Thursday, September 17, 2009

Chuyện vui

Bài luận văn của bé

Bé Việt hôm nay đi học về không được vui. Mẹ thấy thế hỏi bé bị cô la rầy hay bạn bè trêu chọc gì không. Bé trả lời

- Con nộp bài cô giáo trả lại . Bắt phải về làm lại. Nếu không, sẽ không được điểm .
- Thế con viết gì nào hở bé con của mẹ ?
- Thì con viết thế này này

Bà mẹ cầm tờ giấy đọc :

Chiều nay, bầu trời Sài Gòn đang nắng bỗng mây đen từ đâu kéo tới rồi mưa như trút nước xuống Sài Gòn . Người Sài Gòn hối hả tìm chổ trú mưa dưới những mái hiên nhà dọc hai bên đường .....

- Có gì sai hở con ?
- Ngay cả mẹ không biết sai gì ư ?
- Sai gì nào ?
-Thì đấy ... Cô bảo con phải thay thế tất cả các từ Sài Gòn là Hồ Chí Minh .
- Mẹ tưởng gì . Chỉ đơn giản vậy thôi à . Thì con cứ sửa lại cho đúng .

Đứa bé mặt mày tiu nghỉu ngồi viết bài lại ...

Sáng hôm sau, bé hớn hở, hân hoan chạy vào lớp . Khoe cô giáo bài viết đã được sửa . Cô giáo cầm đọc . Càng đọc, sắc mặt cô càng tím tái .....

Chiều nay, bầu trời Hồ Chí Minh đang nắng bỗng mây đen từ đâu kéo tới rồi mưa như trút nước xuống Hồ Chí Minh . Người Hồ Chí Minh hối hả tìm chổ trú mưa dưới những mái hiên nhà dọc hai bên đường .....

Chẳng bao lâu sau, Hồ Chí Minh bị ngập nước . Bộ mặt Hồ Chí Minh bây giờ trông thật thảm . Nước càng lúc càng nhiều, dâng cao, kéo theo nào là rác rưởi phủ đầy ngỏ ngách Hồ Chí Minh . Du khách nhìn Hồ Chí Minh ngao ngán .

Em ngồi nhìn Hồ Chí Minh mưa mà thấy chán . Vì cơn mưa có lẽ kéo dài đến tối . Không phải như mọi người thường nói " Sau cơn mưa trời lại sáng " Với Hồ Chí Minh, sau cơn mưa thường cúp điện . Cho nên Hồ Chí Minh tối thui tối thủi . Và vậy là sẽ không được đi dạo chơi Hồ Chi Minh đêm nay, đêm cuối tuần .

Tội nghiệp du khách đến chơi Hồ Chí Minh vào mùa mưa thì coi như bó chân không đi đâu được . Nhưng người ta vẫn đến vì tò mò, vì Hồ Chí Minh có đủ các món ăn chơi của ba miền gộp lại .

Em không thích Hồ Chí Minh nhưng em phải sống với Hồ Chí Minh vì mẹ em đã sống với Hồ Chí Minh mấy mươi năm nay . Mẹ bảo không thể bỏ đi vì Hồ Chí Minh là nơi chôn nhau cắt rún gì gì đó của mẹ .

Chiều nay, Hồ Chí Minh mưa to, em vẫn ngồi nhìn Hồ Chí Minh chẳng biết chơi gì ngoài hy vọng Hồ Chí Minh đừng mưa nữa.

(Nguồn: Mạng lưới điện)

Wednesday, September 16, 2009

Thời sự

Nhật thay đổi đảng cầm quyền.

Tân thủ tướng Nhật Yukio Hatoyama hứa nhanh chóng hồi phục kinh tế, xây dựng một xã hội lấy dân làm gốc và tạo quan hệ thẳng thắn nhưng tin cậy với Mỹ.
Hatoyama thuộc Đảng Dân Chủ, thắng cử với số phiếu to lớn đã chấm dứt nửa thế kỷ cai tri gần như liên tục của Đảng Dân Chủ Tự Do.

Người ta cần chờ xem vì đây là một chính phủ chưa được thử thách. (BBC)

**
Carter: Chống Obama vì kỳ thị

Cựu tổng thống Mỹ Carter nói rằng đám đông cay cú phản đối kế hoạch cải tổ ý tế của chính quyền Obama phần nhiều do óc kỳ thị. Ông nói "đã có một cảm nghĩ sâu xa nơi nhiều người ở đất nước này cho rằng không nên có một người Mỹ gốc Phi Châu làm tổng thống". Ông còn nói ông nghĩ rằng phần lớn hiện tượng mà ông gọi là "cái thú tính được sôi sục biểu lộ" đối với tổng thống Obama thực sự là vì ông là người da đen.(Carter said he thinks an overwhelming proportion of what he calls "the intensely demonstrated animosity" towards President Obama is based on the fact he's a black man. - Mark Mardell, Biên tập viên BBC Bắc Mỹ)

Thế nhưng cánh bảo thủ tỏ ra tức giận. Họ cho rằng phe đối lập đang chơi lá bài chủng tộc. Họ cho rằng lối chơi này rẻ tiền, bởi vì một cách nào đó chữ kỳ thị chủng tộc là một lời thóa mạ tệ hại nhất mà người ta có thể ném vào một người trên đất Mỹ. (Tổng hợp)
**
Hình Mao trên tiền Việt
Add Image
Hiện nay tại Việt Nam, người dân thấy xuất hiện trên tiền giấy 500.000 Đồng Việt Nam có hình Mao Xếng Xáng . Không biết tiền THẬT hay tiền GIẢ nhưng đây là dấu hiệu cho thấy là loạn "cào cào" rồi Nếu thật thì CSVN đã bán đứng "Ngân Hàng Nhà Nước" cho Tàu Cộng, nếu giả thì điều đó chứng tỏ Công an CSVN hết kiểm soát nổi người dân! (Nguồn: Tin Paris)

*** Nhiều người nghĩ rằng đây là sản phẩm của một người tinh nghịch nào đó dùng chương trình graphic và máy vi tính chắp nối tạo ra. (D.Đ)

Tuesday, September 15, 2009

Thơ

Click to enlarge

Monday, September 14, 2009

Đoản văn


Đống Rơm

Đống rơm nằm tròn trịa ở đó. Màu vàng nhạt quê hương, màu của đồng nội thơm hương cỏ dại, cái mùi tưởng chừng như rẻ tiền nhưng xa rồi không còn cách nào mua lại được. Nước hoa à. Làm sao sánh được với cái mùi dễ thương của rơm. Lụa là có cái êm nhẹ của lụa là. Nhưng khi mệt nhoài vì công việc, tìm đến đống rơm, ngồi xuống tựa lưng vô đó, mắt lơ đãng nhìn trời xanh, gió thoảng mơn trớn đôi má hồng, những sợi tóc mai bay theo làn gió nhẹ, lụa là cũng không bằng. Khi ấy mùi nước hoa làm sao sánh được với mùi của rơm! Mùi nước hoa giữa cái xôn xao thành thị nhưng mùi của rơm thoang thoảng giữa một vùng tĩnh lặng ngoại trừ xa xa đầu làng có tiếng gà gáy, tiếng chim cu gù nhau nghe hư hư thực thực.

Đã có ai trước đó ngồi đây chưa nhỉ? Có thể đã đến rồi đã đi. Biết đâu sau này lại có một người đến ngồi nơi đây nghỉ mệt. Sẽ là ai? Là một chàng thanh niên da dẻ rám nắng với thân hình rắn chắc khỏe manh. Giá như lúc đó chàng thính đến độ vẫn còn ngửi thấy mùi người hiện giờ đang ngồi đây. Sợi tơ hồng cuốn quyện với chàng. Mối tình mông lung chớm nở để rồi có ngày hai đứa hẹn nhau ra đống rơm khúc khích vói ánh trăng vằng vặc của mùa thu. Bốn mắt lung linh ánh sao nhìn nhau. Mùi rơm quyện vào mùi quần áo khó quên. Chẳng bao giờ quên. Họa chăng chỉ khi rời trần gian này.

Tựa lưng vô đống rơm, chân duỗi thẳng ra thảm cỏ. Cỏ xanh mơn trớn đôi chân ngà. Rơm cho sự êm ả. Cỏ cung hiến cái mát rượi. Dù trời có nắng như thế nào, những sợi cỏ vẫn mát. Giá như có một đôi chân nữa cùng duỗi ra chạm vô đôi chân này để cùng tìm cái mịn màng ấm áp.

Sợi rơm óng ả màu hổ phách. Hàng nghìn sợi rơm chồng lên nhau, đan vào nhau, che chở cho nhau. Muôn nghìn sợi rơm tạo thành đống. Rồi một ngày kia sau khi rơm hồng lửa trở thành tro để nồi cơm được chín. Làn khói nhẹ bay đi mang theo mùi trinh nữ đã có lần, nhiều lần ghé đống rơm hưởng cái êm ái giữa gió mát trăng thanh, ôm ấp những ước mơ bồng bềnh, man mác.

Điền Thảo
Chớm Thu 2009


***
Út đọc xong đoản văn ĐỐNG RƠM thì ngẩn tò te ... thôi chắc là hết dám viết đoản văn nữa rồi. Cái ông hoạ sĩ nhà mình cầm cọ tay mặt, rồi bây giờ cầm bút tay trái nữa - Ấy thế mà viết văn lãng mạn đến thế cơ chứ ! (Như Thương)

Đại Hội CSV QGHC Montréal, Canada, bàu cử

Tân Chủ Tịch và chấp thuận BCH mới
**

Hồi 12 giờ trưa ngày 12/09/2009, đại hội Bầu cử Tân Chủ tịch Hội Cựu sinh viên QGHC Montréal đã được tổ chức tại nhà hàng Tong-Por, trung tâm thành phố Montréal, Québec, Canada để thay thế nguyên Ban Chấp hành đã mãn nhiệm sau 4 năm làm việc trong 2 nhiệm kỳ liên tiếp.

Trước phần chính của đại hội là bầu cử chức vụ Chủ tịch BCH, toàn thể hội viên hiện diện đã được thưởng thức phần ẩm thực ngon miệng do BCH khoản đãi và văn nghệ rất đặc sắc của các anh chị em hội viên và do Anh ca nhạc sĩ TRƯƠNG VĂN TUYÊN, ĐS.8 phụ trách.

Phần bầu cử :

1 . Ứng cử viên : Không có
2. Đề cử : Anh Nguyễn phú Thiệu, ĐS 7, Anh Đặng bình Tước, ĐS 17 , Anh Đoàn văn Lợi, ĐS 7

Phần đề cử ứng viên vào chức vụ Chủ tịch BCH đã diễn ra rất hào hứng và sôi nổi với 3 hội viên nói trên. Cả 3 vị được đề cử đều từ chối vì lý do cá nhân. Các hội viên hiện diện đã cứu xét rất tường tận lý do từ chối của mỗi người. Sau cùng đại hội biểu quyết với đa số tuyệt đối 35/ 35 tín nhiệm anh Nguyễn phú Thiệu ( ĐS 7 ) vào chức vụ Chủ tịch ban chấp hành Hội CSV/QGHC Montréal, nhiệm kỳ 2010-2012.

Anh Thiệu ngỏ lời cám ơn các đồng môn đã có lòng tin tưởng bầu anh vào chức vụ chủ tịch và yêu cầu toàn thể các anh chị em tuỳ hoàn cảnh giúp đỡ Tân Ban Chấp Hành hoạt động. Anh sẽ cố gắng chu toàn nhiệm vụ giao phó và duy trì Tình Huynh Đệ Đồng Môn trong tinh thần ái hữu rất đáng trân quý mà anh chị em hội cựu sinh viên QGHC Montréal đã thể hiện từ ngày thành lập 16/06/1991 đến nay. Anh cũng sẽ tiếp tục các đường lối và chương trình của BCH mãn nhiệm...

Với châm ngôn DANH DỰ và TRÁCH NHIỆM, Tân BAN CHẤP HÀNH đã được thành lập rất nhanh chóng và trình diện Đaị Hội ngay sau đó và được Đại Hội đón tiếp nồng nhiệt :

Chủ Tịch Anh NGUYỄN PHÚ THIỆU, ĐS 7
Phó Chủ tịch Nội vụ Anh NGUYỄN NHƯ THI. ĐS 4
Phó Chủ tịch Ngoại vụ Anh NGUYÊN HỮU THÔNG, ĐS 17
Tổng Thư Ký Chị TRẦN THỊ TUYẾT,
phu nhân Anh NGUYỄN VĂN ĐỊNH ĐS 4 (quá vãng)
Thủ Quỹ Chị LÊ THỊ YẾN, ĐS 4

Đồng thời, BAN CỐ VẤN của Hội đã được thành lập với các Anh Chị như sau :

Chị LÂM NGUYỆT ANH, ĐS 3, Anh NGUYỄN NGỌC CHẤN, ĐS 4 và nguyên Chủ tịch mãn nhiệm là Anh LÊ VĂN CHÂU, CH 7.

Đại hội đã chấm dứt lúc 15 giờ cùng ngày trong bầu không khí vui tươi và thoải mái.
Địa chỉ liên lạc của Hội : Nguyễn Phú Thiệu,
9005 Cr. Rubens
Brossard, Québec
Canada J4X 2H7
*
Phone : (450) 466-4005
Email : nguyenphuthieu@yahoo.com
ptnguyen@videotron.ca

Bản tin: Nguyễn Văn Bính, ĐS14
***

Chú thích pha chè của A.C.La:

Thành phố cổ Montréal chúng ta ưa chuộng phe già hơn phe trẻ!

Thiện tai!! Thiện tai!! Xin bỏ qua cho mỗ tôi tính khí sáng nay hơi bất thường vì đêm qua mất ngủ!!...

....Lại nữa: Cặp uyên ương cố vấn tối cao của Diễn Đàn lại bồng ẵm nhau lang thang tuốt dưới Down Under chưa về. Mà đi chi mút mùa lệ thủy như rứa kìa!! 40 năm lẻ bên nhau vẫn cứ đeo nhau như sam!! Khiếp!!

Tân BCH Hội CSV QGHC Montréal, Canada

do cuộc bàu cử ngày 12 tháng Chín 2009 vừa qua



(Người đưa tin: Anh Nguyễn Văn Bính, ĐS14)

Sunday, September 13, 2009

Giới thiệu một truyện ngắn dí dóm

Tình không đẹp như thơ

Nguyễn thị Thanh Dương

Chị đến Mỹ muộn màng và yêu cũng muộn màng. Các anh chị của chị đến Mỹ từ lâu, họ làm bảo lãnh cha mẹ, rồi đến chị, diện anh chị em không được ưu tiên cao, nên lá đơn bảo lãnh nộp sở di trú khi chị 25 tuổi, đến 37 tuổi, chị mới được đặt chân đến Mỹ.


Mười hai năm chờ đợi ấy, chị đã phải hi sinh rất nhiều, không dám yêu ai và chẳng dám đáp lại tình ai. Bố mẹ chị đã răn đe “ Bất cứ giá nào cũng phải đợi đi Mỹ để đoàn tụ với gia đình, con nhé! không được yêu thương thằng nào hết”. Chị vừa vâng lời cha mẹ, vừa mộng mơ, tưởng tượng: “Thôi thì ráng hi sinh những tình cảm bên này, qua bên ấy, tha hồ lựa chọn một tấm chồng, cỡ bác sĩ, kỹ sư… trở lên, thà muộn mà ngon lành, còn hơn sớm, phải ở lại Việt Nam, tình yêu nào cũng sẽ lụi tàn, mà chuyện áo cơm thì vất vả cả đời”. Và chị hớn hở chờ đợi.

Qua Mỹ, đến nay đã 3 năm, chị đã sốt cả ruột mà chưa tìm đâu ra một ông bác sĩ, hay kỹ sư. Vậy mà, ở Việt Nam, người ta cứ đồn rằng qua Mỹ lấy chồng dễ ợt, bạn bè, hàng xóm khoe con em họ lấy chồng có đủ loại bằng cấp nọ kia, dù những cô gái may phước đó chẳng đẹp hơn chị là bao ! Thì chị cũng có quyền hi vọng như thế lắm chứ.

Bây giờ chị mới hiểu rằng, người Việt Nam ở Mỹ, học hành,thành đạt thật đấy, nhưng con gái Việt Nam ở đây không còn khan hiếm nữa, những thế hệ sau này đã lớn lên, đủ “cung cấp” nhu cầu tại chỗ, chưa kể “thị trường” trong nước Việt Nam thì vô tận, các cô gái trẻ đẹp luôn khao khát, chờ mong được Việt Kiều về cưới và mang họ qua Mỹ.

Thế nên, chị lạc lỏng giữa dòng đời, giữa xứ Mỹ và giữa cái tuổi không còn trẻ và chưa đủ già của chị..

Nước Mỹ, sau vụ 9-11 kinh tế khó khăn, công ăn việc làm bị hạn chế, chị không có tay nghề, kinh nghiệm.Vốn liến tiếng Anh chỉ lưu loát được 3 chữ: “ No, Yes, Thank you”,nên chị xin việc hãng nào là cầm chắc bị hãng đó từ chối. Cuối cùng, chị cũng được một chỗ làm để kiếm ra tiền, khỏi sống nhờ vào các anh chị, là làm may cho một shop của người Việt Nam, họ chỉ cần chị biết may, thế là đủ! Nên khả năng nói lưu loát 3 chữ “ No, Yes, Thank you”của chị vẫn dư thừa, để dành đó, không cần đụng tới.

Cả ngày chị cặm cụi vào cái máy may, vào những miếng vải cắt sẵn, và dăm ba câu chuyện vặt với người bạn may bên cạnh, dần dần cũng thành tẻ nhạt, người ta có chồng có con, nên cứ nói đến đề tài này là chị “né”, vì sợ động vào nỗi đau âm thầm của chị. Chị chỉ còn một niềm vui duy nhất đó là cuối tuần đi chợ, nhìn đủ các gương mặt lạ, những hàng hoá, thực phẩm, để nghĩ đến những món ăn ngon sẽ nấu.Và nhất là xin được mấy tờ báo, về nhà nằm khểnh đọc chơi !

Ở thành phố này, có bao nhiêu tờ báo phát hành, chị đều xăng xái xin đủ cho bằng được, thiếu một tờ là chị áy náy. Báo free mà, không mất tiền thì cứ hưởng tối đa, không đọc được mục này thì cũng đọc mục nọ, mà nếu không đọc gì hết cũng… chẳng sao, tờ báo sẽ đem ra lót bàn, đựng rác. Khi gọt trái cây, dùng để đựng vỏ, đựng hột, và túm lại dễ dàng trước khi nhét vào thùng rác.Tiện lợi mọi bề !

Thường thì chị hay đọc mục “Tìm bạn bốn phương”, thấy người ta đăng báo tìm bạn, chị cũng ham quá, nhưng vẫn thấy ngần ngại, sợ cha mẹ, anh chị biết rõ “tâm địa” chị đang muốn lấy chồng, nên chị chưa bao giờ có ý định đăng lên những lời khao khát của chính mình.

Một hôm, chị ngồi buồn, chẳng biết làm gì, bèn gọt một trái xoài ăn chơi. Trải tờ báo ra bàn, chị vừa gọt vỏ xoài vừa lơ đãng đọc một bài thơ nằm chình ình trên trang báo trước mặt chị. Bài thơ than thân, trách phận và oán đời, nghe mà não nề của tác giả Phong Trần.

Bài thơ đã làm chị xúc động, cái bút hiệu Phong Trần càng làm chị xúc động hơn, chị tưởng tượng nhà thơ Phong Trần dày dạn gió sương, cũng đang là một kẻ cô đơn, mòn mỏi như chị, chị muốn cắt bài thơ ra để dành, nhưng những vỏ xoài đã dính lên bài thơ làm ướt nhẹp. Nghĩ mà tội nghiệp cho nhà thơ, có biết đâu tác phẩm tim óc của mình bị ngược đãi, ơ hờ như thế. Nếu chị không vừa gọt trái xoài vừa liếc mắt đọc bài thơ cho đỡ sốt ruột thì có lẽ chẳng bao giờ chị biết đến nhà thơ Phong Trần cả.

Từ hôm ấy trở đi, mỗi tuần chị đều chăm chú giở từng trang, tờ báo mà chị đã “gặp” nhà thơ Phong Trần trong lúc gọt xoài, để tìm thơ anh. Chị đọc từng chữ, từng dòng và ghiền thơ anh hồi nào không hay. Chị liền bạo gan, gọi phone tới toà soạn báo để hỏi thăm và xin số điện thoại của nhà thơ Phong Trần với tấm lòng ái mộ. Chị không ngờ, cú phone đầu tiên chị gọi nhà thơ Phong Trần được hân hoan đón nhận đến thế, nghe chị nói rất thích thơ anh, nhà thơ Phong Trần đã kiên nhẫn chép tay cả chục bài thơ và gởi bằng bưu điện cho chị.

Từ đấy, ngành bưu điện đang hồi ế ẩm, bỗng nhiên vớ được hai khách hàng chăm chỉ viết thư cho nhau, nhờ bưu điện chuyển giùm, và cũng từ đấy, mỗi lần thơ anh đăng lên báo, đều ghi tặng tên chị phía dưới, những bài thơ anh dịu dàng hơn, tình tứ hơn, làm chị cảm động.

Chị mang đến shop may một trái tim vui đang yêu, chị dò dẫm để khoe khéo với bà thợ may bên cạnh, mà chị từng trò chuyện mỗi ngày:

- Nhà chị có hay đọc báo chí Việt Nam không?

- Có chứ, cả nhà cùng đọc, ở xứ Mỹ buồn thấy bà. Cuối tuần có báo “chùa” đọc cũng vui.

- Thế chị có đọc tờ báo…

Bà kia cướp lời, nhanh nhẩu:

- Đã nói là báo nào cũng đọc hết trơn, báo cuốn, báo tờ có đủ cả. Một mặt ông xã đi lấy, một mặt tôi đi chợ xin thêm, nên không sót tờ nào. Có khi còn lấy dư, ê hề chật cả nhà..

Chị vừa trách vừa thấp thỏm vui mừng:

- Lần sau lấy báo vừa đủ coi thôi, lấy dư người khác không có đọc, tội người ta. Thế chị có đọc thơ của nhà thơ Phong Trần không?

Bà bạn may khựng lại:

- Ủa!...thằng đó là thằng nào?

- Sao chị bảo báo nào cũng đọc hết? Phong Trần là một nhà thơ…

Bà kia lại nhanh nhẩu:

- Ôi, ai hơi đâu để ý tới mục thơ thẩn, tôi chỉ khoái coi mục tử vi hàng tuần thôi hà. Thơ của thằng Phong Trần hay của bất cứ ai cũng không nhằm nhò gì với tôi hết.

Chị bực mình, nghĩ thầm “ Con mẹ này trước ở Việt Nam, chuyên mua bán ve chai, lông vịt, trình độ đâu mà đọc văn thơ?”.

Chị lại gói niềm riêng, đợi khi nào gặp được người “cao cấp” hơn sẽ hỏi. Một hôm, có cặp vợ chồng, bạn của người anh, đến nhà chị chơi, cả hai đều là kỹ sư điện, họ rất thân với gia đình chị, chị liền lân la đến gần người vợ để chuyện trò:

- Chị ơi, chị có thích đọc thơ của nhà thơ Phong Trần, đăng trên báo Việt Nam ở đây không?

Bà kỹ sư điện trả lời nhanh như điện:

- Chị không có thì giờ đọc mấy bài thơ đăng trên báo chợ đâu em ạ, thơ chẳng ra thơ, vần một nơi, ý một nẻo, có đọc chỉ thêm bực mình !

Chị cố gỡ gạc, giải thích:

- Cũng tuỳ chứ chị. Em thấy thơ của nhà thơ Phong Trần có hồn lắm…

Bà kỹ sư vẫn chua ngoa:

- Ở Mỹ người ta ai cũng lo đi cày để kiếm tiền, đa số những đứa dở hơi mới rảnh để làm thơ đăng báo.

Rồi bà hùng hồn chỉ trích:

- Báo chí ở Mỹ ai làm chả được! Trước kia ở Việt nam, là một anh thợ mổ thịt heo hay đạp xe 3 bánh, sang đây cũng có thể làm chủ báo ngon lành, bài vở lên internet lấy xuống, hay dịch vớ vẩn từ báo Mỹ. Lại thêm có những đứa dở hơi như nhà thơ Phong Trần nào đó, cặm cụi, bỏ thì giờ, sáng tác thơ văn, gởi về đóng góp cho tờ báo.

Chắc bà kỹ sư ngày xưa thất tình một anh nhà báo, nên mới cay cú thậm tệ giới này? Làm một tờ báo ít nhiều cũng phải có kiến thức hay năng khiếu về báo chí, văn thơ, và nhất là lòng yêu nghề thì tờ báo mới sống còn. Chị chẳng hơi đâu tranh luận vấn đề này làm gì !

Chị buồn quá, thế là từ thành phần lao động đến trí thức, không ai biết đến nhà thơ Phong Trần của chị cả, nói gì đến tên chị, đứng khiêm nhường, bé nhỏ dưới mỗi bài thơ của anh? Thì thôi, mình chị đọc thơ anh, mình chị hãnh diện vậy.

Mối tình thơ của hai người kéo dài được hơn hai chục số báo, và mấy chục lá thư qua đường bưu điện, thì họ bắt đầu hẹn để nhìn mặt nhau cho thoả lòng thương trộm nhớ thầm. Chị đã e ấp nhìn anh :

- Anh ơi,tại sao anh lấy bút hiệu Phong Trần, nghe lãng mạn và bụi đời thế?

Anh trả lời thản nhiên:

- Có gì đâu, tên anh là Trần văn Phong !

Thì ra thế! tên anh Trần văn Phong viết ngược theo kiểu Mỹ thành Phong Trần, vô tình trở nên lãng mạn,rất thích hợp cho một người làm thơ như anh. Chứ anh có phải cất công suy nghĩ cho cái bút hiệu của mình đâu !

Chị không đẹp lắm, độc thân và trinh nguyên nhưng hơi cứng tuổi, còn anh, hơn chị đúng 10 tuổi, đã một đời vợ, li dị, hai con theo mẹ, cho nên mấy năm nay anh trở thành người đàn ông độc thân, đi về một bóng, anh mong có một người đàn bà cho căn nhà ấm lên, cho lòng anh đỡ trống trải.

Thế là họ không có gì để chê nhau cả, mối tình thơ đã đi đến đoạn kết mong muốn: Họ cưới nhau.

Chị lấy anh vì sau 3 năm sống ở Mỹ, chị biết rằng khó có thể kiếm một tấm chồng bằng cấp Bác sĩ, kỹ sư, khi tuổi chị đã xế chiều và nhan sắc chẳng có gì đáng nhớ. Như món hàng ế ẩm, muốn bán được, cần phải hạ giá đến đại hạ giá. Chị đã “on sale” cuộc đời chị, lấy một người chồng chẳng những đã không bằng cấp mà còn có một quá khứ lòng thòng vợ con, dù anh hết tình hết nghĩa với người vợ, nhưng hai đứa con, chắc vẫn đậu lại trong lòng anh nỗi thương nhớ xót xa? Trái tim anh có yêu chị cách mấy, đôi khi cũng tạm ngừng nghỉ để quay về với hai con. Chị cũng đành thôi, ở đời có gì tuyệt đối đâu?

Khi đọc một bài thơ, không nhìn thấy tác giả, bài thơ hay sẽ làm rung cảm lòng người, nhưng khi nhìn thấy tác giả thì những rung cảm ấy sẽ giảm đi một ít, và nếu sống cùng một nhà với tác giả, thì bài thơ bỗng trần trụi như đời thường của người đã sáng tác ra nó.

Những ngày, những tháng trôi qua, chị không còn thấy thơ anh hay nữa, dù mỗi khi đăng báo, anh vẫn đề tặng tên chị, và chị đã ngạc nhiên, không hiểu sao chị lại thay đổi nhanh chóng thế?

Nhà thơ Phong Trần mà chị ngưỡng mộ và yêu mến ngày nào, bây giờ là một thằng đàn ông suốt ngày cởi trần trùng trục vào mùa Hè, anh mặc duy nhất cái quần đùi, đôi vai anh gầy, nhô lên, tưởng gío cũng có thể lung lay, vậy mà trước kia anh đã làm bài thơ với câu: “Đôi vai anh sẽ là nơi em tựa”. Thơ chỉ là bịa đặt, chẳng thực tế với người.

Anh thường ngồi ở ghế, hai chân thô lỗ gác lên bàn, vừa nhâm nhi ly trà nóng vừa sáng tác thơ, trong khi ngoài bếp, chị đang nấu nướng, dao thớt khua lên, chảo mỡ kêu ì xèo. Và trong phòng thì thằng cu Tí bé bỏng của hai người đang nằm o oe chơi một mình, nhưng khi nó khóc ré lên, chính anh là người phải vội vàng hạ chân xuống bàn, cắt đứt dòng tư tưởng đang tuôn ra, để chạy lại tủ lạnh.lấy bình sữa, nhét vô miệng thằng con, hoặc tệ hại hơn, anh phải thay diaper cho nó, mất nhiều thời gian hơn, xong việc thì ý thơ cũng bay xa.Tác phẩm bằng xương bằng thịt, đã hại tác phẩm tinh thần của anh.

Có lần, anh ngồi lì để viết cho xong một ý thơ, không chạy ra đáp ứng ngay tiếng khóc của thằng Cu Tí, thì vợ anh đã lớn tiếng:

- Không ra mà lo cho nó đi! Thơ với thẩn, để thằng nhỏ… chết đói bây giờ.

Anh tức giận nhìn “nàng thơ”của anh, người đã từng dịu dàng, âu yếm đi vào những bài thơ của anh, bây giờ hiện nguyên hình là một con mẹ khô cằn sỏi đá, đầu óc lúc nào cũng toan tính đến chuyện thực tế, đói no, bạc tiền. Trước chị ngưỡng mộ anh, coi thơ anh là hương hoa trong cuộc sống, bây giờ những hương hoa ấy đã bay đi, đã trở thành những món phụ tùng không cần thiết.

Một buổi sáng thức dậy, trời chuyển gió lạnh, lòng anh bỗng vu vơ cảm xúc yêu thương khi nhìn ra ngoài trời những chùm lá cây đẩy đưa trong gió. Anh thèm được rủ chị cùng anh đi sóng đôi trong cái không gian lạnh lẽo ấy để tìm hơi ấm của lòng nhau. Anh phấn khởi hỏi chị:

- Em ơi, ngoài kia đang gió lạnh. Em có biết anh đang mơ ước gì không?

Chị đáp sỗ sàng:

- Mơ ước có một tô phở nóng hổi với đầy đủ tương ớt, ngò gai, húng quế ngay trước mặt để ăn cho ấm người chứ gì? Hôm nay tôi không có rảnh mà hầm xương nấu phở cho anh đâu !

Trời ơi! Khi không mà anh thấy lạnh cả lòng, lạnh hơn cả những chùm lá trên cây đang run lên vì gió lạnh ngoài kia.

Nhưng cũng chưa lạnh, chưa đau bằng những bài thơ anh đang viết dở dang, những ý thơ chợt đến, anh đã ghi vội trên tờ giấy để trên bàn đã bị chị “clean up” vứt vô thùng rác thẳng tay, không một thắc mắc. Anh tiếc đứt ruột, trách chị, thì chị nghênh mặt lên, đe doạ:

- Quý hoá gì? Thơ với thẩn viết lung tung rác cả nhà. Lần sau anh còn để bừa bộn tôi giục thùng rác nữa đó.

Anh đành ngậm ngùi ra… moi thùng rác tìm lại mảnh giấy thơ lẫn lộn với những tã dơ của Cu Tí, và những thứ rác rưới khác. Chị đâu biết rằng một cảm xúc nào đó đã qua rồi đâu dễ gì tìm lại được nếu không ghi vội trên những mảnh giấy kia.

Thỉnh thoảng anh gọi phone thăm hai đứa con của đời vợ trước, một đứa đã lớn, một đứa còn đang học high school, thương con,anh muốn gởi cho nó một hai trăm làm quà, “Nàng thơ” của anh đã trề môi mai mỉa:

- Lương công nhân có là bao, mà hứa hẹn cho nó tiền? Hãy làm bài thơ tặng nó cho có tình nghĩa… Thế mới là vô giá.

Anh đau xót và tủi quá, chẳng lẽ lại cãi nhau, lại li dị? Cuộc đời đâu có đủ dài cho con người, để họ thử thách lấy nhau, bỏ nhau, như trò chơi trẻ con, thích đó, rồi lại chán chê, muốn bỏ?

Anh vẫn đi làm công nhân và vợ anh đi làm ở shop may, thằng Cu Tí đem gởi bà ngoại chiều tối mới mang về.Vợ anh đang chạy đua với thời gian, chị sang Mỹ muộn, lấy chồng muộn, và có con muộn, nên muốn làm gấp rút, kiếm nhiều tiền để mua nhà như người ta, ở nhà thuê, trả tiền tháng nào là mất luôn tháng đó. Ước mơ bình thường thế mà trời cũng không để yên. Anh bị lay off, anh không có tội gì cả, hãng không có việc nên phải giảm bớt nhân viên. Vậy mà chị đổ tội cho anh:

- Sao bao nhiêu người, hãng không lay off mà lại là anh? Chắc tại anh mải nghĩ thơ nghĩ thẩn, làm không được việc, nên họ đuổi cho bõ ghét chứ gì?

Anh làm ngơ, chấp chi con đàn bà nông cạn! Anh lo đi làm giấy tờ xin hưởng tiền thất nghiệp, rồi thủng thỉnh xin việc làm sau, nhân lúc rảnh rỗi bất đắc dĩ này, anh nghỉ ngơi và làm thơ. Cuộc đời là thế, ngay cả khi hoạn nạn, cay đắng cũng có thể thành thơ. Nhưng con vợ, không để anh yên, chị đi ra, đi vào, lườm nguýt, thấy anh vẫn cầm bút, vùi đầu vào trang giấy, chị chịu không nổi, ghé mắt vào sinh sự:

- Anh đang làm gì đó?

Anh cười dù thật lòng chẳng muốn cười:

- Làm thơ !

Chị kêu lên, như chưa từng thấy anh làm thơ bao giờ:

- Trời ơi, không lo viết đơn xin việc mà còn ngồi làm thơ? Thơ có ăn được không? Có đổi ra tiền để đi chợ hay trả bill được không?

Anh kiên nhẫn:

- Tất nhiên là không! Nhưng nó cho anh một niềm vui…

“ Nàng thơ” ngày nào của anh lồng lộn lên:

- Anh sống không có… lập trường như thế à?, phải đối diện với thực tế, phải đi tìm việc làm chứ.

Rồi chị nghẹn ngào như một người vợ đau khổ khi bị chồng phụ rẫy:

- Bây giờ tôi mới hiểu lời của chị kỹ sư, bạn của anh tôi, chị ấy nói “Mấy đứa làm thơ toàn là mấy đứa dở hơi, sống trên mây…”

- Em cứ làm như nếu anh không đi làm thì vợ con chết đói ngay ấy. Ở Mỹ, chuyện lay off thất nghiệp, đến với tất cả mọi người, bất cứ lúc nào, việc gì em phải đau khổ thế? rồi anh cũng sẽ xin được việc làm khác thôi, nhưng trong lúc rảnh rỗi, anh vẫn có quyền mơ mộng, làm thơ. Thơ đến với anh những lúc hạnh phúc và cả khi thất vọng, khổ đau…

Nhìn vẻ mặt nghiêm trang của anh, nhìn đôi mắt anh ngời sáng long lanh đang nhìn thẳng vào mắt chị với sự phản kháng âm thầm, chị bỗng thấy… khớp không dám làm ầm ĩ thêm nữa. Chị chợt nhớ đã mấy lần mẹ chị khuyên chị rằng: “ Mày có thằng chồng hiền lành, thương vợ thương con là tốt phước rồi, đừng hiếp đáp nó, con chó bị dồn đến nước cùng cũng quay đầu lại cắn chủ. Nó mà tức giận quá, mất khôn, nó li dị, thì mày chỉ có nước ôm con nuôi tới già. Còn nó, nếu ham vui như người ta, về Việt Nam lấy vợ trẻ, vợ đẹp thiếu gì”.

Cho nên chị không dám quát tháo thêm nữa, chị đành bỏ đi làm việc khác sau khi đã quẳng lại cho nhà thơ một cái nguýt mắt đầy đanh đá.

Một mình anh ngồi lại, giận vợ nhưng cũng thương vợ, đàn bà thường thực tế và nông cạn như thế. Anh hiểu, cái tình yêu thơ mộng mới ngày nào, đã thay thế bằng những lo âu, toan tính trong cuộc sống, chị quá lo cho gia đình, cho tương lai của con, chị sợ tuổi đời của cả hai người không đủ dài để làm nên cơ nghiệp như chị mong muốn.

Trên tờ báo hàng tuần vẫn tiếp tục đăng thơ anh, thơ anh vẫn tình tứ, vẫn ướt át, nhưng nếu người ta để ý, thì dưới mỗi bài thơ, anh không còn ghi lời tặng cho chị nữa.

Mục tiêu của đời chị là có tiền để mua nhà, để dành lo cho tương lai thằng Cu Tí, làm đến cả đời chưa chắc xong. Nên chị cần quái gì điều đó, cái tên chị có dính trên báo cũng chả làm túi tiền chị tăng thêm một xu nào!

Những bài thơ của anh đã trở thành vô nghĩa, và mối tình thơ của chị đã chết tự lúc nào.

Nguyễn thị Thanh Dương
Source: PhuSa, NT giới thiệu
**
*
Lời nguyện ban mai:

Lạy Chúa, xin cho con một chút thực tế!
Lạy Chúa, xin cho con một chút mơ mộng!
Và sau hết lạy Chúa,.........
.........xin cho thực tế và mơ mông sống chung hòa bình với nhau!

Amen.
A.C.La

Cuộc thảm sát tại Thiên An Môn 20 năm trước



(Gìới thiệu: ĐHLong & NVSáu)

Thơ Khánh Hà

Đa phần cuộc sống ta mơ đến ngày mai. Nhưng cũng rất nhiều lúc ta mơ về những ngày đã qua, ta mơ về dĩ vãng như trôi trên một dòng sông thật êm ái, nhẹ nhàng. Bây giờ là tháng 9, tháng của mùa khai trường nở rộ, ta lại nghe những bước chân lao xao, rộn ràng trên hè phố. Những bước chân hăm hở đang nao nức hướng về một ngôi trường nào đó, về một tương lai với bao hy vọng tràn trề. Và ta bất chợt nhớ lại ngôi trường xưa cũ của một thời nay chỉ còn trong kỷ niệm; ngôi trường mà từ đó chúng ta với bầu nhiệt huyết tuôn trào đã tung cánh bay đi muôn hướng. Xin các bạn hãy cùng “mơ về trường xưa” theo bài thơ rất đẹp dưới đây của chị Khánh Hà. Bài thơ sẽ “ru ta ngậm ngùi” về một ký ức không thể nào quên, không thể nào phôi pha, không thể nào nhạt nhòa trong mỗi chúng ta cho dù bao năm tháng đã qua đi.

Bài thơ trích từ tập Cõi Thơ, là tập thơ chị đã cho xuất bản từ năm 1997, nhưng hẳn vẫn còn gây trong ta những xúc cảm thật sâu lắng, dạt dào...; để từ đó chúng ta chiêm nghiệm được rằng khởi từ bao gian nan, vất vả, nhục nhằn, từ bao đau thương cay đắng não nề, phận người có thật đáng xót xa trong cô đơn lạnh lùng, khắc khoải thì cuộc đời sau cùng vẫn đẹp, vẫn đẹp cách lạ lùng! Có lẽ vì thế nên thi nhân đã kết đọng thành những bài thơ óng ã, trác tuyệt, mượt mà. Có lẽ vì thế mà ta vẫn còn thấy như yêu đời, như thương người đến tha thiết, nghẹn ngào. Và từ đáy sâu tâm hồn có những khoảnh khắc ta nghe ta thảng thốt kêu lên: “Tôi ơi! Xin hảy đừng tuyệt vọng”.


Cao Minh Tâm
(ĐS 14)

Phân ưu


Nhận được tin buồn :

Đồng môn
NGUYỄN VĂN THƠM

Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh, Khóa 17 Ban Đốc Sự

vừa qua đời ngày 10 tháng 9 năm 2009 tại Saigòn, Việt Nam.

Hưởng thọ 60 tuổi.

Xin thành kính phân ưu cùng chị THƠM và tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Bạn NGUYỄN VĂN THƠM sớm được siêu thoát
**

HỘI CỰU SINH VIÊN QUỐC GIA HÀNH CHÁNH NAM CALIFORNIA

Saturday, September 12, 2009

Vạch mặt Tàu Cộng xâm lăng


Thưa quý Anh Chị,

Thể theo đề nghị đã được nhiều Tổ chức và Cộng đồng khuyến khích, Cộng Đồng VN Vùng WDC., MD & VA vừa quyết định tổ chức một cuộc biểu tình nữa trước Sứ quán Trung Cộng nhân ngày Quốc Khánh của quốc gia này vào ngày thứ Năm 1/10/2009. Thời gian từ 10:30AM đến 2:30PM.

Đây là một sanh hoạt đấu tranh đặc biệt thiết yếu, đúng thời cơ, để tạo sự chú ý của các cơ quan truyền thông quốc tế rằng, người VN chúng ta quyết liệt phản kháng hành động xâm lăng, bành trướng, bá quyền của Trung Cộng.

Tuy nhiên, vì là ngày làm việc, nên việc vận động đồng hương tham gia sẽ rất khó khăn. Do đó, vì vận mệnh của quốc gia, dân tộc, chúng tôi khẩn khoản xin quý Anh Chị lãnh đạo các Cộng Đồng, Chánh Đảng, Cựu Chiến Sĩ và các Tổ Chức Đấu Tranh ở các tiểu bang Hoa Kỳ hãy vui lòng tiếp tay vận động đưa đồng bào về tham dự cuộc biểu tình đặc biệt này. Dù nhiều hay ít, với số lượng 10, 15, 20 người của mỗi tiểu bang góp lại, chúng ta sẽ có một lượng người đáng kể, đủ tầm vóc và giá trị cho một cuộc biểu tình trong ngày làm việc.

Ngoài chủ lực các cộng đồng người Việt, chúng tôi sẽ ráo riết vận động các tổ chức đấu tranh của những quốc gia Á Châu khác như: Tây Tạng, Pháp Luân Công, Kampuchia, Lào, cùng tham dự biểu tình phản kháng với chúng ta.

Chúng tôi sẽ vận động tối đa để đồng hương tại vùng Thủ Đô tích cực tham gia. Song, rất kỳ vọng vào sự đóng góp tích cực của quý Anh Chị ở các nơi cùng về hợp lực trong công tác thiết yếu này. Kính mong được sự đáp ứng nhanh chóng và hiệu quả của quý Anh Chị.

Kính chào quý Anh Chị,

Lý Văn Phước
Nguyên Chủ tịch Cộng đồng Người Việt tại Washington DC
Cố vấn và Điều hợp hoạt động giữa các CĐ Đông Bắc Hoa Kỳ

**
(Nguồn: quý anh Đỗ Hữu Long và Nguyễn Văn Sáu)
**
More info: phuocly@msn.com, longhuudo@yahoo.com, saunguyen66@gmail.com

Nở Khuya

Click to enlarge

Người công sản còn lương tri

Mới đây Diễn Đàn có đăng lá thư của tác giả Nguyễn Thu Trâm từ quốc nội gửi "những người cộng sản còn lương tri". Rồi bài của tác giả Bùi Tín Diễn Đàn đăng tải lại dưới đây đề cập tới một tài liệu nói về những nhận định của cựu tướng cộng sản Đặng Quốc Bảo. Nói ra có thể là quá sớm, nhưng căn cứ vào những gì tác giả Bùi Tín viết, thì cựu tướng Trần Quốc Bảo có thể ở trong số những người cộng sản còn lương tri chăng? (D.Đ)

Trung tướng Đặng Quốc Bảo vừa nói những gì vậy?

Bùi Tín

Trong giới báo chí, trí thức, đảng viên CS lâu năm ở Hà Nội đang lưu truyền một tài liệu đánh máy 5 trang, ghi lại cuộc phỏng vấn cựu trung tướng Đặng Quốc Bảo do 2 nhà báo quân đội là đại tá Tạ Cao Sơn và đại tá Quách Hải Lượng thực hiện.


Cuộc phỏng vấn được tiến hành ngày 26/6/2009, chưa được đăng trên báo hay mạng trong nước, chỉ xuất hiện trên mạng Talawas gần đây - đầu tháng 9-2009.

Tướng Đặng Quốc Bảo năm nay 81 tuổi, là trung tướng về hưu, từng là uỷ viên trung ương ĐCS VN tại Đại hội IV (cuối 1976), từng là Hiệu trưởng trường đại học kỹ thuật quân sự trong thời chiến, sau đó là Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh, rồi thứ trưởng Bộ Đại học và Trung học chuyên nghiệp, cuối cùng là Trưởng ban Khoa giáo TW đảng. Một gương mặt hấp dẫn nhất hiện nay ở Hà Nội.

Tôi quen biết trực tiếp ông Bảo trong một thời gian dài, từ hồi 1970 đến 1990, có nhiều cuộc trao đổi ý kiến lý thú với ông. Ông là một cán bộ cấp cao đảng CS rất hiếm, cực hiếm, là ham học, ham đọc, ham tranh luận, và luôn có ý kiến riêng của chính mình, do có nếp độc lập suy nghĩ.

Ngay từ sau 30-4-1975 ông đã rất băn khoăn, lấy làm khó hiểu về cái gọi là chính sách "cải tạo" - thực tế là bỏ tù, đầy ải, trả thù - hàng chục vạn viên chức và sỹ quan của chế độ miền Nam. Ông thổ lộ: "để làm gì? Mất một cơ hội hoà hợp bằng vàng! Mất đứt một khối nhân lực, chất xám! Pure perte! ( mất đứt !)".

Trước khi Đại hội X họp, ông công khai lên tiếng trong một cuộc họp Chi bộ đảng: "báo cáo chính trị được dự thảo không ngang tầm ! đảng đang lâm vào khủng hoảng về tư duy, về lý luận; thiếu tầm nhìn chiến lược, thiếu tư duy chiến lược".

Trong một bức thư gửi lãnh đạo, ông cảnh báo: "Đạo đức suy đồi, tham nhũng bất trị lan tràn vì lãnh đạo không thật sự quyết chiến với nó. Nó sẽ phá đảng từ bên trong, vì làm mất lòng tin của quần chúng. Không ai phá, lật đổ, chính kẻ biến chất trong đảng tự phá, tự 'lật đổ' cái đảng này!".

Ông là em chú bác với ông Trường Chinh; từ năm 1981, ông đã trả lời thẳng thắn ông Trường Chinh rằng chủ nghĩa cộng sản hiện thực không ổn, từ khi Trung quốc khai chiến với Liên xô là biểu hiện thất bại về đường lối. Đảng không nhận ra sự thật để thay đổi mạnh dạn, thì ông sẵn sàng ra khỏi trung ương và ông không còn lý do để nắm đoàn thanh niên vì tương lai của đoàn cũng không còn!

Ông là người rất hiếm, là uỷ viên trung ương một khóa duy nhất, chỉ vì, như ông nói:

"Người ta bảo tôi bướng, cứng đầu! Nhưng tôi phải là tôi chứ!". Chính ông đã quyết định kỷ luật với sinh viên Nguyễn Chí Vịnh, con đại tướng Nguyễn Chí Thanh hồi 1974 khi Vịnh phạm kỷ luật sống bê tha, gian dối, gây gổ với đồng học, không đủ tiêu chuẩn thành sỹ quan, phải chuyển về một đon vị thông tin để rèn luyện.

Vậy trong cuộc trả lời phỏng vấn mới rồi, tướng Đặng Quốc Bảo (huân chương Hồ Chí Minh - có cả một lực lượng ngưỡng mộ đông đảo trong trí thức, tuổi trẻ) đã nói những gì? Có thể tóm tắt là ông vẫn mạnh dạn," bướng bỉnh", vẫn cứng đầu, tự tin, nói công khai, minh bạch ý kiến của mình đối với những vấn đề nóng bỏng nhất.

Đó là:

- An ninh quốc gia là vấn đề đầu tiên, là yếu tố đầu tiên của phát triển đất nước.
- Vấn đề Trung Quốc đang nổi lên thành vấn đề lớn nhất, quan trọng nhất, cũng là khó khăn nhất đối với nền an ninh quốc gia Việt Nam.
- Trung quốc luôn thực hiện chiến lược đen tối với Việt Nam; "Chúng nó đang nhất định thực hiện các mưu đồ xâm lược Việt Nam. Trên thế giới chưa ai mưu sâu như Trung Quốc, chưa ai xảo trá, nham hiểm bằng Trung Quốc. Trung Quốc là xứ sở của nguỵ biện và ngộ biện. Hiện nay Việt Nam chưa có nhân vật nào chọi được với Trung Quốc. Ngày nay Trung Quốc giàu, mạnh, tham ... là một hiểm họa ".
- Tai hoạ sẽ đến với Việt Nam, nếu như những người lãnh đạo không nhìn rõ, không thấy được Trung Quốc là một đối thủ nguy hiểm.
- Về trí thức hiện nay, họ có độc lập suy nghĩ, nhưng thiếu những người có tư duy chiến lược, đại bộ phận phải lo miếng ăn, bát cơm của họ.
- Về thanh niên, sinh viên, học sinh ngày nay: họ rất thụ động, họ bị ru ngủ, bị đánh lừa. Sinh viên học sinh sống cực khổ, họ phải đi tìm chỗ giải quyết khó khăn cho gia đình và cho bản thân.
- Về Đoàn thanh niên CS: rất có tội, khi hàng năm giới thiệu tới 10 vạn thanh niên cơ hội chủ nghĩa vào đảng cộng sản ;
- Cái thiếu chung hiện nay là thiếu ngọn cờ, thiếu trào lưu, thiếu phong trào;
- Phải nói đến giới luật, luật gia; họ là những người hiểu biết, cho nên họ có nhiều tiếng nói phản biện. "Luật sư Cù Huy Hà Vũ kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là sự khởi động. Giới luật gia có thể trở thành một động lực chính trị".
- Trong giai đoạn phát triển, chúng ta cần có Nhà nước pháp quyền, phải có pháp trị. Thời Hồ Chí Minh là điển hình của việc không dùng pháp trị (giải tán trường Luật). Sai lầm là không nhấn mạnh dân chủ và pháp trị.
- Về cái nguy cơ không dân chủ, thiếu luật, luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã cảnh báo từ năm 1950;
- "Độc tài của cộng sản ghê gớm lắm. Thâu tóm quyền lực; lừa bịp nhân dân; biến người thành nô lệ". Xưa là thần dân của phong kiến, sau là thần dân của tư bản, bây giờ là thần dân của cộng sản. Là thần dân, chưa là công dân đích thực;
- " Chủ nghĩa tư bản phát triển có cơ chế và yếu tố chống độc tài. Những người cộng sản không học được điều này ở chủ nghĩa tư bản ".
- " Bác Hồ thất bại là chưa tìm ra con đường phát triển cho dân tộc, chưa chỉ ra con đường phát triển. Thế mà cứ nói là đi theo con đường bác Hồ đã chỉ thì thật là vô lý. Bác đã chỉ đâu mà theo! ".
- Chúng ta phải tham gia luật chơi chung của thế giới và Liên Hợp quốc, phải thâm nhập, hoà nhập; phải liên kết chặt chẽ với khối ASEAN. Phải cải tạo chính trị, chống độc tài.

Tôi tóm tắt những ý chính trên đây, không thêm một ý nào, một chữ nào. Để bạn đọc hiểu rõ những ý chính mà ông Đặng Quốc Bảo muốn truyền đạt. Ông từng bị lãnh đạo coi là "cứng đầu", "bướng", nay đã 81 tuổi, càng không biết sợ ai.

Ông dám nói những điều ngược hẳn với bộ chính trị hiện tại, mà toàn là về đường lối, về những vấn đề cơ bản nhất. Nói rõ, nói "toạc móng heo" như có lần ông nói với tôi. Điều này càng giải thích vì sao cả bộ máy thông tin tuyên truyền trong nước lại im re, vì sao bộ 4 T, bộ "lề phải" và bộ công an ráo riết ngăn chặn việc lưu truyền 5 trang đánh máy ghi lại cuộc phỏng vấn suốt 2 tháng nay; và Talawas đã làm một việc rất hay, có hiệu quả xã hội, đúng vào lúc ĐCS bước vào chuẩn bị đại hội XI.
Chẳng lẽ trung tướng Đặng Quốc Bảo và 2 đại tá nhà báo Tạ Cao Sơn, Quách Hải Lượng lại sắp bị hỏi thăm sức khoẻ và viết bản kiểm điểm, để rồi ra trước vô tuyến truyền hình diễn trò phản tỉnh, xin ân xá? Họ cay, nhưng có dám? Xin chờ xem .

Paris, 6-9-2009.
Nguồn: VOA

Friday, September 11, 2009

Nghe Nhạc Cuối Tuần :

Dòng Đời

Tưởng Nhớ VCHùng, cánh chim sớm bỏ đàn.
Đời người là một cuộc hành trình, nhưng là một cuộc hành trình "đi về" mà mỗi giây phút, mỗi khỏanh khắc, mỗi năm tháng qua đi chỉ làm vơi qũy thời gian ở lại với đời và làm ngắn đi chặng đường "ba vạn sáu ngàn ngày" với số phận nghiệt ngã định sẵn:
Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xôi cuối đời.
Cái quy luật bất biến "trăm năm về chốn xa xôi cuối đời" của kiếp người đã được " Dòng Đời" giãi bầy và chuyên chở một cách rất trọn vẹn mà sáng nay, trong cái không khí chớm thu ở San Jose, ngồi thưởng thức nhạc bên tách trà, tôi nhớ tới Hùng thật nhiều: thời gian đi nhanh qúa, thóang đó mà anh từ giã chúng ta đã nửa năm rồi. Với anh, tôi có qúa nhiều kỷ niệm từ thủơ còn là sinh viên ở Học Viện, lúc ra Trường.. nhưng chính vào những năm ở tuổi xế chiều anh mới thổ lộ cùng tôi nhiều nỗi niềm trong đó anh vô cùng yêu mến gia đình, yêu mến bạn bè. Tính cách ấy được thể hiện rất rõ trong hơn bốn năm tạo sân chơi Diễn Đàn cho đổng môn với cách ứng xử rất chừng mực, dù có lúc anh chịu đưng biết bao áp lực muốn bóp nghẹt tiếng nói trung thực của DĐ để cho sân chơi được cân bằng và tồn tại cho tới những giây phút cuối cùng của đời anh. Xin cảm ơn anh và xin anh an nghỉ để nếu có thể ở một nơi nào đó ở cõi vĩnh hằng, anh cũng có thể đồng cảm với tôi, với bạn bè gửi chút tâm tình qua Dòng Đời mà Nguyên Kháng thể hiện rất đạt như một lời tự tình tạm biệt trước một chuyến đi xa:
" Đời tôi và bao nổi trôi, rồi trong thời gian, lẩn khuất nơi chân trời. Bạn ơi, buồn vui sầu bi, tình đến rồi đi, có những lần ướt mi. Rồi bao hào quang chói chan, ở trên thế gian, tôi đã từng bước qua, biết bao và có biết bao điều tôi đã bước qua. Giờ đây, nhìn tháng ngày qua, đời lững lờ trôi, đôi lúc tôi sai lầm, dù cho, dù tôi chỉ mong được mang niềm vui đến với cùng thế nhân. Bạn ơi, thời gian vút qua, nếu có lầm lỗi chi, xin mong được thứ tha, biết bao và có biết bao điều xin được thứ tha. Nhìn lại thời gian, bước chân dọc ngang, cuộc đời cho tôi đắng cay lầm than, nhiều khi có lúc, nhiều lúc lặng im để nghe tiếng nói đến từ trái tim, dù bao thách đố, vẫn đứng hiên ngang, đường tôi vẫn cứ đi...."

Kính chúc các bạn và những người thân một cuối tuần vui vẻ, hạnh phúc và an bình.
Thân kính
TeHong

Công lý ở nước người

Ông Chen Shui-bian cựu tổng thống Đài Loan bị kết án tù chung thân vì tội tham nhũng.

Đài Bắc: Ông Chen bị kết án vì tội tham ô, nhận hối lộ và rửa tiền liên hệ tổng cộng 15 triệu Mỹ kim trong thời gian tại chức từ 2000-2008.

Ông Chen đã bác bỏ những cáo buộc và cho rằng đó là vì lý do chính trị. Vợ ông Chen, Wu Shu-chen, cũng bị tù chung thân vì gian dối trước tòa trong vụ án hối lộ.

Ông Chen nói ông sẽ kháng án. (Trích dịch từ BBC)

Hình: Ông Chen chọn ở lại trại giam chứ không muốn đến trước tòa nghe đọc bản án.

Đồng quê đang bị tàn phá

Bài Học Bùn Đỏ ngay tại Tàu Cộng

Xin cám ơn anh Lê Hiếu Nghĩa, ĐS17, đã chuyển cho youtube này.

Tôi đã chuyển cho một số bạn bè ở VN để nhờ họ phổ biến; đồng thời tôi cũng đã chuyển cho tất cả đồng môn QGHC và thân hữu. Hy vọng quý vị cùng tiếp tay phổ biến những tin tức rất cần thiết này để làm tài liệu cho dân VN trong nước tranh đấu chống Trung Cộng khai thác Bauxite tại VN.
Trân trọng kính chào.
NVSáu, TS4



Chắc chắn rằng nhà nước VN-XHCN cũng đã biết những nguy hại này, nhưng vẫn bưng bít và bỏ tù những người chống đối / loan tin về việc khai thác Bauxite vì bị áp lực hoặc quyền lợi riêng nào đó!
TG-NKD

Thursday, September 10, 2009

Mây hiếm vẩy rồng

Khi nhìn lên bầu trời Bắc Hà thấy mây vẩy rồng màu vàng xuất hiện chiều tối ngày 28 tháng Tám vừa qua, con dân nước Đại Việt ta bỗng nhớ về Thăng Long thủ đô của mình, ra quyết tâm gìn giữ non sông gấm vóc, bẻ gẫy mọi mưu toan đồng hóa của kẻ thù bắc phương.

Tiếng kêu trong sa mạc

Đuổi hổ cửa trước rước cọp cửa sau
CSVN TRIỂN KHAI QUÂN SỰ, NHẰM MỤC ĐÍCH GÌ?

Gởi:Những Người Cộng Sản Còn Lương Tri

Kính Gởi Đồng Bào Trong Và Ngoài Nước và những người đang tha thiết với Quê Hương.

Kính thưa đồng bào, nước Việc Nam do các tiền nhân, ông cha ta xây dựng và lập nên. Trãi qua những thời kỳ chiến tranh khốc liệt đánh đuỗi quân xâm lăng, chúng ta luôn đứng trước sự rình rập thôn tính của ngoại bang. Chính sách bành trướng xâm lược của Đại Hán có từ ngàn xưa, từ thời kỳ phong kiến,không Cộng Sản và Cộng Sản,muốn biến Việt Nam thành một tỉnh của họ. Mặc dù đã không biết bao nhiêu lần bị cha ông ta đánh bại, nhưng âm mưu thôn tính của Đại Hán không bao giờ thay đổi. Trước đây Đại Hán dùng biên giới xâm lăng đường bộ nước ta. Và nay họ chiếm đóng luôn mặt biển của Việt nam bằng cách chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.Bắt đầu từ năm 1945 và kết thúc vào tháng 12/2007, với chủ nghĩa bành trướng Trung Hoa, không riêng về biển đông, Đại Hán đang từng bước từng bước thôn tính Việt Nam.Dựa trên lý thuyết khai thác bauxite Tây Nguyên, để họ thực hiện một âm mưu khác cũng có thể là xây dựng khu quân sự chế tạo vũ khí.Âm mưu nầy chỉ có lãnh đạo Đảng Cộng Sản biết rõ hơn ai hết.Họ đưa nhân công Trung Hoa vào Tây Nguyên,đồng hoá đồng bào VN bằng cách lấy vợ gả chồng,biến người VN chúng ta thành "dâu Việt rể Tàu" của họ, sinh con đẻ cháu cho họ, số kiếp con người VN suốt đời làm Nô Lệ cho quân xâm lược.Vì không muốn làm nộ lệ cho Đại Hán, nên có biết bao nhiêu sĩ tử yêu nước từ trí thức đến không trí thức đã và đang ra sức đấu tranh, chống bạo quyền hung ác, chống lại quân xâm lược, kết quả như thế nào thì chúng ta cũng biết rõ qua những hành động bắt bớ, đàn áp phong trào dân chủ của nhà cầm quyền cộng sản.

Ông Lê Dzũng - cựu phát ngôn bộ ngoại giao VN khẳng định:chủ quyền Hoàng Sa là của VN, và theo nguồn VNexpress, ông Đặng văn Thanh từ đảo Lý Sơn đến thành phố Quảng Ngãi đã trao di vật tổ tông cho lãnh đạo tỉnh, một sắc chỉ có từ đời nhà Nguyễn liên quan đến việc canh giữ Hoàng Sa.Gia đình của ông Đặng Văn Thanh đã cất giữ suốt 174 năm từ thời Vua Minh Mạng cho đến nay, và bây giờ trao lại cho lãnh đạo tỉnh Quảng Ngãi.

Kính thưa đồng bào, tôi thiết nghĩ đảng cộng sản đã có bằng chứng lịch sử và chủ quyền xác nhận đảo Hoàng Sa là của VN thì nên công khai minh bạch trước công luận Quốc Tế. QUAN TRỌNG nhất là đối với Đảng Cộng Sản Trung Quốc, với đồng bào VN sẽ được rữa sạch ô danh, lấy lại sự thanh bạch cho ông Hồ Chí Minh, Thủ Tướng Phạm Văn Đồng vì bức công hàm đã ký năm 1958. Một khi đã công khai chủ quyền, mà CS Trung Quốc vẫn ngang ngược xâm lược nước ta thì những người cộng sản hãy dùng biện pháp cứng rắn hơn nữa, ví dụ như là triễn khai quân sự đó là biện pháp tối thượng và thông minh nhất.


Thưa những người cộng sản còn lương tri, người cộng sản các ông luôn tự hào và khoe khoang về thành tích đánh Pháp rồi đến chống Mỹ cứu nước của các ông.Mỹ là một siêu cường quốc còn bị cộng sản Miền bắc đánh cho tơi bời, thì hôm nay nhà cầm quyền cộng sản VN nên áp dụng chiêu thức đó đối với ngoại bang Trung Quốc, ''đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào'', thì cũng nên đánh cho Đại Hán cút khỏi VN từ bỏ âm mưu thôn tính thâm độc của họ, cộng sản các ông đừng dùng lời nói nữa mà hãy quyết tâm hành động, tôi tin là có người sẽ ủng hộ việc làm của các ông.Các ông đừng dùng chiêu "đuổi hùm cửa trước rước hổ cửa sau", lời nói nhất định phải đi đôi với hành động,tôi tin là những người cộng sản các ông làm được điều đó, như những lần chống Mỹ cứu nước!!Về phía chính phủ Mỹ họ đã bật đèn xanh, chắc chắn là các ông đang có sự chọn lựa,nhưng các ông đang mâu thuẩn với chính bản thân của mình,sợ Mỹ bỏ rơi các ông như bỏ rơi Miền Nam Việt Nam,các ông sợ đi với Mỹ mất đảng,lý do là Mỹ ủng hộ Nhân Quyền VN,bởi thế các ông đang tiến thoái lưỡng nan thậm thà thậm thụt.Tụ chung lại là do đảng CS quá tham lam,không muốn từ bỏ quyền lực đang nắm trong tay.Các ông muốn độc tài đảng trị cho đến bao giờ??

Kính thưa đồng bào, theo tôi nghĩ cộng sản VN đang tới thời kỳ cuối cùng của sự độc đảng độc tài, họ đang ra sức vơ vét của nhân dân. Những lần CS đàn áp phong trào dân chủ trong nước, đàn áp tôn giáo, bắt các nhà dân chủ không phải vì sợ bị lật đổ chế độ, mà họ cũng có ít nhiều kinh nghiệm qua sự sụp đổ của cộng sản Liên Xô, vì những kinh nghiệm trên nên trước khi kết thúc chế độ độc tài, CSVN ra sức vơ vét cho đầy túi để tháo chạy. Vì thế, những ai dám cản đường tài lợi của họ đều bị bắt. Vấn đề biển đông đang gây bức bối cho đồng bào trong và ngoài nước, và cả cho dư luận quốc tế, với bộ mặt chai lì, tuy sợ mất nước nhưng họ vẫn bán nước vì bản tính tham lam gian xảo. Một mặt họ bang giao với Mỹ kiếm con đường thoát thân thời hậu vận, mặt khác cho Đại Hán vào Việt Nam để thực hiện phi vụ kiếm tiền, rồi đây sẽ đến nơi nào trên TỔ QUỐC VN bị họ chia chác cho Trung Quốc nữa đây?? Cũng có thể là Nha Trang, Đà Lạt, đảo Phú Quý. Ôi! Thương thay cho đất nước VN, con người VN, khắp nơi trên quê hương thời hậu cuộc tanh mùi Trung Cộng!!!

Kính thưa đồng bào, là con dân Đất Việt muốn có tự do chúng ta phải tranh đấu, phải đoàn kết dân tộc, đoàn kết tôn giáo, mà hiện nay tôi thấy dân tộc và tôn giáo chưa thật sự đoàn kết. Những lãnh đạo phong trào dân chủ, những vị lãnh đạo giáo hội phật giáo Việt Nam Thống Nhất, Phật Giáo Hoà Hảo, lãnh đạo công giáo, lãnh đạo hội thánh tin lành, lãnh đạo dân oan cần có sự hiệp thông và thống nhất, làm một cuộc biểu tình xuống đường mạnh mẽ hơn nữa, chúng ta không thể nào ngồi chờ được nữa, đấu tranh ôn hoà hay không ôn hoà gì cuối cùng cũng bị bắt, chúng ta lấy câu nói của LM Nguyễn Văn Lý làm kim chỉ nam trong cuộc đấu tranh, ''ĐỪNG SỢ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM, MÀ PHẢI LÀM NHỮNG GÌ CỘNG SẢN SỢ'' tại sao chúng ta không làm một cuộc xuống đường, làm áp lực chống Trung Cộng, bắt buộc Cộng Sản VN không cho Trung Cộng khai thác bauxite, không cho Trung Cộng làm chủ biển đông, nhất là phải đóng tất cả các cửa khẩu, không cho Đại Hán tràn vào Việt Nam với bất cứ đường nào, từ đường biển cho đến đường bộ. Trong khi vụ án Tam Toà đang kêu gào, Làng Mai Bát Nhã đang sôi nổi, các anh em dân chủ đang bị bắt, thì phong trào dân chủ đang ở đâu?? Các tôn giáo đang ở đâu?? Chúng ta có đến 84 triệu đồng bào, trong khi những người cộng sản họ chỉ có 3 triệu đảng viên, trong đó chỉ có 15 tên chóp bu chủ chốt.

Gởi những người cộng sản còn lương tri,những anh tai sai tình báo, những anh điều tra viên,các anh hãy thức tỉnh đi đừng ngoan cố,đừng giả vờ bị ru ngủ bởi nhà cầm quyền cộng sản bịp bợm này!! Các anh tin lãnh đạo đãng cộng sản của các anh kêu gọi thanh niên trên 18 tuổi và những cựu quân nhân tái nhập ngũ triển khai quân sự cấp bách, các anh cho là tái nhập ngũ để chống chọi với Trung Quốc??

Kính thưa đồng bào trong và ngoài nước, chúng ta hãy vận dụng câu nói của cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu:"đừng tin những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm", tin cộng sản kêu gọi thanh niên nhập ngũ chúng ta liên tưởng sẽ có đánh nhau giữa CỘNG SẢN TRUNG QUỐC và CỘNG SẢN VIỆT NAM, nếu chúng ta tin hoặc là hoang mang có nghĩa là chúng ta đã lbị lừa, lời kêu gọi nầy sẽ là một âm mưu đen tối, tôi đưa ra các ví dụ sau đây mong quí thân hữu cũng như các nhà yêu chuộng Tự Do tham khảo.

TĂNG CƯỜNG AN NINH QUỐC PHÒNG

ĐÁNH TÀU? ĐỂ BẢO VỆ CHỦ QUYỀN QUỐC GIA?

HAY LÀ:

TĂNG CƯỜNG BIỆN PHÁP KÌM KẸP DÂN

Bắt thanh niên đi nghĩa vụ quân sự phục vụ tổ quốc để dễ dàng bắt những người, những thành phần Đấu Tranh Dân Chủ đi vào trại lính, để hành hạ dã man bằng KỶ LUẬT QUÂN SỰ, người lính phải tuân phục kỷ luật, phải phục tùng mệnh lệnh cấp trên tuyệt đối.

Những người ĐẤU TRANH sẽ bị đưa vào QUÂN TRƯỜNG, bị hành hạ mà không được hội ÂN XÁ QUÔC TẾ, hay tổ chức NHÂN QUYỀN nào can thiệp, sau đó những người nầy bị chuyển về đơn vị QUÂN SỰ tiếp tục chịu đòn tư thù từ những cấp CHỈ HUY, cho đến khi nào kiệt sức, thân thể tàn tạ, quá sức chịu đựng phải trốn lính, sau đó bị bắt về và bị kết án tù đào ngũ.

LÀ DÂN:

Chống cộng sản đấu tranh cho tự do DÂN CHỦ, bị bắt bị đánh đập tù đầy, tổ chức ÂN XÁ QUỐC TẾ, chức NHÂN QUYỀN can thiệp, trở thành biểu tưọng TỰ DO DÂN CHỦ, được mệnh danh là ANH HÙNG BẤT KHUẤT

LÀ LÍNH KHÔNG AI CAN THIỆP ĐƯỢC.

Do đó đồng bào nhất là các bạn trẻ hãy đề cao cảnh giác, ''ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI''. Bọn cộng sản tinh ma nầy sẽ áp dụng chiêu THIẾT QUÂN LUẬT để đàn áp DÂN CHỦ, để bán nước cầu vinh mưu cầu lợi ích cá nhân như chúng đã và đang làm trong suốt chiều dài lịch sử.

ĐỂ ĐỐI PHÓ:

NHỮNG NHÀ DÂN CHỦ VÀ CHÚNG TA PHẢI LÀM LÀ: YÊU CẦU CS PHẢI RA THÔNG CÁO CHÍNH THỨC:

1. Triển khai quân sự lấy lại đất biển đã mất,

2.Cho TỰ DO DÂN CHỦ, để có sức mạnh toàn quân toàn dân,từ người việt khắp nơi trên thế giới,đóng góp để hiện đại hoá đất nước,hiện đại hoá QUÂN ĐỘI mới có khả năng CHỐNG NGOẠI XÂM. Mà hiện tại bây giờ QUỐC GIA lạc hậu,QUÂN ĐỘI yếu kém, vũ khí không tối tân.

3.Trong sạch hoá CHÍNH QUYỀN,tất cả các viên chức tham ô hối lộ phải bị NGHIÊM TRỊ,phải bị XÉT XỬ.Những người cộng sản cần phải CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN.

4.Cho bầu cử ĐA ĐẢNG, bầu cử công bằng và trong sạch,người dân được quyền tự ứng cử,lực lượng công an,cảnh sát quân đội không chịu sự sai khiến của đảng, không cần phải là đảng viên, tất cả công an cảnh sát quân đội, tuyên thệ phục vụ cho QUỐC GIA.Cho một chính quyền duy nhất do dân bầu ra,họ sẽ hưởng được mức lương cao xứng đáng với công sức và lòng TRUNG THÀNH với QUỐC GIA chứ không phải đồng lương chết đói tham nhũng bán rẻ lương tri nhân phẩm bán con người.
Nguyễn Thu Trâm Bình Dương
8/9/2009

Wednesday, September 09, 2009

PHÂN ƯU


Vô cùng xúc động nhận được tin trễ:
Thân mẫu đồng môn Nguyễn Thanh Huy (ĐS17) là :

Cụ Bà HỒ THỊ BA
Pháp Danh Nguyên Tịch
đã từ trần ngày tại California, Hoa Kỳ.
Hưởng thọ 94 tuổi

Xin thành kính chia buồn cùng đồng môn Nguyễn Thanh Huy và tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Cụ Bà Nguyên Tịch sớm được tiêu diêu miền cực lạc.
**
HỘI CỰU SINH VIÊN QUỐC GIA HÀNH CHÁNH NAM CALIFORNIA