đó với em".

Tôi đứng im như pho tượng và nhìn cô ấy đi lên gác. Tôi đứng đó như vậy một lúc rồi quyết định quay lại thẳng tiến ra cửa trước. Tôi mở cửa và đi thẳng đến chiếc ô tô của mình. Thì lạ chưa kìa, trước mắt của tôi là cả gia đình nhà vợ chưa cưới của tôi đang đứng đó và vỗ tay.
Với đôi mắt rơm rớm nước và giọng nói xúc động, bố vợ tương lai của tôi nói:

- Gia đình ta rất vui sướng khi con đã vượt qua được thử thách đầu tiên của gia đình. Ta sẽ không thể tìm đâu ra được thằng rể nào xứng đáng hơn cho con gái của ta!
Chàng rể (lẩm bẩm):

- May mình để quên bao cao su ở ngoài xe, chứ không thì…"Những đồi hoa sim, ôi những đồi hoa sim"…

Truyện của Thiên Hạ
(Nguyễn Văn Saú lượn lặt từ Internet)

Phi: Dân cư quanh núi lửa di tản



Phi Luật ân, một láng giềng của Việt Nam năm nay nhiều tai ương: bão lụt, du kích Hồi giáo nổi dậy tại Miền Nam, bây giờ đến núi lửa. Sau khi núi Mayon cách thủ đô Manila 330km (206 miles) hướng đông nam đã bộc phá cột khói cao cả cây số khiến vài chục ngàn dân cư những làng cận kề trong vòng 8km buộc phải di tản. (Nguồn BBC)

Non nước ta

Bãi biển Lăng Cô với những cây dừa trùi lủi vì bão Tháng Chín. Lăng Cô thuộc tình Thừa Thiên, quận Phú Lộc, nơi mỗ tôi cũng từng "đóng chốt" một năm. Trung ảnh là Đèo Hải Vân, tắp tít là núi Bán Đảo Sơn Trà, Đà Năng. Đà Nẵng khá khang trang và phát triển. Nhưng nghe đâu đất đai nay đã thuộc về người Hoa từ Tàu Cộng sang mua gần hết những chỗ tốt. Bãi Lăng Cô là một trong những bãi biển đẹp nhất VN. Hình chụp 11/2009. (A.C.La)
Click to enlarge

Tuesday, December 15, 2009

Thư Paris

A.C.La thân,


Xin chào người trở lại từ Việt Nam, người đã tìm về chốn cũ để gặp lại người xưa. Ta không nghĩ Bạn đã lặn lội đường dài qua mấy con đèo chỉ để thấy lại ngọn núi xưa, chỉ để nghe sóng vỗ bì bọp bên bờ phá gợi hứng vẽ tranh Túy Vân, và chỉ để nghe bà cụ già nói một câu chí tình, mà ta nghĩ chàng đã hóa trang cho người xưa, mắt đã trong mắt, còn thác lời bà cụ, chỉ là để giữ riêng cho mình cái cảm xúc còn đọng lại. Câu trả lời của chàng : « Dại chi nói ra » đã nói lên đủ và nhiều. Nên chi Cô Út Như Thương cũng đừng tiếc giùm cho ông bạn chúng ta (xin trích thơ Túy Vân Tửu):

Ngờ đâu trăng của nửa đêm
Mang em đi mất, lòng mềm rưng rưng.
Xin cám ơn Bạn đã tặng bài hát, đúng hơn là Bạn muốn mượn tựa của bài hát để khều vài mẫu tin từ Paris. Vậy xin kể hầu Bạn hai trong số những mẫu tin thời sự nóng bỏng ở Paris. Chút nữa quên. Xin nhắc Bạn nhớ viết hai chữ « k » trong cái tên bằng chữ thường thôi, đừng viết hoa. Cách viết như vậy tôi đã cầu chứng với Mao Tôn ngay từ đầu rồi.

Tin thứ nhứt về nước Pháp và giải Túc cầu thế giới năm 2010.

Cái danh tiếng Vô Địch Thế Giới trong giải túc cầu năm 1998 của đội tuyển Pháp nay chỉ còn là vang và bóng. Bởi vì qua các trận vòng loại khu vực Âu châu hai năm qua, trong một nhóm gồm những nước thực lực chỉ ở mức trung bình, nếu không muốn nói là yếu, gồm Áo, đảo quốc Féroé, Lituanie, Roumanie, Serbie, đội tuyển Pháp vất vả lắm mới chiếm được hạng nhì, sau đội Serbie đứng đầu nhóm, nên không được trực tiếp vào pha chung kết tổ chức ở nước Nam Phi vào tháng 6-7 năm 2010, mà phải đấu « vớt » với một đội hạng nhì khác là Ái Nhĩ Lan.

Trong trận lượt đi ngày 14-11-2009 ở Dublin, thủ đô Ái Nhĩ Lan, đội Pháp đã thắng một cách chật vật với tỷ số 1-0. Lượt về ngày 18-11 ở Paris, đội tuyển Pháp đã chơi một trận mà mọi người đều công nhận là không hồn và tồi tệ, bị đội Ái Nhĩ Lan dẫn 1-0 ngay từ hiệp đầu. Xét kết quả chung của hai trận, hai đội huề nhau, nên phải đá thêm giờ để phân thắng bại. Phút thứ 102 của trận đấu, thủ quân Thierry Henry của đội Pháp kiểm soát bằng cánh tay một quả bóng từ một đồng đội chuyền đến, trước khi chuyển bằng chân cho đồng đội W. Gallas đội đầu gỡ huề 1-1, nhờ vậy đội Pháp giành được chiếc vé đi Nam Phi. Thủ môn và các cầu thủ đội Ái Nhĩ Lan lập tức phản đối, nhưng có lẽ trọng tài không thấy động tác vi phạm luật của T. Henry, đã chấp nhận quả bóng tung lưới của đội Pháp có hiệu lực.

Quả bóng gỡ huề tạo chiến thắng cho đội Pháp đã được công luận và báo chí hai nước Ái Nhĩ Lan và Pháp mổ xẻ và phê phán, nó cũng suýt gây ra một vụ án ngoại giao giữa hai nước. Báo chí và truyền thông Ái Nhĩ Lan đồng loạt gọi quả bóng gỡ huề của đội Pháp là ăn gian. Thủ Tướng Ái Nhĩ Lan chính thức lên tiếng yêu cầu Liên Đoàn túc cầu thế giới FIFA cho đá lại trận cầu. Thủ Tướng Pháp trả lời, yêu cầu Thủ Tướng Ái Nhĩ Lan đừng xen vào thẩm quyền của các giới chức thể thao. Huấn luyện viên người Ý G.Trapattoni của đội Ái Nhĩ Lan cho biết ông không yêu cầu cho đá lại trận khác, vì biết theo luật lệ, FIFA không chấp thuận. Quả nhiên FIFA ra quyết định chấp nhận kết quả trận đấu, và không cho đá lại. Phía Pháp nhiều tiếng nói trong công luận gọi quả bóng gỡ huề của đội tuyển Pháp là sự ô nhục, và cho rằng xét toàn bộ trận đấu, đội Ái Nhĩ Lan xứng đáng là đội thắng. Trước áp lực nặng nề của dư luận, ngày hôm sau thủ quân T.Henry đã phải lên tiếng cho rằng việc cho đá lại trận cầu là điều hợp lý . Anh ta cũng xác nhận là quả bóng có chạm cánh tay anh ta, nhưng nói thêm anh ta không phải là trọng tài để quyết định về hiệu lực của quả bóng tung lưới. Có người bẻ lại, nói, nếu anh ta chơi đẹp ( fair play ) theo truyền thống túc cầu của Pháp, anh ta đã phải đến nói sự thực với trọng tài ngay lúc đó. Trước dư luận sôi nổi như vậy, huấn luyện viên của đội tuyển Pháp Raymond Domenech vẫn bình chân như vại, cộng thêm cách nói khinh mạn của ông ta : « Chúng tôi sẽ không hara-kiri vì quả bóng đó » ; quả bóng đưa đội Pháp vào pha chung kết ở Nam Phi, đồng thời cũng đem lại cho ông số tiền thưởng hơn 800000 € ( hơn 1 triệu 200 ngàn Mỹ kim ) của Liên Đoàn Túc Cầu Pháp.

Đội tuyển Pháp tuy hiện nay đứng thứ 7 trong bảng xếp hạng các nước của FIFA, nhưng không được FIFA cho vào 8 nước để dẫn đầu các nhóm ( có 8 nhóm từ A tới H, mỗi nhóm có 4 đội ). Trong cuộc bốc thăm chia nhóm ở Nam Phi hôm 04.12, Pháp đứng chung nhóm A với nước chủ nhà Nam Phi và hai nước Mễ Tây Cơ, Uruguay, là những nước có đội cầu không được coi là mạnh. Giới lãnh đạo túc cầu Pháp tỏ vẻ vui mừng vì không phải đứng vào các nhóm của tử thần ( groupe de la mort ), như chung nhóm với các nước Ba Tây, Tây Ban Nha ... Nhưng liệu niềm vui đó có đủ tăng hứng khởi và cải tiến kỹ thuật giao đấu của đội tuyển Pháp trong pha chung kết ở Nam Phi sắp tới không? Bởi vì mọi người đều nhận thấy là đội tuyển Pháp dưới quyền điều khiển của huấn luyện viên R. Domenech hiện nay, tuy có những cá nhân cầu thủ giỏi, nhưng thiếu một cầu thủ làm linh hồn dẫn dắt toàn đội, thiếu sự phối hợp giữa các tuyến khi lâm trận, thiếu chiến thuật và đấu pháp hữu hiệu, cho nên đội Pháp khó lòng giành được chiến thắng ở giải Túc Cầu thế giới năm 2010.

Mẫu tin thứ hai liên quan tới chuyện chính trị ở Pháp.

Trong chính phủ Pháp hiện nay có một Bộ được thành lập theo ý muốn của Tổng Thống N.Sarkozy, mang tên Bộ Bản Sắc Dân Tộc Và Nhập Cư (Ministère de l’Identité Nationale et de l’Immigration).

Trong thời gian vừa qua, ông Bộ trưởng E.Besson của Bộ nầy đã đưa ra những quyết định gây xôn xao dư luận Pháp. Ông đã đưa ra vấn đề tạo cho học sinh ý thức về bản sắc dân tộc, bằng cách chẳng hạn tổ chức cho học sinh mỗi năm ít ra một lần hát bản quốc ca Pháp ( la Marseillaise ) trong trường. Tiếp theo, trong tháng mười vừa qua, ông ra quyết định trao cho các tỉnh trưởng nhiệm vụ tổ chức các buổi thảo luận rộng rãi về bản sắc dân tộc với câu hỏi gợi ý : «Đối với bạn, người Pháp có nghĩa là gì ? » ( pour vous qu’est-ce qu’être français ?).

Các chính đảng đối lập với đảng UMP cầm quyền cho là Tổng Thống Sarkozy và Bộ trưởng Besson không ngay thẳng khi cho thảo luận về bản sắc dân tộc vào lúc nầy, mà đó chỉ là thủ đoạn chính trị nhằm giúp đảng UMP trong cuộc vận động tranh cử bầu đại biểu các Hội đồng Vùng, tổ chức vào tháng 3 năm 2010. Do kết quả các cuộc bầu cử cấp Vùng năm 2004, hiện đảng UMP chỉ chiếm được đa số ở 2 trong tổng số 22 Vùng trên nội địa nước Pháp và đảo Corse. Từ kinh nghiệm của cuộc bầu cử Tổng Thống năm 2007, trong đó ông Sarkozy nhờ khéo léo đưa ra chiêu bài dân tộc đã thu được số phiếu quan trọng của cử tri thuộc Mặt Trận Dân Tộc ( FN, Front National ), một đảng chính trị cực hữu của Pháp có chủ trương dân tộc hẹp hòi và quá khích, người ta cho rằng lần nầy ông Sarkozy dùng lại chiến thuật cũ để yểm trợ cho đảng UMP trong cuộc bầu cử cấp Vùng sắp tới.

Ngay trong hàng ngũ đảng UMP có một số người không đồng ý về việc thảo luận về bản sắc dân tộc. Ông J.P. Raffarin một cựu Thủ Tướng thời Tổng Thống J. Chirac cho rằng đúng ra nên đặt vấn đề hiệp nhứt quốc gia ( l’Unité nationale ) chứ không phải bản sắc dân tộc. Có một số nhà trí thức kêu gọi không tham dự những cuộc thảo luận về bản sắc dân tộc nầy, họ cho là không có tính cách tự do, không có tính cách đa hướng và không có ích lợi. Đi xa hơn, một nhóm 20 nhà tri thức khác gồm có triết gia, sử gia, nhà xã hội học ký tên trên một bản kêu gọi đòi hỏi bỏ chính Bộ Bản Sắc Dân Tộc Và Nhập Cư, vì nó đặt chế độ dân chủ trong tình trạng nguy hiểm. Họ nói cần công khai xác nhận lại những lý tưởng phổ quát làm nền tảng của nền cộng hòa, chống lại sự chiếm đoạt có tính chất dân tộc hẹp hòi cái ý tưởng về quốc gia.

Một sự kiện chính trị xảy ra bên nước láng giềng Thụy Sĩ đã làm chuyển hướng cuộc vận động thảo luận về bản sắc dân tộc bên Pháp. Ngày 29.11, hơn 57% cử tri Thụy Sĩ tham dự cuộc trưng cầu dân ý đã chấp thuận việc cấm không cho xây thêm các tháp kêu gọi cầu nguyện ( les minarets ) cạnh các thánh đường hồi giáo ( les mosquées ). Làn sóng chấn động của cuộc trưng cầu dân ý Thụy Sĩ lan sang Pháp đã chuyển đề tài bản sắc dân tộc qua vấn đề nhập cư và hồi giáo.

Trong cuộc thảo luận đầu tiên hôm 2.12.2009, một ông xã trưởng thuộc đảng UMP, của một làng nhỏ thuộc miền đông bắc nước Pháp đã tuyên bố với ký giả : « Đã đến lúc phải phản ứng vì chúng ta sắp bị nuốt chửng ». Ký giả hỏi, bởi ai. Trả lời : «Đã có 10 triệu người được chúng ta trả tiền mà không làm gì cả». Đáp một câu hỏi khác, ông nói ông đồng ý là có quá nhiều người nhập cư.

Ông Bộ trưởng Besson lên án những lời phát biểu của ông xã trưởng nói trên. Thủ tướng F. Fillon cũng cố gắng làm giảm không khí căng thẳng, ông nói : « Phải bài trừ khuynh hướng (hồi giáo) toàn nguyên quá khích, nhưng nhứt định không phải là chống những người hồi giáo ». Trước việc thảo luận về bản sắc dân tộc có thể bị chuyển hướng không kiểm soát được, Tổng Thống Sarkozy phải lên tiếng, cố gắng làm chủ tình hình bằng một bài giải thích đăng trên báo. Ông xác nhận việc thảo luận về bản sắc dân tộc là cần thiết, vì nó là liều thuốc giải độc chống lại khuynh hướng bộ tộc và cộng đồng khép kín. Ông cũng nhắc đến việc trưng cầu dân ý bên Thụy Sĩ về tháp cầu nguyện và việc cần tôn trọng sự phát biểu ý kiến của người dân. Tiếp theo ông nói bên cạnh văn hóa Ki tô giáo truyền thống của nước Pháp có thêm sự tham gia của văn hóa khác (hồi giáo). Nhân đó ông khuyến cáo nên tránh những hành vi phô trương và khiêu khích không có lợi cho việc hòa nhập. Ông cũng kêu gọi tinh thần bao dung giữa người tiếp nhận (người Pháp) và người đến (từ những dân tộc khác).

Cùng thời gian nầy, ở Quốc hội Pháp có một nhóm đặc nhiệm được giao nhiệm vụ nghiên cứu đưa ra một dự luật cấm trang phục burqa (một loại áo dài của phụ nữ hồi giáo phủ kín từ đầu tới chân, chỉ để một khoảng hở chỗ hai con mắt). Ở Pháp số phụ nữ hồi giáo dùng trang phục nầy rất ít, và chỉ thu hẹp ở một số nơi có đông người hồi giáo sống.

Thành ra người ta thấy qua lời phát biểu của hai ông, cả Tổng Thống và Thủ Tướng Pháp từ chủ đề bản sắc dân tộc đã bị cuốn vào hướng tranh cãi về hồi giáo và người nhập cư, là đất dụng võ của Mặt Trận Dân Tộc (Front National) với khẩu hiệu: «Nước Pháp của người Pháp». Với sự biến chuyển bất ngờ của thời sự, vấn đề bản sắc dân tộc bị đẩy lạc hướng hóa ra làm lợi cho Mặt Trận Dân Tộc, vì theo kết quả thăm dò dư luận mới nhứt, uy tín của Mặt Trận nầy trong cuộc vận động bầu cử cấp Vùng vừa mở màn, đã có chiều hướng tăng lên.

Nước Pháp từ lâu đã là một quốc gia đa chủng tộc, đa văn hóa. Nền văn hóa Do thái-Ki tô giáo lâu đời đã thu nhận những đóng góp của những nền văn hóa khác, trong đó có văn hóa Hồi giáo. Hiện nay ở Pháp có từ 4 tới 5 triệu người theo Hồi giáo. Nhìn chung, người dân Pháp không có óc bài ngoại và không kỳ thị chủng tộc hay tôn giáo. Nhưng từng giai đoạn có một số người trong giới chính trị và trí thức đã vụng về đưa ra những luận điểm khơi dậy sự nghi kỵ, thù ghét đối với một vài thành phần dân tộc, làm xáo trộn tính thống nhứt của một nước cộng hòa, thế tục, xã hội, tôn trọng các tín ngưỡng, như Hiến Pháp của nước Pháp qui định.

Để thay đổi không khí, xin mời xem một video clip về Hoa hậu nước Pháp năm 2010 được chọn hôm thứ bảy 05.12 vừa qua, cô Malika Ménard, vùng Normandie, miền tây bắc nước Pháp, 22 tuổi, cao 1,76m, sinh viên năm thứ 3 trường Luật.

NQMINH PARIS
______

Khéo cho bạn, người đa nghi hơn Tào Tháo!

Tôi nói thật, có người lại không tin. Rõ khổ! Tôi đã gặp lại bà cụ. Tôi đã viết lại 100% nguyên văn lời bà cụ nói. Tôi được lực lượng hùng hâu dẫn đường gồm ba người hôm tôi về thăm lại quân Vinh Lộc. Ít nhất hai người có mặt khi tôi gặp lại bà cụ và chứng kiến những lời bà cụ nói. Từ VN có thể các chứng nhân này cũng đang đọc những dòng chữ bạn và tôi đang viết. Ít ngày trước đây họ thắc mắc, "Hôm nớ trời mưa không na theo máy ảnh để chụp hình mà sao vẽ được cảnh lội bờ phá giống như rứa!" Chắc bạn không yêu cầu tôi đưa bạn về gặp họ chứ?

(A.C.La)


Tùy bút

Diễn Đàn: Trong số những bạn già cùng trường, có những người bằng cách này hay cách khác đang biểu lộ những bất ngờ ...những bất ngờ rất dễ thương như trong tùy bút đưới đây.

Tưởng Như Tình Yêu.
Cao xuân Thức

Em nằm đó trên chiếc giường queen size phủ tấm “dra” trắng như cát trắng trên bải biển. Tấm “dra “ trắng càng nổi bật trên một nền màu xanh nước biển rộng lớn mênh mông trải dài không có điểm tận cùng. Trần nhà của em cao vời vợi với màu xanh da trời điểm nét chấm phá những đám mây đen chen lẫn mây trắng bay lơ lững tới cõi hư hư thực thực. Em nằm đó với thân hình lồ lộ nét kiêu sa hấp dẫn của cô gái tuổi dậy thì. Em đang mời gọi, em đang đợi chờ ai ?


Em yêu ơi, anh thấy ai cũng háo hức nhìn ngắm em. Ai cũng trầm trồ ca tụng em. Ai cũng nói với nhau ước chi được gần em. Dù chỉ một lần thôi cũng đủ rồi. Bên cạnh anh, có người nói nhỏ: "Đừng vội vàng, coi chừng đây không phải cô gái thật mà là bà phù thủy! Chết cả đám hoặc ũ tờ như chơi". Anh giật mình và nói to: “Hãy cẩn thận. Quan sát kỷ, ai có duyên thì sẽ lọt vào mắt xanh của người đẹp”

Thế rồi, chẳng bao lâu sau đó, anh mới khám phá ra rằng em không phải là bà phù thủy. Em đẹp tựa Tiên Giáng Trần. Em đã cứu anh trong cảnh ngộ thập tử nhất sinh. Trong buổi gặp em lần đầu, em đã mời anh một bữa cơm ngon miệng. Đặc biệt lại ăn bằng tay chứ không dùng đũa như tại quê nhà của anh. Nhà của Em thật đơn sơ. Bề dài độ 15 mét, chiều ngang khỏang 8 mét. Mái lợp tôn. Ngôi nhà của em được kiến trúc như một Hội Trường. Một phần được thiết trí như sân khấu có vách ba phía. Phần còn lại không có vách, không có cửa. Xa xa độ 20 mét có một cái giếng nước ngọt. Nhà em đơn sơ tới thế sao em? Vậy mà em vẫn đẹp, em vẫn vui vẻ mới là lạ.

Còn hàng xóm láng giềng của em cũng thật đơn sơ và tốt bụng. Gặp anh họ nói cười vui vẻ. Ánh mắt trông thật chân tình, chứa đựng đầy ắp tình người. Ôi sao mà hạnh phúc như thế nầy. Không như ở quê anh, ra đường là bị những con "bò vàng" theo dõi; Hàng xóm thì nhìn anh bằng ánh mắt soi mói, cú vọ; bởi vì xóm nào cũng có công an khu vực, cũng có an ninh viên khu phố. Bà con tới thăm ngủ lại qua đêm, chủ nhà không đi trình báo, đêm khuya Công An gõ cửa , lập biên bản. Dân anh khổ lắm em ơi!!!

Rồi một đêm, em mời anh tới nhà . Anh mừng lắm. Anh run và hồi hộp. Trước khi bước vào nhà, tim anh đập thình thịch. Anh nghe rõ từng nhịp đập của con tim. Anh phải dừng lại một chốc. Lấy bình tĩnh bước vào nhà. Em mĩm cười liếc nhìn anh. Em không có một lời, dù chỉ một lời mà thôi. Em lặng lẻ dắt anh đến giường; chỉ anh ngồi bên em. Em làm anh hồi hộp quá. Em hỏi anh có đói bụng không. Anh nói trong ngập ngừng…anh không đói bụng mà …anh đang đói… Rồi anh không đủ can đảm để nói tiếp…dù em hỏi anh nhiều lần... anh đói gì nào…anh thèm ăn món gì để em làm … Cuối cùng anh lấy hết can đảm ôm em vào lòng và đặt em nằm xuống…em không phản ứng gì…em nằm yên cho anh hôn nhẹ mái tóc dài óng ả, hôn lên đôi mắt đen lánh tinh nghịch, hôn lên đôi má phúng phính, và rồi hôn lên môi hồng căng mộng của em…anh lần mở mấy khuy áo… lúc đó em đưa tay chận nhẹ; anh khựng lại và hụt hẫng. Như hiểu được nỗi thất vọng và hụt hẫng đó; em vội nói, đừng vội, em cho anh hết mà, nhờ anh giúp em đóng mấy cái cửa.

Tâm hồn anh lúc đó rất bấn loạn. Nghe em nói, anh vội nhảy xuống giường, nhưng nhìn ra phía ngoài, mới nhớ lại; nhà đâu có cửa mà đóng. Em thông minh và nhanh trí thật. Thì ra đây chỉ là một cách em ngăn chận bước tiến hơn vũ bão của anh. Anh nói nhà em đâu có cửa để đóng? Em giải thích rằng cửa nhà em là những đám mây đen che phủ mặt trời, hoặc lúc mặt trời đi ngũ bên kia biển rộng bao la. Lúc bấy giờ, không cần đóng cửa nhà vẫn tối, đủ để anh và em tận hưởng niềm hạnh phúc bên nhau, được không anh? Anh thật khâm phục em. Không những em đẹp tuyệt vời mà còn thông minh tuyệt đỉnh.

Trong lúc đợi mây đen kéo tới hay đợi mặt trời đi ngũ, anh hãy kể cho em nghe sao anh lại tới nơi xa xôi hẻo lánh nầy... Sau đó em và anh sẽ… em hứa không làm anh thất vọng.

Anh ngoan ngoãn nghe lời em Rồ anh kể về chuyến hành trình gian nan mà anh đã tiêu phí bao nhiêu thời gian, vượt bao nhiêu hải lý, để rồi tìm được quê hương em. Quê hương em ở tại đây là một hòn đảo nho nhỏ nhưng xinh xắn như em. Quê hương em là niềm mơ ước mà nhiều đồng hương của anh ước mơ được đặt chân tới. Nhưng có nhiều người chưa đạt được niềm ước mơ đó thì đã đi ngủ dưới lòng biển sâu…trong tức tưởi ngẹn ngào và uất hận khôn cùng…

Em dựa đầu vào vai anh và say sưa lắng nghe …thỉnh thoảng vì qúa xúc động giọng anh trầm xuống và châm lại vì kể đến những chiếc thuyền bị chết máy không có tàu thuyền quốc tế cứu vớt… rồi hết thức ăn, nước uống, đói lả mà chết… Có lúc người còn sống phải ăn thịt người chết để hy vọng chống chọi với tử thần được lúc nào hay lúc đó… Anh cũng kể cho em nghe những chuyến ghe tàu bị hải tặc bắt giữ , cướp bóc, hãm hiếp, rồi vất xác xuống lòng biển sâu… Em nói xen vào "Buồn qúa, đau thương qúa"…Em lại nói khẽ vào tai anh…"Rồi sao nữa hả anh ?"...Anh nghiêng đầu nói nhỏ vào tai em có cả ngàn chuyện đau thương khác …anh sẽ kể cho em dịp khác…

Đợi mãi mặt trời mới chịu đi ngũ…vậy mình cũng nằm ngủ chứ em? Em cười tinh nghịch…rồi kéo anh nằm xuống…ngoài trời mây đen vần vũ. Gió thổi vun vút. Mái tôn kêu rào rạt từng chặp theo tiếng gío biển hú ngoài xa…Hai thân hình cuộn chặt vào nhau…như chỉ còn một…và rồi thiếp đi lúc nào trong căn nhà đơn sơ vào một ngày trước mùa Lễ Giáng Sinh, ngày 24 tháng 12 năm 1984…

Khi mặt trời đã lên cao, anh chia tay em trong lưu luyến nhớ thương…Anh nói lời cảm ơn…Em ngã đầu vào ngực anh và nói nhẹ nhàng như gió thoảng… "Anh yên tâm. Đời em cứ mãi đợi chờ. Được gặp anh, em vui rồi. Anh muốn biết tên em. Tên em là PALAU LAUT".

Tên của em là địa danh của hòn đảo, chốn tạm dung đầu tiên trên HÀNH TRÌNH ANH Đi TÌM TỰ DO. Còn sinh nhật của Em, anh có thể biết được không em? Em vừa cất giọng lanh lảnh vứa hát vừa cười.
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời ?
Hỏi áng mây trôi qua bao đỉnh trời ?
Rồi em biến đi như mây mờ tan biến dưới ánh sáng mặt trời. Anh bàng hoàng, ngỡ ngàng nhìn theo…TƯỞNG NHƯ TÌNH YÊU.

Cao xuân Thức
Mùa Giáng Sinh 12/2009

Ngắm cho đỡ căng

Click to enlarge

Monday, December 14, 2009

Cười cho bớt căng

Chiếc hôn

Người tài xế tắc xi đến đón một ma-sơ. Chị bước vào trong xe . Chị nhận ra anh tài xế rất đẹp trai cứ nhìn mình chằm chặp. Chị hỏi anh chàng sao lại nhìn chị như thế. Chàng ta trả lời:
- "Con muốn hỏi xin ma-sơ một điều, nhưng lại sợ xúc phạm ma-sơ".

Chị trả lời:

- "Này con, con không làm tổn thương ta đâu. Nếu như con cũng trạc tuổi của ta và đã từng làm một chị dòng lâu như ta, đã có dịp nghe đủ thứ chuyện, thì chắc chẳng có gì con nói ra mà có thể xúc phạm đến ta được".

- "Vâng, con luôn có ảo tưởng là được một ma-sơ hôn mình".

Ma-sơ trả lời:
-"Để xem mình làm được gì nghe. Trước hết con phải là độc thân. Thứ đến con phải là công giáo".

Chàng tài xế rất đỗi hồi hộp:
- "Vâng. Con còn độc thân và là công giáo".

Được. Vậy thì tấp xe vô một con hẻm. Ma-sơ bèn làm vừa lòng chàng ta với một chiếc hôn hết sức nghề nghiệp. Nhưng khi xe trở lại con lộ, anh tài xế bắt đầu khóc. Ma-sơ hỏi:
"Này con, sao lại khóc?".

Chàng tài xế trả lời:
-"Xin tha tội cho con. Con đã nói dối. Thật ra con đã có vợ và theo Do Thái giáo.

Ma-sơ nói:
"Không sao đâu. Tôi tên là Dũng, Nguyễn Tấn Dũng. Tôi hóa trang để đi dạ hội Halloween thôi".

NNLiên cung cấp
A.C.La dịch, có sửa chút đỉnh.
**
(Hai chúng tôi đều là đực rựa, ngồì chung một Label thấy cũng khó coi,
nhưng biết làm sao bây giờ)

Vui để hết căng

Đàn ông nhiều bạn tốt hơn ...phụ nữ!


Tình bạn giữa phụ nữ:
Một người đàn bà có một đêm không về nhà. Sáng hôm sau nàng nói với chồng nàng ngủ qua đêm tại nhà một người bạn. Ngươòi chồng điện thoại cho 10 người bạn thân nhất của vợ. Không ai biết gì về chuyện này cả.

Tình bạn giữa đàn ông:
Một người đàn ông có một đêm không về nhà. Sáng hôm sau chàng nói với vợ chàng đã ngủ qua đêm tại nhà một người bạn. Người vợ điện thoại cho 10 người bạn thân nhất của chồng. Tám người xác nhận người chồng có ngủ ở nhà họ, và hai người còn nói là chàng ta vẫn còn ở đó.

!!!

Lời rao: Cần mách chỗ


Có ai biết giống ớt nầy tên gì và mua ở đâu xin chỉ dùm. Đa tạ.
HD +NĐ

Sunday, December 13, 2009

Hội Queensland đồng thuận với Hội Texas


Kính Anh TXThời,

Sau khi tham khảo ý kiến với các thành viên của Hội CSV/QGHC/Queensland Úc châu, đa số đều đồng ý theo tinh thần lá thư của Hội QGHC/Texas (kèm theo ở dưới.

Vậy kính tin anh Chủ Tịch rõ.

Kính thư,
T/M BCH/Hội CSV/QGHC/QLD
Nguyễn Văn Sanh

_______________


Nguyên văn thư Hội Texas gửi Tổng Hội:

Kinh gui:

_ Anh Chu Tich HDQT/TH
_ Anh Chu Tich BCH/TH
_ Quy Anh Chu Tich Thanh Vien HDQT/TH

Trich yeu: v/v bau cu Hoi Dong Quan Tri Tong Hoi.
Kinh thua qui Anh,
Chieu theo tinh than bien ban buoi hop thuong ky cua hoi CSVQGHC Texas
ngay 4/10/2009,cac hoi vien deu dong y voi y kien nhu sau:
1. Tam thoi nen giai the HDQT tong hoi sau khi man nhiem ky.
2. Ban Chap Hanh Tong Hoi co nhiem vu thanh lap mot Uy Ban soan thao Quy Che Bau Cu voi cac sua doi can thiet sau khi tham khao va voi su dong gop de nghi cua cac Hoi CSV/QGHC dia phuong.
3. Tat ca cac tranh cai va chi trich can phai cham dut .
Do la y kien chung cua cac hoi vien hoi CSVQGHC Texas. Xin anh CT/BCH/TH chuyen tiep van thu de nghi nay den cac Hoi CSV/QGHC dia phuong de thao luan va chuyen tiep de nghi den Tong Hoi.
Tran trong

CT/BCH/QGHC/TX
Vu Duong Cu

Đã tìm được người

Thân gởi anh Long, và quý đồng môn:

Sau khi email Nhắn Tin tìm người thân là đồng môn THẠCH THỊ NHO, tôi đã nhận được rất nhiều feedback từ quý anh chị đồng môn.
Cuối cùng, nhờ sự trợ giúp anh NTHùng (ĐS14), tôi đã liên lạc với anh Bùi Đắc Danh, đại diện khóa ĐS14, và tôi đã gọi phone cho chị Nho.
Được biết chị Nho đang cư ngụ tại Michigan. Sau đây là điện thoại của chị Nho: (313) . . . . . . .
Xin anh Long chuyển số phone này cho chị Trần Thị Ba.
Xin cám ơn sự nhiệt tình của quý đồng môn trong việc giúp đở chị Trần Thị Ba liên lạc được với chị Nho sau bao năm xa cách.

Thân kính,
NVSáu, TS4

Thông báo của Hội Vancouver - Canada


Kính gửi :
· Anh Chủ Tịch và Hội Đồng Quản Trị Tổng Hội CSV/QGHC,
· Anh Chủ Tịch và Ban Chấp Hành Tổng Hội CSV/QGHC,
· Qúy Anh Chủ Tịch các Hội CSV/QGHC Địa Phương

Thưa Qúy Anh Chị,

Sau nhiều lần trao đổi . Hội CSV/QGHC Vancouver Canada quyết định:

Hội CSV/QGHC Vancouver lấy tinh thần Tương Thân, Tương Ái, Tương Kính giữa các Huynh Đệ Đồng môn làm trọng. Trong nội tình của Tổng Hội QGHC hiện nay, Hội Vancouver chủ trương yên lặng, và sẽ tạm thời không tham dự mọi sinh hoạt do Tổng Hội đề ra.

Vancouver, ngày 13 tháng 12 năm 2009

TM. Ban Chấp Hành Hội CSV/QGHC Vancouver

Vũ Minh Ngoc
Chủ Tịch


Không biết trên đây đã là bản chính thức chưa. Diễn Đàn đưa tin với sự dè dặt. (D.Đ)

Saturday, December 12, 2009

Hội Montéral Canada tạm thời ra khỏi Tổng Hội .


Hội CSV/QGHC Montréal Canada trân trọng thông báo cùng Quí Anh :


- Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Tổng Hội CSV/QGHC .
- Chủ tịch Ban Chấp hành Tổng Hội CSV/QGHC .
- Chủ tịch các Hội CSV/QGHC địa phương

Theo quyết định của đa số hội viên , hội CSV/QGHC Montréal Canada :
- Tạm thời rút tên ra khỏi Tổng Hội .
- Sẽ trở lại sinh hoạt chung trong đại gia đình CSV/QGHC khi nào :
1. Sự tranh chấp , thiếu tương kính đưa đến hậu quả mất uy tín của tập thể CSV/QGHC chấm dứt .
2. Sự đoàn kết nhất trí trong tinh thần đồng môn , tương thân tương ái được thể hiện .

Trân trọng kính chào Quí Anh Chủ tịch.

Montréal ngày 12 tháng 12 năm 2009

TM Ban Chấp Hành
Chủ tịch
Nguyễn phú Thiệu

Truyện ngắn


- A lô Cho tôi gặp nhà văn Lê Văn Tám ạ!
- Dạ, Tám tôi nghe đây.
- Chú còn mấy tập truyện của chú không chú?
- Dạ còn. Đủ ba tập.
- Chú gửi cho cháu ba tập nghe!
- Dạ. Cô cho tên và địa chỉ, sáng mai tôi đi gửi ngay cho cô.
- Cháu tên Nguyễn thị Chín, địa chỉ...Đó là tiệm nail của cháu.
- Cô là chủ tiệm nail? Giàu lắm nghe!
- Chẳng giàu có gì đâu chú ơi! Kinh tế xuống, tiệm ế quá, ngồi không cũng buồn, mua chuyện chú đọc để giết thì giờ. Chị Nguyệt Thu, bạn cháu khen chú viết hay lắm, bảo cháu mua sách chú mà đọc.
- Cho tôi gửi lời cám ơn cô Nguyệt Thu đã có lời khen. Và cám ơn cô đã gọi mua sách.

Tuần sau, vào một buổi tối.

- A lô! Cho cháu gặp chú Tám ạ!
- Dạ, Tám tôi nghe đây.
- Chú dạ, cháu giảm thọ.
- Dạ. Trên điện thoại, già trẻ, nam nữ gì tôi cũng dạ trước, nói chuyện sau.
- Cháu nhận được sách chú gửi rồi. Cám ơn chú.
- Tôi cũng nhận được check cô gửi rồi. Cám ơn cô nhiều. Đọc xong, cô cho tôi vài nhận xét, dở chỗ nào? Nên sửa ra sao. Được vậy tôi mới tiến bộ. Ai cũng khen lấy lòng, đâu quí bằng chê.
- Vậy là những lời chị Nguyệt Thu khen chú là vô giá trị, phải không? Cháu mét chị ấy. Người đọc khen thì phải cám ơn chứ!
- Xin cô nói với cô Nguyệt Thu, tôi rất cám ơn. Còn nhận xét của cô ra sao sau khi đọc chuyện của tôi?
- Cháu chỉ mới đọc vài chuyện. Chẳng có gì hay ho. Nói chú viết dở thì tội nghiệp chú. Nhưng chị Nguyệt Thu thì lại khen nức nở. Đang ngồi đọc, chị ấy phì cười, đọc chuyện khác thì chùi nước mắt.
- Bạn cô khóc hay ứa nước mắt?
- Chị ấy khóc, phải lấy khăn lau.
- Vậy là cô ta gần năm mươi.
- Sao chú biết?
- Những người lớn tuổi, hơi xúc động là chảy nước mắt dù họ đâu có muốn khóc. Ngáp cũng chảy nước mắt, ho cũng chảy nước mắt. Người ta nói mắt mũi kèm nhèm là vậy. Tuyến nước mắt bị hỏng rồi. Cô nhớ nhắc bạn cô, khi đọc sách tôi, xin cho vài ý kiến xây dựng nghe!
- Chị ấy khóc thiệt chứ không hơi xúc động như chú nói đâu, vì chị ấy chưa đến năm mươi. Ham nói chuyện, cháu quên những thắc mắc mà chị Nguyệt Thu nhờ cháu hỏi chú. Những chuyện chú viết, có thật không chú?
- Thật một nửa thôi vì viết thật quá, người ta chán. Tôi phải thêm chi tiết vào cho chuyện được hấp dẫn.
- Cô gái ma trong tranh hiện ra với cậu thanh niên. Chuyện có thật không chú? Bức tranh đó bây giờ ở đâu chú?
- Làm gì có ma, thì làm sao mà chuyện thật được. Nói với bạn cô rằng đọc để giải trí, đừng tin những gì tôi viết mà bị ám ảnh. Có phải cô đang xuống xe không?
- Sao chú biết?
- Nghe cô đóng cửa cái rầm, còn bấm cái remote “tít, tít”. Cô đang vô nhà. Phải không?
- Sai rồi. Cháu vô tiệm cơm chỉ.
- Cơm chỉ là sao?
- Muốn ăn món nào thì chỉ món đó, người bán cho vô hộp, đem về nhà ăn, khỏi nấu nướng mất công.

- Vậy cũng tiện. Nhưng tôi có ý kiến nầy, nếu không vừa ý thì đừng giận. Là nên nấu nướng cho chồng con, đó là niềm vui của người vợ. Nấu vài món đơn giản thôi, nhanh lắm.
- Chú dạy đời lầm người rồi. Cháu sống một mình, chồng con gì đâu mà phải nấu nướng.
- Cô chưa lập gia đình à? Xin lỗi nghe!
- Cháu cũng có chồng nhưng bây giờ tan hàng rồi. Đang ở chung với chị Nguyệt Thu, người mê chuyện chú viết đó.
- Tôi không dám hỏi chuyện riêng tư của cô, nhưng người như cô, vui vẻ, khôn lanh, có công ăn việc làm vững vàng thì dư sức có một gia đình đàng hoàng như những người khác.
- Để cháu kể chú nghe. Cháu ở Việt Nam, thằng chồng cháu ở Mỹ về cưới, đem qua đây. Nó nhốt cháu trong nhà. Chiều nào đi làm về cũng nhậu say mềm rồi lôi cháu ra đánh te tua. Nó đánh suốt một năm. Một bữa, nó đánh đau quá, cháu vừa lạy nó vừa la trời. Hàng xóm nghe, kêu cảnh sát đến bắt nó. Để nó đánh thêm vài trận nữa, chắc cháu chết. Nó đánh cháu tàn bạo lắm. Bây giờ thấy người đàn ông nào cháu cũng ghê sợ, tưởng như họ là con ác thú. Người nào nói chuyện mà có mùi rượu là cháu muốn ói, muốn xỉu.
- Thay mặt cho bọn đàn ông chúng tôi, tôi xin lỗi cô. Nhưng bây giờ cô được giải thoát rồi phải không?
- Thấy nó là cháu gọi cảnh sát liền.
- Chia vui với cô được thoát nạn. Lần sau, lấy chồng phải cẩn thận, lựa người đàng hoàng. Đừng hấp tấp.
- Còn chú thì sao? Vợ con ra sao?
- Tôi cũng như cô. Ăn cơm chỉ.
- Vậy là cháu biết mục đích lời khuyên của chú rồi. Ý chú muốn nói đàng hoàng như chú phải không?
- Tầm bậy. Tôi tám mươi tuổi, già hơn cô nhiều lắm. Hơn nữa, tôi thích sống độc thân. Tự do, thoải mái quen rồi.
- Ông nào gặp gái cũng hát bài "độc thân, vợ bỏ, vợ chết". Khi người ta khám phá ra là có vợ sờ sờ ra đấy thì bảo không hạnh phúc, sắp li dị, rồi nói xấu vợ đủ điều. Mấy bài đó xưa quá chú ơi. Chú có bài hát nào khác mấy ông kia không?
- Biết hết! Vô mua đồ ăn mà về cho sớm.
- Cháu đang sắp hàng đây.
- Bye cô!
- Chú mất lịch sự. Để cháu, là đàn bà, nói bye trước.
- Dạ. Xin lỗi. Tôi quen nói với bạn trai. Không muốn chuyện trò nữa thì bye, chẳng ai trách.
- Bye chú!
…….
- A lô! Chú Tám.
- Dạ. Tám tôi nghe đây. Tiệm vắng khách, gọi nói chuyện cho đỡ buồn. Phải không?
- Cháu bắt chước chú, nói “Biết hết!”. Quả nhiên, tiệm hơi vắng khách. Chị Nguyệt Thu, bạn cháu nhớ chú, bảo cháu gọi, hỏi thăm chú có mạnh khỏe không?

- Nói với bạn cô, đừng nhìn cái hình ở bìa sau tập truyện mà lầm. Cái hình đẹp trai, cao ráo đó tôi chụp cách đây cả chục năm. Bây giờ tôi già rồi, hom hem lắm. Có cảm tình thì tôi cám ơn, nhưng gặp thì sẽ thất vọng vô cùng.
- Chị bạn cháu cũng rất già. Coi bộ còn già hơn chú nữa. Nhưng chị ấy nói, yêu truyện chú viết, yêu nhân vật trong truyện, chứ tác giả thì chị ấy chỉ khen là có tài làm người đọc không chán.
- Chuyện tôi đăng báo, ra sách, từ trước đến nay, người ta không chê chỉ vì tội nghiệp tác giả, chứ khen thì hiếm lắm. Các ông văn sĩ khác được nhiều người khen nên họ coi thường, còn tôi, cô Nguyệt Thu là người duy nhất khen tôi nên tôi quí và có cảm tình với cô ấy lắm. Có cô Nguyệt Thu ở đó không? Cho tôi gặp trực tiếp để cám ơn cô ta.
- Chú chờ cháu. Chị Nguyệt Thu ơi! Đến đây nói chuyện với nhà văn Lê văn Tám, “người đẹp” của chị nè. Sao chị lắc đầu? Mắc cỡ à? Cứ bắt em làm trung gian, mai mối mà chẳng ai trả công cả. Chú Tám ơi! Chị ấy mắc cỡ, không dám nói chuyện với chú.
- Tết nay tôi qua Cali. ăn tết với bạn bè bên đó, tôi nhất định phải gặp cô Nguyệt Thu để cám ơn cô ta.
- Để cháu hỏi trước chị Nguyệt Thu, có chịu cho chú gặp không? Cháu không quyết định được. Nếu chị Nguyệt Thu không muốn gặp chú, xin chú đừng đến tiệm của cháu mà tìm nghe. Chị ấy và cháu sẽ giận chú, không tiếp đâu. Nhưng hôm nào chú qua đây?
- Khoảng hăm chín, ba mươi tết. Tôi qua ăn tết với bạn bè.
- Có thể cháu sẽ gặp chú, để xem mặt mũi hiện nay của chú ra sao. Dung nhan mùa hạ trong quá khứ của chú rất đáng để chị Nguyệt Thu của cháu chiêm ngưỡng. Cháu nói nhỏ với chú điều nầy. Chị Nguyệt Thu mặc cảm già và xấu, giọng khàn khàn như đàn ông nên không muốn nói chuyện với chú là vì vậy.
- Thưa giùm tôi với cô Nguyệt Thu. Dù cô ta có già cỡ nào, đui què mẻ sứt, xấu xí cỡ nào tôi vẫn yêu thương, quí trọng cô ta. Nếu cô cũng có viết lách, cô sẽ thông cảm với tôi. Tôi rất yêu thương những nhân vật tôi dựng nên. Nay có người quan tâm đến chúng, tôi rất biết ơn. Tình cảm giữa tôi với cô Nguyệt Thu hoàn toàn trên tinh thần, trên sự cảm thông. Nó không liên hệ gì đến vật chất. Xin cô Nguyệt Thu đừng bận tâm về dung nhan hay giọng nói của mình.
- Cháu không ngờ chú yêu nhân vật trong truyện của chú đến cỡ đó. Cháu tưởng những nhân vật chú dựng lên như là phương tiện để chú nói ra những suy nghĩ, tâm tình của chú, sau đó, chú sẽ quên đi.
- Tôi có đọc đâu đó, hình như chuyện một nhà văn bên Pháp. Một hôm, một người bạn đến thăm nhà văn, thấy ông ta ngồi khóc sụt sùi. Hỏi vì sao khóc? Ông ta nói cô X. chết rồi. Ông bạn hoảng kinh hỏi. Cô X. nào? Cô ta là gì của anh? Vì sao chết? Chết khi nào? Ông ta mếu máo nói. Vừa mới chết. Bị bịnh chết. Người bạn hỏi. Cô ta chết, anh đến viếng thăm chưa? Đi ngay với tôi. Ông nhà văn lắc đầu, chỉ tay vào mấy trang giấy để trên bàn. Thì ra, cô X. là nhân vật do ông ta dựng nên trong một tác phẩm.
- Cháu hiểu rồi. Cháu hiểu vì sao chú thương mến chị Nguyệt Thu của cháu. Để cháu thuyết phục chị ấy gặp chú, kẻo tội nghiệp chú.
….
- Chú Tám gọi, phải không? Cháu nghe đây. Cám ơn chú đã gọi cháu. Chị Nguyệt Thu nhớ chú nên cứ hỏi "Chú Tám có gọi không?".
- Cô nói vậy để tôi mừng chứ tôi và cô Nguyệt Thu có gặp nhau, chuyện trò bao giờ mà nhớ? Cô biết hiện giờ tôi đang ở đâu không? Tôi đã về Cali. rồi. Sáng nay có mấy người bạn rủ đi điểm tâm, tôi mời cô và cô Nguyệt Thu cùng đi. Được không cô?
- Để cháu hỏi chị Nguyệt Thu. Gặp chú ở đâu? Lúc mấy giờ?
- Khách sạn tôi đang trọ nằm ở góc đường Westminster và Brookhurst. Gần đó có một tiệm phở. Mấy ông bạn hẹn tôi mười giờ sáng nay tại tiệm phở đó.
- Cháu biết tiệm phở đó rồi. Khoảng mười giờ mà cháu và chị Nguyệt Thu không bận khách thì tụi cháu sẽ chạy đến ngay. Hi vọng sẽ đến đúng giờ. Bye chú.

Trước mười giờ, cô Chín đã đến tiệm phở. Cô ngồi vào một bàn ở góc tiệm, khuất sau mấy chậu cây cảnh. Cô gọi một tô phở, nhìn đồng hồ rồi nhìn quanh, tìm kiếm. Tiệm đông khách, đầy tiếng chào hỏi, chuyện trò, cười nói ồn ào. Một lúc có một toán đàn ông lớn tuổi đi vào, ngồi trên một bàn lớn, giữa tiệm. Ăn xong tô phở, cô Chín bình thản đến quày trả tiền, liếc nhìn mấy ông ngồi đó rồi về chỗ ngồi. Rồi cô rụt người xuống, nấp sau chậu cây cảnh, và lấy điện thoại ra bấm số. Bàn bên kia, một người đàn ông, tuổi trên sáu mươi, cao và gầy, đứng lên, lấy điện thoại ra, nhìn rồi áp lên tai.

- A lô. Cháu là Chín đây. Xin lỗi chú, cháu và chị Nguyệt Thu đang kẹt khách, không đến tiệm phở gặp chú được.
- Khi nào xong?
- Khoảng nửa tiếng nữa.
- Tụi tôi chờ được.
- Cám ơn chú. Nhưng xin lần khác, nghe chú! Chị Nguyệt Thu có ý kiến như thế nầy. Tối mai, mời chú đến nhà tụi cháu ăn tất niên rồi đón giao thừa với tụi cháu. Được không chú?
- Mấy ông bạn cũng mời tôi đến nhà ăn tết, nhưng khi hai cô mời thì dù ông tổng thống Mỹ năn nỉ tôi đến nhà trắng, tôi cũng từ chối để đến thăm hai cô.
- Tối mai, lúc mười giờ, tụi cháu chờ chú trước chợ Phước Lộc Thọ.
- Chợ đông người, làm sao nhận ra hai cô?
- Tụi cháu sẽ ngồi trước cửa chợ, bên cạnh con sư tử bằng đá trắng.
- Sợ lúc đó, nhiều cô ngồi bên con sư tử đá, tôi biết ai?
- Một trong hai đứa cháu sẽ ve vẫy chiếc khăn tay màu đỏ.
- Tôi hiểu rồi. Đúng mười giờ tối mai. Phải không cô?

- Dạ. Nhưng tụi cháu sẽ ngồi ở đó từ mười giờ đến mười giờ năm phút là đi ngay. Như vậy để tiện cho chú, không muốn gặp thì cứ bảo là tới trễ. Dĩ nhiên, sau đó, coi như chấm dứt. Chú đừng gọi cháu, cũng đừng tới tiệm tụi cháu.
- Tôi qua đây để thăm hai cô. Sao lại không muốn gặp?
- Lúc gặp mặt, chú sẽ biết tại sao. Hai đứa cháu xấu và già lắm. Không dám soi gương để nhìn mặt mình, nói vậy chú đủ biết xấu cỡ nào.
- Bạn bè mà cô bận tâm làm gì chuyện đó. Chỉ sợ gọi taxi đến không kịp.
- Nếu kẹt đường thì gọi cho cháu để tụi cháu chờ thêm ít phút nữa.
- Tôi sẽ đến trước mười giờ cho chắc ăn.

Ông Tám đến chợ Phước Lộc Thọ đúng giờ. Trước chợ vắng hoe, chỉ có một bà già ngồi trên ghế dài, bên cạnh con sư tử đá. Ông không nghĩ rằng đó là cô Chín, vì giọng nói trong điện thoại là của người còn trẻ, khoảng bốn chục tuổi. Bà cụ nầy mà nói chuyện, tất giọng phải thều thào, run rẩy.

Ông Tám cứ đứng phân vân, không biết hai cô có đến không? Bỗng nhiên, ông thấy bà già đó cầm chiếc khăn tay màu đỏ, giơ lên và vung vẫy như người ta đuổi ruồi. Như vậy, bà cụ nầy là cô Nguyệt Thu, vì nghe cô Chín bảo rằng, cô Nguyệt Thu già và không dám nói trên điện thoại. Ông hết sức cảm động. Một người lớn tuổi như thế mà chịu đọc chuyện của ông còn nhắn gửi lời khen nữa, thật đáng quí trọng.

Ông Tám bước đến trước người đàn bà, cúi chào và nói.
- Chào cô Nguyệt Thu. Tôi là Lê Văn Tám đây. Có phải cô chờ tôi không?

Bà cụ ngước lên, giọng run run.
- Cô Nguyệt Thu nào? Tôi đâu có phải là cô Nguyệt Thu.

Ông Tám cười vui vẻ.
- Tôi biết rồi. Cô là cô Chín. Phải không?

Bà cụ lắc đầu.
- Ông hỏi lầm người rồi.
- Xin lỗi cụ. Tôi đến đây tìm một cô bạn. Thấy cụ vẫy khăn, tôi tưởng là dấu hiệu để nhận biết nhau.

Bà cụ ngước nhìn ông Tám và nói.
- Cô hàng xóm của tôi, đưa tôi đi chơi từ chiều đến giờ. Cô ấy bảo tôi ngồi đây chờ, cô ra sau chợ lấy xe, rồi quay lại đón về. Cô ấy đưa cái khăn nầy, bảo vẫy lên. Có ai đến hỏi thì bảo ra parking sau chợ mà tìm.

Ông Tám cám ơn bà cụ rồi đi băng qua thương xá, ra cửa sau, bước xuống parking, đứng nhìn quanh. Bãi đậu xe còn lưa thưa mấy chiếc, có lẽ của người buôn bán trong thương xá, đang dọn dẹp để về chuẩn bị đón giao thừa. Ông Tám ra đứng giữa khoảng trống, để cô Chín, nếu có ở đó, dễ nhìn thấy. Đứng một lúc, không thấy ai, ông lấy điện thoại ra gọi.

- A lô! Phải cô Chín đó không? Tôi đang đứng trên parking sau chợ Phước Lộc Thọ đây. Tôi đến rất đúng giờ. Hiện cô đang ở đâu?
- Chú đến đúng giờ hả? Có gặp cháu không?
- Cô hỏi kỳ cục vậy? Gặp cô thì đã không gọi điện thoại đến cô. Tôi chỉ thấy một bà cụ ngồi ở đó thôi.
- Bà cụ đó là cháu. Chú thấy già quá nên không đến gặp. Phải không? Từ nay đừng gọi cháu, đừng đến tiệm cháu. Vĩnh biệt chú. Chú nói đủ thứ, nào là tinh thần, nào là tình cảm thôi chứ tuổi tác hay dung nhan chú không quan tâm. Bây giờ thấy bà già thì không thèm gặp.
- Tôi có đến gặp. Hỏi có phải là cô Nguyệt Thu không? Bà cụ lắc đầu. Hỏi phải cô Chín không? Cũng lắc đầu. Nhưng bà cụ bảo tôi ra sau chợ, chỗ parking mà tìm cô. Tôi ra đây nãy giờ mà chẳng thấy ai cả! Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi đến đúng giờ mà cô cũng cho tôi “leo cây” (thất hứa). Hay là lúc tôi xuống xe trước thương xá, cô thấy một ông già, cô chán quá không muốn gặp chứ gì? Bây giờ cô đang ở đâu?

Có tiếng cười rộ lên trong điện thoại.
- Cháu đang đứng sau lưng chú chớ ở đâu!

Ông Tám quay ra phía sau. Một chị đàn bà, khoảng bốn mươi tuổi đang đứng nhìn ông cười.
- Cháu là Chín đây nè!

Ông Tám mừng rỡ.
- Tôi tưởng cô bỏ tôi bơ vơ nơi đất khách quê người...

Cô Chín cười, đến một chiếc xe đậu gần đó, mở cửa xe.
- Mời chú lên xe. Mình ra trước chợ đón bà cụ. Để bà cụ ngồi chờ nãy giờ, tội nghiệp.

Ông Tám lên ngồi ghế trước, liếc nhìn chị đàn bà, chỉ thấy mái tóc che nửa mặt và chiếc mũi thanh tú hơi hếch lên vẻ nghịch ngợm. Ông không dám nhìn lâu, nhưng cũng áng chừng, chị ta là một người đàn bà bình thường, chí thú làm ăn và vui tính, dễ gây cảm tình với khách. Người rất thực tế, không sống bằng nội tâm, không thích đọc sách báo.

- Sao cô Nguyệt Thu không đến?
- Chị Nguyệt Thu đang ở nhà cháu, sửa soạn, trang điểm cho đẹp để đón chú.
- Cô làm tôi cảm động và hồi hộp quá.

Xe ngừng trước thương xá, ông Tám xuống xe, mở cửa, bà cụ lên ngồi ở ghế sau. Xe chạy ra đường lớn. Một lúc sau, vào một khu gia cư với cây cối um tùm hai bên, với đèn đường tù mù, với những ngôi nhà thấp, kiểu xưa.

- Mình phải đưa bà cụ về nhà rồi mới về nhà cháu. Chị Nguyệt Thu đang chờ chú ở nhà. Chú cứ tiếp tục hồi hộp và cảm động. Gặp người đẹp xong, dám sáng tác thành một chuyện tình lãng mạn, hấp dẫn lắm. Phải không chú?
- Không có đâu! Tình bạn bè làm sao biến thành chuyện tình lãng mạn được. Lúc nãy có hồi hộp, nhưng bị lầm người, bây giờ hồi hộp lần nữa, hi vọng không bị lầm người.
- Chú sắp thất vọng, vì chị Nguyệt Thu còn già hơn bà cụ nầy nữa.
- Không sao. Người lớn tuổi mà chịu khó đọc sách tôi thì tôi càng quí mến hơn.

Xe ngừng trước một ngôi nhà thấp, cũ kỹ. Cô Chín bấm điện thoại nói gì đấy. Cửa mở, một lũ nhỏ chạy ra xe, reo hò.
- Ngoại về! Ngoại về! Ngoại đi chơi có vui không ngoại? Có mua gì cho tụi con không ngoại?

Chúng mở cửa xe, dìu bà cụ vào nhà.
- Cha bây! Đứa nào cũng có quà cả. Cám ơn cô Nguyệt nghe!
- Dạ. Không có chi. Chúc bác năm mới sức khỏe, vui vẻ. Sáng mai bác có đi chùa không? Con ghé đón.
- Đi chớ! Nhớ nghe. Tôi có phong bì mừng tuổi cô. Sáng mai, mời cô đến xông đất.
- Con không dám đâu. Sáng mai con ngừng xe ngoài đường, bác đi ra.

Xe chạy tiếp, vòng vèo một vài khúc quanh rồi ngừng trước một ngôi nhà cũng giống như ngôi nhà lúc nãy.
- Mời chú vô nhà. Không biết chị Nguyệt Thu đi đâu mà không thấy xe?

Ông Tám giúp cô Chín xách mấy bịch rau quả, đi theo cô Chín. Cô lại mở điện thoại.

- Chị Nguyệt Thu đó hả. Em về nhà rồi, nhưng chị đi đâu? Em có đón nhà văn Lê Văn Tám về đây. Sao? Chị đang ở nhà bà chị trên Los. hả? Khi nào về? Chuẩn bị lên đường về đây hả? Không sao, chị yên tâm. Nếu chị không về kịp trước mười hai giờ thì em sẽ nhờ chú Tám giúp em nấu nướng, chuẩn bị đón giao thừa. Chị về sau giao thừa thì xông đất nhà em, em sẽ được hên suốt năm. Chị hên lắm nghe, được chú Tám hỏi thăm hoài, còn em, gặp chú, đón chú về đây mà chú không thèm nhìn em, không thèm khen em đẹp. Không phải người thiếu lịch sự mà vì hồn vía bị chị bắt mất rồi. Chú Tám nói, chưa gặp mặt mà chú đã "trồng cây si" chị rồi. Thực mà! Không phải chuyện vô lý, mà em cũng không nói thêm đâu. Chị nói sao? Chị cũng “trồng cây si” chú Tám à? Xứng đôi quá rồi. Tuổi hơi chênh lệch nhưng không sao. Chưa đến sáu mươi. Còn ngon lành, không phải tám mươi tuổi, già lọm khọm như chú nói đâu. Dạ. Bye chị! Nhớ về sớm kẻo chú Tám trông nghe!

Ông Tám lắc đầu, không lên tiếng phản đối, chỉ yên lặng theo cô Chín vô nhà. Một ngôi nhà tiêu biểu của giai cấp bình dân ở Mỹ. Một phòng khách có xa lông, bàn ăn, nhà bếp ...Một bàn thờ nhỏ sát vách, có vẻ tạm bợ, cúng xong thì dẹp đi. Trên bàn có hai chân đèn bằng đồng, cao cỡ gang tay, một lư hương bằng cái chén lớn, để phía trước, giữa bàn là đĩa trái cây, một bình hoa. Tựa vào vách là hai tấm hình của hai người lớn tuổi, có lẽ là cha mẹ cô Chín.

- Mời chú ngồi, cháu chuẩn bị lễ vật rước ông bà. Còn cúng giao thừa nữa.
- Hình như người ta rước ông bà về vui xuân với con cháu từ chiều ba mươi tết, sao cô lại đón ông bà khuya quá vậy? Hay là các cụ gọi điện thoại cho cô, báo bị trễ tàu?
- Năm nào cháu cũng rước ông bà vào chiều ba mươi tết, đến khuya cúng giao thừa. Tết nào cháu cũng khóc vì nhớ nhà. Năm nay, có chú nên cháu rước ông bà hơi trễ, để khoe với ông bà rằng năm nay cháu không cô đơn, như vậy, các ngài cũng vui lây. Và cháu sẽ cười chứ không khóc như mọi năm. Bây giờ chú giúp cháu vài việc vặt. Cháu đã nấu sẵn mấy món rồi, chỉ hâm lại là xong. Chú lấy giùm cháu ấm nước, cho nước vào, bắt lên bếp, rồi lấy gói trà, cho vào bình trà nhỏ, để lát nữa cúng. Bình trà lớn thì dành cho chú và chị Nguyệt Thu. Cháu không biết uống trà. Chú lại đây phụ với cháu khiêng cái bàn nhỏ nầy ra trước cửa, để cúng giao thừa. Từ từ kẻo đổ bánh trái, hoa quả. Được rồi. Cám ơn chú! Chú mở cửa trước giùm cháu. Có lẽ chị Nguyệt Thu cũng sắp về rồi, chú đừng sốt ruột.
- Tôi đâu có sốt ruột. Chỉ sợ cô thúc hối, cô ấy chạy xe quá nhanh, nguy hiểm.

Ông Tám làm theo lời cô Chín sai bảo, loanh quanh trong nhà, bưng thức ăn để lên bàn thờ, chế nước sôi vô bình trà... Đôi khi ông lúng túng, lớ ngớ khiến cô Chín cười.

- Vụng về như vậy, chú chỉ xứng với chị Nguyệt Thu thôi.
- Bộ cô Nguyệt Thu cũng vụng về như tôi sao?

- Chị Nguyệt Thu giỏi lắm. Gì cũng làm được. Chú sẽ khỏi phải làm gì cả.
- Khi nào có cô Nguyệt Thu, cô đừng nói vậy, cô ấy giận tôi, nghĩ rằng tôi không đứng đắn. Tôi với cô ấy chỉ là tình bạn văn nghệ thôi.
- Cháu xin lỗi. Nhưng hình như chị Nguyệt Thu có cảm tình với chú nhiều lắm. Quá tình bạn văn nghệ.
- Cô nói cho tôi vui thôi, chứ cô Nguyệt Thu có gặp người thật của tôi bao giờ mà vượt quá tình bạn. Tôi sợ lát nữa, về đây, cô ấy không thèm nhìn tôi vì tôi không giống như trong hình. Cô gọi cô Nguyệt Thu, hỏi đến đâu rồi? Định chờ cô ta về để cùng cúng giao thừa hay đúng mười hai giờ thì bắt đầu?
- Đúng giờ thì cúng. Chị ấy về trễ coi như xông đất năm mới.
- Bây giờ còn sớm. Có lẽ mình nên rước ông bà trước.

Cô Chín trao cho ông Tám mấy chén đũa để ông đặt lên bàn thờ và nói.
- Bây giờ cháu phải tắm rửa cho sạch sẽ, tinh khiết mà rước ông bà, đón chúa Xuân.
- Nhiều người về Việt Nam ăn tết. Sao cô không về thăm nhà?
- Ba mẹ cháu mất rồi. Cháu không có anh chị em gì cả. Nói nhớ nhà chứ đúng ra là tủi thân. Nhà đâu còn mà nhớ!
- Mấy ông bà Việt kiều về Việt Nam "thăm nhà", nhưng rồi lại mong chóng đến ngày "về nhà" ở hải ngoại. Nơi nào mình sống tự do, an toàn, thoải mái, nơi đó là nhà.

Cô Chín đi vào phòng. Ông Tám ngồi xuống xa lông, nhìn quanh. Ông quen sống một mình, cô đơn cũng có cái thú của nó, nhưng ông biết, cô Chín, là đàn bà sẽ buồn lắm, nhất là trong những ngày cuối năm, thấy thiên hạ rộn ràng sắm tết, đón xuân, gia đình đoàn tụ, cô thì chỉ một mình. May mà có cô Nguyệt Thu ở chung, có người trò chuyện, chứ về nhà, thui thủi, cũng buồn thật.

Đang suy nghĩ vơ vẩn thì cô Chín đi ra. Cô như một người khác. Ông Tám chỉ nhìn thoáng nhưng cũng biết cô đẹp hơn lúc nãy. Mái tóc cô buông dài như của một thiếu nữ. Mặt cô bầu bỉnh, sáng như trăng rằm. Một chút phấn hồng lên má và chút son nhẹ trên môi. Cô mặc áo dài nhung đen, óng ánh màu tím đậm. Cô đến trước ông Tám cười duyên dáng.
- Chú cháu mình cùng cúng nghe!

Vì cô đứng gần nên ông Tám mới thấy đôi mắt cô Chín đẹp. Vừa như ngơ ngác vừa buồn buồn, nhất là hàng mi dài khiến đôi mắt như sâu thẫm, long lanh. Ông Tám không dám nhìn lâu. Ông đến bàn thờ, thắp đèn, đốt nhang đưa cô Chín.
- Cô cúng trước, tôi cúng sau.

Cô Chín vùng vằng, phụng phịu.
- Chú! Sao chú không khen cháu đẹp? Dù cho cháu xấu, chú cũng phải khen đẹp. Chú mất lịch sự!

Ông Tám bối rối.
- Xin lỗi cô. Lúc nãy tôi định buột miệng khen cô đẹp, áo cô cũng đẹp, nhưng trong nhà nầy chỉ có mình tôi với cô, tôi phải giữ lời, sợ cô hiểu lầm, cô sợ tội nghiệp.

Cô Chín nhìn ông Tám cười.
- Chú nói vậy để an ủi cháu nhưng cháu biết, chú mong gặp chị Nguyêät Thu nên không quan tâm đến người khác. Hay là chú sợ chị Nguyệt Thu ghen. Phải không?
- Mong cô Nguyệt Thu thì có, nhưng thật tình tôi không có ý nghĩ gì khác ngoài tình bạn cả. Bây giờ cô cúng đi. Nhớ đừng khóc.

Cô Chín cầm mấy cây nhang, đến trước bàn thờ, ngần ngừ như mắc cỡ.
- Chú đừng nghe cháu khấn! Cháu cũng không khóc đâu.
- Tôi sẽ ra cửa đứng, nhưng trước sau gì tôi cũng sẽ được nghe cô hoặc cô Nguyệt Thu khấn vong linh tôi.
- Sao vậy chú?
- Tôi chết trước hai cô, sẽ hiện hồn đến thăm hai cô, hai cô sợ quá, khấn vái, năn nỉ tôi đừng đến thăm hai cô nữa.

Cô Chín lại phụng phịu.
- Chú đừng làm cháu sợ. Cháu không biết chú đang đứng đây là ma hay là người? Chú viết chuyện ma nên bây giờ chú thành ma rồi.
- Ma cà bông thì có. Tôi đứng xa rồi, cô cúng đi.

Ông Tám đứng nhìn cô Chín cúng lạy. Hai bàn tay cô cầm nhang vái trước bàn thờ, thong thả, dịu dàng. Cô khấn lầm thầm rồi cắm nhang vào lư hương và ngồi xuống xếp chân, thành kính cúi lạy. Trong không khí trang nghiêm, mùi nhang thoang thoảng, ánh đèn lung linh, cô Chín như một cô bé đang lễ phép dâng lên cha mẹ, tổ tiên những lời chúc mừng với tấm lòng thành. Có thể cô cũng cầu xin quí ngài phù hộ cho cô, sang năm mới được sức khỏe, gặp nhiều may mắn.

Khi cô Chín cúng xong, ông Tám cũng đến trước bàn thờ, thắp nhang và vái lạy nhưng không khấn lời nào.

Cô Chín mời ông Tám đến xa lông uống trà. Hai người ngồi đối diện. Cô rót trà.
- Mời chú. Còn nửa giờ nữa là đến giao thừa.

Ông Tám nhìn ra cửa. Cô Chín cười.
- Mong người đẹp về. Phải không?
- Tôi muốn gặp cô Nguyệt Thu để tìm hiểu, vì sao cô muốn gặp tôi mà lại không chịu nói trong điện thoại?
- Lát nữa, chị Nguyệt Thu về đây, chú sẽ hiểu vì sao. Cháu nói chuyện nầy chú nghe. Trong tập truyện của chú, có một chuyện ngắn mà mỗi lần đọc đến là chị ấy khóc. Chị Nguyệt Thu nói, chuyện giống y như đã xảy ra cho chính chị ấy, cũng tại một quán cơm, nhưng trên đường Đa Lạt - Sài Gòn chứ không phải trên đường Đa Lạt - Nha Trang như trong truyện của chú. Chuyện ngắn đó có thật không chú? Chú có phải là anh chàng đó không?
- Một cậu thanh niên gặp và chuyện trò với một cô gái, sau đó chia tay. Nó rất bình thường, có thể xảy ra bất cứ đâu. Tôi cũng gặp một cô bé như thế, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn xúc động. Tôi viết chuyện đó để tưởng nhớ cô, để tưởng niệm một tình yêu ngây thơ, tinh khiết.
- Chú có thể kể hết sự thật cho cháu nghe được không?
- Cô gái thật mà tôi gặp chỉ khoảng mười hai tuổi thôi. Chúng tôi đi từ Đa Lạt về Sài Gòn, dừng lại ăn cơm ở Định Quán. Cô bé đó phụ giúp gia đình bưng thức ăn cho khách. Cô bưng tô canh ra đứng sau lưng tôi. Thấy thức ăn nóng, sợ cô làm đổ, tôi đỡ lấy tô canh, nhưng cô lại để nguyên hai bàn tay cô với tô canh trên tay tôi. Cả hai lúng túng. Cô cười, tôi cũng cười rồi cả bàn ăn cùng cười vui, chế giễu cô, khiến cô đỏ mặt. Từ lúc đó, dù không có việc gì, cô cũng đứng loay hoay sau lưng tôi. Chúng tôi trò chuyện. Tôi hỏi cô tên gì? Học trường nào? Lớp mấy?...Chỉ vơ vẩn thôi, nhưng cô trả lời như hụt hơi, sau nầy nhớ lại, tôi mới biết là cô bé rất xúc động. Cô vào bếp một lúc lại đi ra, lại đứng sau lưng tôi, lính quính, lo lắng như muốn nói gì với tôi, như sợ xe chạy. Đến khi chúng tôi lên xe thì cô đứng trước cửa nhìn tôi đăm đăm.

Không hiểu sao, xe không nổ máy. Mọi người lại phải xuống xe, vào quán ngồi chờ người tài xế sửa xe.

Tôi lang thang đến một tảng đá lớn gần quán cơm, ngồi ngắm cảnh núi rừng hoang vắng. Chiều hôm đó, trời đầy mây, u ám như sắp mưa. Đường vắng, nhà thưa thớt, chung quanh là rừng. Cảnh vật thật buồn. Cô bé đó lại đến bên tôi. Tôi ra dấu, cô ngồi xuống cạnh tôi. Chúng tôi lại chuyện trò. Tôi hỏi về hai tảng đá vĩ đại chồng lên nhau gần đó, hỏi về cuộc sống của cô, nơi núi rừng, có buồn không? Cô trả lời, giọng bình tĩnh và vui chứ không ngập ngừng, hụt hơi như lúc nãy. Tôi xem cô như một em bé ngây thơ, và cô, quả thật rất ngây thơ, trong sáng. Khi xe sửa xong, tôi đứng dậy, ôm hôn lên trán cô và hẹn, có dịp, sẽ ghé thăm cô.

Cô Chín yên lặng một lúc rồi nói.
- Chị Nguyệt Thu nói chú tên Tâm chứ không phải tên Tám.

Ông Tám ngạc nhiên.
- Sao cô ấy biết tên thật của tôi?
- Lát nữa gặp, chú hỏi chị ấy, cháu làm sao biết được. Chị ấy còn nói, chú ít tuổi, chứ không phải tám mươi như chú nói.
- Cô nầy mới thật là tài. Chưa gặp mà biết hết về tôi.

Cô Chín nhìn xuống tách trà.

- Dám chị Nguyệt Thu là cô bé ở Định Quán, nên khi đọc chuyện ngắn đó, chị ấy khóc. Lần nào cũng khóc và mong được gặp chú.
- Có lẽ vậy nên cô Nguyệt Thu muốn gặp tôi. Nhưng điều chắc chắn là tôi và cô ta không nhận ra nhau. Mấy mươi năm rồi. Thành người lạ rồi!

Đêm ba muơi tết, dù ở xứ người nhưng không khí thiêng liêng, đầm ấm của gia đình vẫn tràn ngập khắp nơi. Cả hai yên lặng lắng nghe để nhớ lại niềm vui rộn rã, háo hức chờ đợi tết của thời còn trẻ ở quê nhà.

Cô Chín ngẩn lên nhìn ông Tám cười, như muốn nói điều gì lại thôi.
- Chị Nguyệt Thu chưa về kịp. Chú cháu mình cúng giao thừa nghe.

Cô đứng lên, đến thắp nhang, đưa cho ông Tám một cây nhang.
- Chú đứng cạnh cháu đây. Chú cháu mình cùng chào đón chúa Xuân. Chú có biết khấn như thế nào thì khấn giùm cháu.
- Tôi cũng như cô, nhưng mình cứ thưa gửi bình thường, tưởng tượng như các vị thần đó đang đứng trước mặt vậy. Cốt ở lòng thành và tin tưởng rằng các vị đó có uy lực siêu nhiên, sẽ chấp nhận lời cầu xin của mình và ban phước lành cho mình. Cô cầm nhang để lên trán như tôi, tôi sẽ thưa với đất đai, thổ thần phù hộ cho cô được sức khỏe và nhiều may mắn trong việc làm ăn.

Ông Tám lầm thầm khấn, cô Chín thành kính lắng nghe và cùng lạy với ông. Cúng xong, cô vui vẻ nói.
- Sang năm mới rồi. Chị Nguyệt Thu chưa về. Chú xông đất nhà cháu nghe!

Ông Tám ngạc nhiên.
- Tôi đang đứng trong nhà cô thì làm sao xông đất được?
- Cháu có cách. Chú đi cửa sau, ra đường, lòng vòng đâu đó chừng mươi phút, rồi chú đến cửa trước, gõ cửa, cháu ra đón chú, vậy là chú xông đất nhà cháu.
- Chỉ có cô mới nghĩ ra được cách xông đất kỳ lạ như thế nầy. Thôi thì, cô bảo sao, tôi cũng phải vâng lời để cô vui lòng.
- Chú đi ra cửa nầy. Để cháu mở đèn sau nhà cho chú thấy đường. Nhớ nhà cháu chưa? Đừng đi lộn vào nhà khác, bị bà nào giữ lại thì chị Nguyệt Thu bắt đền cháu. Cháu làm sao kiếm một ông, vừa già vừa xấu như chú mà đền cho chị ấy?

Ông Tám cũng cười.
- Cô nói tôi mới biết vì sao tôi tán tỉnh cô nào cũng bị nhìn bằng nửa con mắt.

Ông Tám theo cửa sau, ra đường, một lát, quay lại. Cửa trước hé mở. Ông gõ cửa và chờ đợi. Cô Chín mở cửa và reo lên.
- Chào chú. Mời chú vào. Năm mới, chúc chú sức khỏe, hạnh phúc.

Ông Tám bước vào nhà và lấy trong túi áo ra hai phong bì nhỏ màu đỏ, loại dùng để mừng tuổi cho trẻ con. Ông trao cho cô Chín một phong bì.
- Mừng cô thêm một tuổi. Thêm đẹp, thêm xinh.

Cô Chín cầm lấy phong bì rồi ôm luôn ông Tám khiến ông ngỡ ngàng. Cô tựa đầu vào ngực ông và sè tay ra.
- Phong bì kia cũng của cháu.

Cô vói tới thì ông Tám giơ chiếc phong bì lên cao.
- Không được. Đây là của cô Nguyệt Thu.

Cô vẫn vói tay đến chiếc phong bì.
- Nguyệt Thu nào? Cháu là Nguyệt Thu dây!

Ông Tám kinh ngạc.
- Chứ lúc nãy cô gọi ai?
- Có gọi ai đâu? Cháu giả bộ nói vô điện thoại chứ có bấm số đâu!
- Vậy cô Chín là cô nào? Cô có hai tên à?
- Tên Chín là tên giả. Chú là Tám thì cháu là Chín. Em út, thua một nút. Tên thực của cháu là Nguyệt Thu. Nhưng mọi người đều gọi cháu là Nguyệt. Con bé Nguyệt trong tiệm cơm ở Định Quán đó. Tên Nguyệt. Đúng không?

Trong nhà, yên tĩnh kỳ lạ, thơm phức mùi tết. Một lúc sau, cô Chín dụi mặt vào ngực ông Tám để chùi nước mắt. Rồi cô thở ra.
- Cám ơn Trời Phật đã xui khiến cháu đọc chuyện chú viết và tìm thấy chú.

Phạm Thành Châu