Love Via Email
Đây chỉ là phần đầu của một Truyện ngắn (nhưng dài) của anh Trương Phú Thứ, ĐS15, Washington. Xin click TITLE LINK.Truyện dài của anh phải kể "Đất Mới", đăng 9 kỳ (mà chưa xong), từ May 2005 đến Aug 2006. Còn Truyện ngắn thực sự thì có: Giáng Sinh Ngày Xưa, Nếu Con Không Về... Đó là chưa kể những Truyện ngắn khác, được ký dưới bút hiệu Vũ Lục Bình, như: Những Mảnh Tình Xuân, Ông Thạch Chó, Sống Trên Đời, v.v...
Nhưng người ta nhắc nhiều đến anh và hai bài viết gây sóng gió trên văn đàn hải ngoại có lẽ phải kể: "Chuyện Trò Với Bà Ngô Đình Nhu" và "Đọc Sách 'Xóm Đạo' của Nguyễn Ngọc Ngạn". Nếu rảnh rỗi cuối tuần, kính mời quý vị click vào links để đọc lại.
Lại cũng sẽ có bạn 'cắc cớ' hỏi: "Vậy chớ Maotôn thích nhất Truyện ngắn nào của TPThứ-VLBình?"? Xin thưa ngay: "Giữa Trời Mù Sương".
- Tại sao?
- Này nhé, cái tựa đề nghe đã thơ mộng, câu kết luận lại 'chốt' lại như sau: "Đã gần nửa đêm, Hoàng Yến tiễn tôi ra về.... Lúc nhìn vào gương chiếu hậu để lùi xe ra, tôi đã thấy đôi mắt lạc lõng với theo, bơ vơ giữa trời mù sương."
- Tại sao lại 'lạc lõng', 'bơ vơ'?
- Chỉ còn cách đọc lại từ đầu, một lần nữa, kỹ từng câu đối thoại, mới hiểu được ý tác giả.
Đọc đến đây mà anh Trương Thúy Hậu, bạn tri kỷ của anh Trương Phú Thứ, mà không lên tiếng thì kể cũng lạ !?
MaoTônHùng












