Monday, October 29, 2007

Male & Female Chicken Island

trống mái
truyện tình nổi tiếng của Khái Hưng

Trích Đoạn:

"Khuynh hướng lãng mạn giữ địa vị trọng yếu trong văn nghiệp của Khái Hưng. Óc tưởng tượng của tác giả rất phong phú, ông đã dựng được những đề tài tình yêu độc đáo khác thường, cho tới nay cũng vẫn còn mới lạ: Hồn Bướm Mơ Tiên, vừa thanh cao vừa trần tục. Hạnh: một thế giới bay bướm, thơ mộng, huyền ảo và Trống Mái, một truyện tình kỳ ảo, một mối tình không biên giới rộng rãi bao la có khuynh hướng ca ngợi vẻ đẹp và sự cường tráng cuả thân thể con người.

Trống Mái, viết năm 1936, hồi mới xuất bản bị chỉ trích là không hợp lý và xa thực tế, truyện tình giữa một chàng đánh cá đẹp giai (tên Vọi) có thân hình lực sĩ nhưng quê mùa, mù chữ và một tiểu thư (tên Hiền) giầu sang, trí thức, tân thời. Theo thời gian tác phẩm lại được nhiều người ưa thích, say mê và đã trở thành một trong những truyện nổi tiếng nhất của Khái Hưng cũng như của Tự Lực Văn Đoàn."

Kính mời quý vị Click Title Link để thưởng thức đầu tuần.
Trọng Đạt, TX
(hình trên: Hòn Trống Mái nhìn từ Hang Bồ Nâu, Sầm Sơn)

Sunday, October 28, 2007

Quen Biết

Mao tôn,
Tôi có biết PTAnh. Năm 1970 tôi học khóa 3/70 tại trường bộ binh Thủ Đức, anh Anh học khóa 4 hay gọi tôi là huynh trưởng. Năm 1973 tôi có tham gia một buổi học tập về xây dựng nông thôn tại Nha Trang có gặp Anh tại đây. Sau nghe nói Anh làm việc tại Lâm Đồng.
Tôi có liên lạc với Anh qua địa chỉ email của Tổng hội nhưng địa chỉ ấy sai, nó trả lại.

Trọng Đạt, TX

>>> Để tôi đưa anh e-address mới của PTAnh: quocvietanhpham@yahoo.com. MaoTôn <<<

Hình Cưới Tối Qua

Maoweb và quí D/đ:

Mới sáng Chủ nhật mà post ngay 3 ông già, không nể mặt các phu-nhân (Đàm, Liên & Đức) ngồi bên! Thi sỹ LĐàm quên là bài thơ nào cũng có "EM" kia mà?
NSG xin gởi photos có các quí phu nhân để MaoWeb thay vào 3 ông già một phút hồ-đồ muốn thoát-ly kia (?). Kèm thêm hình chị VVKhương và đôi Tân hôn.
(Sợ cô Út lại hỏi hình Cô dâu-Chú rể!)
Người SG
Còn dưới đây là hình ban bệ "website Làng Chài":
Mõ làng VMNgọc, Lý trưởng NĐPhúc & Thứ chỉ HMĐức
đang "đứng hầu" sau các quý phu nhân

Đời vẫn tiếp diễn

D/đ vẫn lưu video clip theo dõi Wild Fire Nam Cali. Có ý nghĩa đấy, những video do dân amateur quay, post trên Youtube... không phải do kênh TV hay trùm truyền thông thực hiện. Họ hầu như bỏ lơ từ weekend, chỉ thấy shows catoon hay tin thể thao, ca nhạc và diễu dở lảng xẹt. Chết ai nấy chịu... Đời vẫn vô tình tiếp diễn.

Mặc dầu D/đ có nêu cảnh tỵ nạn kiểu Mỹ phong lưu,... Nhưng than ôi bề ngoài ấy không che lấp nổi thực trạng bi đát dân vùng hỏa tai đang gánh chịu. Cứ nhìn ánh mắt, cái nhún vai hay nụ cười gượng miễn cưỡng của họ thì hiểu. Họ buộc phải nghe theo lệnh di-tản (mandatory evacuation) Khi quay trở về thì nhìn thấy nhà cửa đã ra tro! Vài người cưỡng lệnh ở lại thì cứu được nhà (?) Dư luận xầm xì.... Nhớ lại bão Katrina,... ai bi lùa khỏi khu gia cư thì,... trở về hơi,... khó đấy. Cái vụ gì đây? ... Có các ngài anh hùng cứu tinh xuất hiện đúng lúc đấy.... Chúng mày thành homeless vô sản rồi,... phải nghe ông (bà) phán đây, sẽ rót tiền cứu trợ cho bọn bay... Lại còn các nhà thầu, hội đoàn xã hội nhân đạo ăn theo,... Khôn hồn đừng có mà trót trét chỉ trích ông chuyên quyền độc đoán nữa nhe !

Ở đâu cũng thế thôi, trò mị dân của chính khách xứ gọi là dân chủ hay đảng độc tôn toàn trị như Bắc Hàn, TC, VNCS, Cuba hay Miến-điện,..cũng same same.
(... tạm bỏ một đoạn...)

Người SG

Góp ý thêm...

... về chuyện Quân Đội cướp quyền

Trong cuốn Công Và Tội hồi ký chính trị của ông Nguyễn Trân (dài gần 900 trang, VN từ 45-75) cựu tỉnh trưởng Định Tường và Khánh Hoà, ông Trân có đề cập tới phiên họp tại Phủ thủ tướng tối 11-5-1965 (thực ra là tối 11-6 như trong cuốn Việc từng ngày 1965 của Đoàn Thêm). Theo ông Trân tối hôm đó các Tướng trẻ trong Hội Đồng Quân Lực như Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Chánh Thi, Vĩnh Lộc… đã ép buộc Quốc trưởng Phan khắc Sửu và Thủ tướng Phan Huy Quát trao quyền lại cho quân đội…

Ông Đoàn Thêm trong cuốn Việc từng ngày 1965 có ghi nhiều điểm liên hệ, tôi xin tóm lược như sau: Ông Phan Huy Quát lên làm Thủ tướng từ 16-2-1965, mấy tháng sau chính phủ của ông gặp nhiều trở ngại, ông Quát ra Dự thảo qui chế tôn giáo bị Công giáo và các đạo khác chống đối: ngày 27-5-65 Linh mục Hoàng Quỳnh hướng dẫn phái đoàn đại diện lực lượng Công giáo Đại đoàn kết yết kiến Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu đưa kiến nghị không tín nhiệm Thủ tướng Quát vì gây chia rẽ, không chống Cộng hữu hiệu, thân Pháp… Ngày 2-6 một phái đoàn thuộc Khối QG chống Cộng (Nguyễn Thế Truyền, Hoàng Quỳnh, Nghiêm xuân Thiện...) yết kiến Quốc Trưởng đưa kiến nghị buộc ông Quát phải thành lập chính phủ QG chống Cộng, ngoài ra giữa Thủ Tướng và Quốc trưởng cũng có “ỳ xèo” bất đồng ý kiến về cải tổ nội các, bất đồng ý kiến giữa hai nhà lãnh đạo đã đưa tới khủng hoảng chính trị phải nhờ HĐ Quân Lực trung gian giải quyết. Và Ngày 11-6 Quốc Trưởng, Thủ tướng tuyên bố thể chế QG hiện tại không còn phù hợp nên hai nhà lãnh đạo đã trao trả quyền lãnh đạo QG cho HĐQL (HĐQĐ vào ngày 27-10-1964 do Nguyễn Khánh làm Chủ tịch đã mời ông Phan Khắc Sửu và Trần Văn Hương làm Quốc Trưởng, Thủ Tướng).

Theo Tướng Hoàng Lạc (trong Những Sự Thật Chưa Được Nhắc Đến) thì Nguyễn Văn Thiệu (Trung tướng) thấy chính quyền dân sự lủng củng nội bộ nên đã khéo đề nghị trước với Cụ Phan khắc Sửu trao quyền lại cho Quân đội.

Theo ý kiến của tôi, việc Quân đội lên nắm chính quyền miền Nam năm 1965 là do tại người dân. Cuối năm 1964 Phật giáo biểu tình lật đổ chính phủ của Thủ Tướng Trần văn Hương, kế đó Công Giáo lại lật đổ chính phủ Phan Huy Quát, (ông Phan Huy Quát bị nhiều đoàn thể chống đối nhưng mạnh nhất Công giáo do linh muc Hoàng Quỳnh lãnh đạo). Hồi đó người ta than ông Hương bị mấy ông áo nâu hạ bệ rồi ông Quát lại bị mấy ông áo đen lật đổ. Nếu năm 1964 Phật giáo không lật đổ ông Hương thì không có việc quân đội nắm chính quyền. Nếu Công giáo không lật đổ ông Quát thì Quân đội không nắm chính quyền. Theo tôi nhớ, năm 1965 khi ông Quát bị chống đối dữ dội, ông vẫn được quân đội ủng hộ (Nguyễn cao Kỳ tuyên bố ủng hộ chính phủ) ông Quát không chịu từ chức mà trao quyền lại cho quân đội.

Năm 1965 miền Nam y như trứng đứng đầu gậy, CS Bắc Việt ồ ạt đưa quân vào Nam, Năm 1969 Tướng Wesmoreland tuyên bố nếu Mỹ không đổ quân vào miền Nam tháng 5 năm 1965 thỉ chỉ trong 6 tháng là mất về tay CS. Trong tình thế nguy kịch như thế mà chính phủ dân sự không thực sự chống Cộng chỉ tranh cãi nhau vấn đề nội các nên không còn phù hợp với tình thế. Vả lại Quốc trưởng, Thủ tướng bất đồng ý kiến tranh cãi đưa đến khủng hoảng khiến người dân cũng chán nản thất vọng.

Trong phim Vietnam History by Television, sau khi Thủ tướng Quát trao quyền lại cho Quân đội, trong HĐQL không ai chịu nhận làm Thủ tướng, người ta đề nghị Nguyễn chánh Thi nhưng ông này từ chối (tự cho là không đủ khả năng), sau người ta đề nghị Nguyễn cao Kỳ, ông này trả lời để tôi về hỏi lại vợ tôi đã, về sau không ai nhận làm nên Kỳ đã nhận.

Chính quyền quân đội mới đầu đã có một số việc làm tốt đẹp như dẹp yên nạn biểu tình tuyệt thực, nhất là dẹp được biến cố miền Trung 1966, tích cực chống Cộng sản xâm lăng... nhưng từ khi chính quyền được chuyển sang tay ông Nguyễn Văn Thiệu thì đã xuất hiện nhiều biểu hiện xấu, dần dần đi tới chỗ bè phái tham nhũng thối nát. Tệ nạn mua quan bán tước đã lan tràn khắp guồng máy, đến giai đoạn mua quan bán tước thì hết thuốc chữa rồi y như một người mắc bệnh ung thư thời kỳ thứ 5… Theo ông Bùi Diễm, cựu đại sứ: “Năm 1975 quốc hội Mỹ đã quá mệt mỏi vì phải ủng hộ một đồng minh có nhiều khuyết điểm và thối nát.” Ông Nguyễn văn Thiệu đã đi theo vết xe đổ của Thống chế Tưởng giới Thạch.

Riêng về cuốn Công và Tội của ông Nguyễn Trân thì tôi có nhận xét như sau: Ông Trân viết về lịch sử không được khách quan cho lắm, ngoài ra có nhiều điểm không đúng như trang 127 nói Quân của Trịnh minh Thế đối phó với lực lượng của Trung tướng Nguyễn văn Vỹ tại góc đường Hùng Vương và Trần Hoàng Quân… sau đó Trịnh Minh Thế kéo quân qua cầu Lăng Tô (Tân Thuận) nói để đi gặp ông Diệm nhưng vì không có trọng pháo yểm trợ và bị phục kích bắn chết (cuối tháng 4-1955).. Sự thực ai cũng đều biết là Tướng Trịnh Minh Thế chỉ huy quân đội Cao Đài ly khai của ông để đánh Bình Xuyên tại cầu Tân Thuận và bị tử trận tại đây.

Tôi xin có đôi lời đóng góp với Diễn đàn,
Trọng Đạt, TX

Tản Mạn Chuyện

Những năm đầu trung học, nhà tôi cách trường không xa trên dưới một dặm nên tan trường về đi bộ với các bạn, cả trai lẫn gái. Chúng tôi thường e ấp ngượng ngịu, cười nói bông đùa, cặp đôi cho nhau..., thật vô tư lự. Tôi cho đó là tuổi "thiên thần".

Trong số những bạn người miền Nam của tôi có anh dám nói thẳng:
- "Hương à mày là dân Bắc Kỳ mất gia phả"
- " Mày nói cái gì mất gia phả? Tao là Nam kỳ mà"
- "Mày họ Vũ sao Nam kỳ được. Người Nam phải họ Võ"
- "Tao sanh tại Chợ Rảy Sàigòn"
- "Tại zdậy mới "mất gia phả"
- " Mày nói chuyện "dô diên" kỳ thị Nam Bắc tao giận mày rồi đó nha!"
Thế là bạn tôi im lặng không đùa nữa.

Bạn học của tôi có cả Nam lẫn Bắc
(di cư 54 từ miền Bắc). Trong số bạn người Bắc, có nhiều người học giỏi đỗ đạt làm "Quan văn" phó quận và phó tỉnh... Những bạn người miền Nam thì đa số làm "Quan võ", Tiểu Đoàn trưởng, Hạm trưởng hay Chỉ Huy Trưởng Trường Huấn Luyện quân sự nên một số đã hy sinh trước khi miền Nam rơi vào tay quân thù.

Thuở ấy, khi mới biết đọc tiểu thuyết, tôi hay đọc sách của các nhà văn miền Bắc trong Tự Lực Văn Đoàn, và các nhà văn miền Nam như Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Hồ Biểu Chánh, bà Tùng Long, Lê văn Trương, Thẩm Thệ Hà (Thầy của minh tinh Thẩm Thúy Hằng), v.v . . .

Tôi thích văn chương miền Nam, bình dị thật thà, nghĩ sao viết zdậy không hay nói xỏ-xiêng bóng gió. Khi giận ai về chuyện gì thì nói ngay, nếu người kia vô tình thì cười xuề xòa rồi thôi không cần xin lổi xin phải hay tranh cãi gì. Thí dụ: một diển viên nổi tiếng trong vai thôn nữ miền Nam quê mùa là kịch sĩ Kim Cương trong vở tuồng "Lá Sầu Riêng", sau 1975 nghe nói cô có "cảm tình" với quân chiếm đóng nhưng không ai muốn nhắc chuyện này có lẽ "hiểu" được nổi khổ tâm của cô. Khán giả cười rộ lên khi nghe cô nói chuyện giọng Nam ngây thơ vô tội... Tôi cho là "dô diên" nhưng không đáng trách vì họ bỏ tiền mua vé để xem đóng kịch. Chỉ tội cho "cô gái miền Nam" bị chiến tranh, cường hào ác bá và nghèo khổ không có dịp cắp sách đến trường nên phải sống nghèo và "ăn nói" quê mùa như thế. Tôi không nỡ lòng nào nhại giọng của kẻ kém may mắn này để vui đùa...

Viết đến đây tôi nhớ lại một chuyện, xin kể hầu quí Vị chuyện cũ về chiến tranh VN:
Khi chúng tôi đi hành quân vào một thôn xóm nọ thì du kích bắn nhử chúng tôi đi sâu vào ổ phục kích của chúng. Đếu đâu cũng thấy toàn đàn bà con gái và trẻ em, có lẽ thanh niên đã đi lính hoặc đi theo du kích hết! Hỏi han dân chúng thì một cô xinh xắn nhất kể rằng cô đi may ở tỉnh về thăm quê và bắt gặp chuyện hành quân... Những người khác cũng kể những chuyện đại khái tương tự. Trong đơn vị, có rất nhiều người đau xót vì bạn bè chết hoặc bị thương nên dọa/tính đem họ bắn hết vì nghi là thân nhân du kích... Tôi thấy không ổn nên dàn xếp cho đám lính
này đi lục soát xa hơn để "giải vây" cho các bà và các cô gái ngây thơ trước khi có chuyện không hay cho họ ...

Cuối tuần kể chuyện tản mạn mua vui,.

Vũ Long Hương, FL .

TIỆC CƯỚI TỐI QUA


Trong hai tấm hình này, chắc họa sĩ A.C.La
sẽ nhận ra một NGƯỜI



NNLiên-LDĐàm-HMĐức



Đám cưới con anh VVKhuông


>>> Rất vui mừng cảm kích thấy ba đại gia vui vẻ ngồi chung bàn. Tại hạ nhận ra Người chứ! Vết "phang" vẫn còn bầm mà! A.C.La <<<

CẢM NGHĨ VỀ ĐOẠN TRƯỜNG BẤT KHUẤT

Biết nói gì đây sau khi Như Thương đọc Đoạn Trường Bất Khuất của anh Phạm Trần Anh Lần Thứ Nhất? Chữ lần thứ nhất cho NT được viết hoa vì NT biết rằng NT sẽ đọc lại lần thứ hai, lần thứ ba dẫu rằng đây không phải là một tác phẩm văn chương tuyệt tác hay là một tập thơ tình lãng mạn dù rằng quyển sách đã thấp thoáng những áng thơ tình ngọt ngào đâu đó.

Hai chữ Đoạn Trường là tất cả những gì còn lại trong NT sau khi đọc những gì anh viết và nó cũng là cốt lõi của Đoạn Trường Bất Khuất, NT xin mạo muội nghĩ vậy. Tác giả đã đặt hai chữ ấy trước hai chữ Bất Khuất. Tại sao vậy? Vẫn là lời người xưa để lại: “Đoạn trường ai có qua cầu mới hay” (Đại thi hào Nguyễn Du)

Điều gì đã khiến một đấng tu mi nam tử đã phải thốt lên lời đoạn trường đến thế? Nỗi đoạn trường ấy là tiếng khóc đoạn trường của một dân tộc, của cả 3 thế hệ - đời của ba mẹ anh, đời anh và đời của các con anh như là hình tượng của mọi gia đình đã sống vào thời điểm ấy, của những thân phận đoạ đày nơi trần gian trong ấy có bạn bè, gia đình của anh và ngay cả chính anh, tác giả Phạm Trần Anh..

Những góp nhặt trên “quãng đời” hơn 20 năm tù tội của anh trong Đoạn Trường Bất Khuất vẫn chưa đủ? NT xin mạn phép được viết lên điều ấy bởi vì làm sao anh có thể nhớ hết được những nhọc nhằn khổ ải của phận người trong bóng tối lao lý, thù hận, làm sao anh đong được hết những giọt nước mắt khi đứng trước những gục ngã của bạn bè đồng đội, làm sao anh đếm được bao nhiêu lần đi qua cửa tử và nhất là làm sao anh lại bằng lòng chết đứng như Từ Hải.

Những người đã đối mặt với anh và bạn bè anh trong ngục tù tăm tối ngày ấy có bao giờ tự nhìn lại những gì mình đã làm không? Và những người mẹ già mòn mỏi đợi con về, những người vợ trông ngóng bóng chồng để rồi chắt chiu hạt gạo mắm muối lặn lội đi “thăm nuôi” chồng trong rừng sâu núi thẳm, những người con được nhìn mặt ba vài lần trong thời gian ba vắng nhà dài đăng đẳng - như NT và có thể là những đứa bé chưa bao giờ nhìn thấy mặt ba - những người em, người chị, người anh trong họ hàng thân tộc và ngay cả chính những bà con xóm giềng trong buổi tiễn đưa người “đi học tập cải tạo 10 ngày” đang nghĩ gì về họ? Tất cả như là một cuốn phim đầy nước mắt. Thời gian sẽ lấp dần đi quá khứ, nhưng vĩnh viễn những năm tháng ấy sẽ là nỗi đau oằn oại trong trí nhớ mọi người.

Tự điển và trang sử Việt Nam bỗng dưng có thêm những từ ngữ mới: Trình diện đi học tập cải tạo - Tù học tập cải tạo - Đi thăm nuôi - Lon gô - Lán trại - Luồng... Xin hãy định nghĩa những danh từ ấy cho con cháu đời sau bằng chính lời nói, câu viết của những chứng nhân của một quãng đời mà các anh đã đi qua.

Cảm tạ anh đã để lại cho đời danh sách Vị Quốc Vong Thân trong tác phẩm của anh. Xin nghiêng mình thắp nến hương tưởng nhớ đến các vị ấy với tất cả tấm lòng kính cẩn.

Riêng đối với anh, NT xin đứng ở vị trí là con của một người tù học tập cải tạo 13 năm nghiêng mình bái phục anh - người tù học tập cải tạo hơn 20 năm đã đi qua một đoạn đời trần gian bất ưng, người tù bất khuất Phạm Trần Anh. Bố mẹ sinh thành anh và quý thầy cô đã dạy dỗ, đào tạo anh hẳn đã vui lòng mãn nguyện và tự hào khi có một đứa con và một người học trò như anh.

Xin gởi lời chúc sức khoẻ đến anh để anh mài mực viết tiếp những gì anh chưa nói hết, những gì anh đang viết dang dở trong Đoạn Trường Bất Khuất, viết để lại cho những thế hệ sau hiểu tường tận một trang sử đau thương chưa khép lại bao giờ và viết dùm cho những người đã chết oan khuất không còn cơ hội để viết (oan khuất: xin mượn từ ngữ của anh Kim Văn).
Vẫn còn đọng lại trong lòng NT hai câu thơ khi xếp lại trang sách cuối cùng:
Bảy năm mơ giấc ngủ nghiêng
Hết đêm lại sáng xích xiềng chân tay ...!
Như Thương, FL

Saturday, October 27, 2007

Làm Họa Sĩ... Giàu To

Đọc báo thấy "người ta" làm họa sĩ thì... GIÀU TO. Như Thương giật mình vì chợt nhớ "nhà" mình cũng có hoạ sĩ A.C.La...

Bức tranh sơn dầu trên lụa "Mẹ & Con" của họa sĩ Lê Phổ ở hình bên ước tính sẽ bán được với giá từ 102,000 - 128,000 USD!?

Như Thương không biết nhin tận mắt thì sao chứ cứ như vầy thì... xin họa sĩ A.C.La và/hoặc NSG cho vài lời "công đạo" chứ NT không dám lộng ngôn!.

Kính mời Click TITLE LINK,
Như Thương, FL

>>> Không dám đâu! Bị người ngoài phang thì còn khổ nữa! A.C.La <<<

The Rebel & Christmas Songs

Xin nói thật nhỏ (vì hơi "bị" illegal !):
Maotôn vừa nhận được món quà Giáng Sinh sớm nhất năm nay, gồm:
- "Christmas Around The World" của Andre Rieu, và

- "The Rebel" phim VN 'Dòng Máu Anh Hùng'
Thành thật cám ơn Đại Gia Lan Đàm.

Và, không thể không muốn chia sẻ cùng các bạn. Vậy, bạn nào muốn, xin email ngay về cho HV...

MaoTônHùng, CO

You Got "Male!"

A little boy goes to his father and asks
"Daddy, how was I born?"

The father answers,
"Well, son, I guess one day you will need to find out anyway! Your Mom and I first got together in a chat room on Yahoo. Then I set up a date via e-mail with your Mom and we met at a cyber-cafe. We sneaked into a secluded room, where your mother agreed to a download from my hard drive. As soon as I was ready to upload, we discovered that neither one of us had used a firewall, and since it was too late to hit the delete button, nine months later a little Pop-Up appeared that said:

Scroll down... You'll love this...
"You Got "Male"!"
(trong hình nguyên thủy, đứa bé nháy một mắt một cách hóm hỉnh)
VLHương sưu tầm

Trả Lời Down Under

Mến thăm Chú Hai Quẹo,

Qua được thư chú trên diễn đàn Đốc Sự thì lấy làm vui mừng và cảm động lắm. Kỳ rày chú thím hai nó với xấp nhỏ vẫn phẻ chứ. Qua nghe nói đời sống bên Úc nhàn nhã và lè phè lắm. Thế là nhứt chú Hai nó rồi.

Đọc thư chú hai thì mặc dù qua tuổi hạc đã cao và đầu óc cũng đã lạng quạng rồi nhưng qua hiểu và biết chú Hai nó muốn nói gì. Ôi, ba cái chuyện hà rầm đó mà kể làm gì. Qua không bao giờ để ý đến mấy cái rác rưởi đó.

Cấp này chú Hai nó ôm được nàng thơ nào mà lại có những vần thơ tuyệt cú mèo đến vậy. Làng trên xóm dưới đọc thơ chú Hai mà… bắt thèm.

Nhớ chú Hai nó lắm.
Trương Phú Thứ, Seattle

Phúc đáp Lan Đàm đại gia

Xin cám ơn Đại gia đã như chớp cho biết tôn ý. Bút phê của Đại gia vẽ vời khiến tại hạ được sáng con mắt mà ngộ ra cách giải quyết vấn đề gai góc.

Tại hạ đã hành tẩu tới nhà Nguyễn tiên sinh. Tiên sinh nhoẻn nụ cười hồn nhiên, một trong những hậu quả tốt đẹp của chuyến đi tái trăng mật vừa qua. Tiên sinh lấy làm tiếc không thỏa mãn được yêu cầu của Đại gia, bảo rằng áo thụng đã thả trôi theo sóng biển cùng hoa phượng vĩ rồi, lại còn nói chỉ mang theo toàn đồ ngắn, rất ngắn, về lại đất liền... cho nó tiện!!

Nói cho ngay thì dưới Down Under bắt đầu mùa nóng, vái nhau mặc đồ cụt đỡ phiền phức hơn. Một người sống bình dị như hiền nhân Hai Quẹo chắc cũng không bắt lỗi Đại gia đâu.

Nghe đâu Kangaroo đánh hơi người lạ thường đá ngược, rất nguy hiểm. Trong số đồng môn dưới đó, có Nhan Tử Hà, người được tiếng là viết ngay sổ thẳng, kangaroo nhìn thấy là y một phép. Khi du hành xuống đó xin Đại gia tìm cho được đồng môn này để mời cùng lên xe, xuống ngựa hẳn là chắc ăn.

Xin Đại gia bảo trọng
A.C.La

Đặc Cách Gia Nhập

Khỏi phải trình triếc gì lôi thôi A.C.La hiền đệ ơi. Hiền đệ liên lạc ngay với Nguyễn Ngọc Liên Tiên Sinh, thuê cho ta một áo thụng để ta vái hàm thụ Hai Quẹo Hiền Nhân ba vái và mời Hiền Nhân làm Đại Cố Vấn cho Thi Phái Đồi Ngực của chúng ta kể từ Tháng 10 Năm 2007 này.

Hai Quẹo Hiền Nhân... không còn trẻ mà tài còn cao như vậy thì làm sao mà Thi Phái của Đồi Ngực của chúng ta không mời Hiền Nhân gia nhập Thi Phái được chứ !

Sang năm 2008, thế nào ta cũng phải "tư du" Xứ Down Under và lúc đó ta sẽ xin phép Hai Quẹo Hiền Nhân cho ta được đến thăm Người tại "Cõi Quê" để vái thiệt và cũng để xin Hiền Nhân và Phu Nhân cho ta môt bữa cơm tương cà, cá kho tộ mà ta đã thèm từ lâu rồi.

Nhận được "tư Văn" này mong hiền đệ thi hành gấp.
Lan Đàm

>>> Khoan khoan! Cho "chúng em" theo với. H&P <<<

Trình Lan Đàm đại gia


Trình Đại Gia,
Một đồng môn đã xuất thần làm những câu thơ như thế này quả thực đã đạt đỉnh cao tinh thần đồi ngực.
Xin đại gia cho thỉnh mời hiền nhân này tham gia thi phái. Thản hoặc đại gia còn chần chừ đắn đo nghi ngờ ái ngại phân vân ...(xin bắt chước đôi chút lối viết của thi sỹ Luân Tâm) thì xin chém đầu tại hạ trước khi từ chối!
Đồng môn tên Hai Quẹo. Sau những ngày đêm vui duyên mới, hiền nhân này vẫn còn cong queo chưa thẳng ra được.

Một lòng kính phục và trung thành với Đại Gia... hết mình!

A.C.La


Thư gởi Bút Tre Xẽo Lồ

(hồi âm bài thơ bút tre vừa post "ĐS15 Mí Nhau")

Hai tui hết sức cảm động được bác Xẽo Lồ đã hỏi thăm. Cảm ơn bác. Tui vẫn phẻ re như Cọp ấy mà. Từ xứ Oâx-trây-Li-A biển dưới này hướng về vùng trên Oa-sinh-Tơn của đế quốc Mỹ tui thấy tụi nghiệp bác quá. Sao hổng chịu xuống Nam Ka-Li nhập bọn với Băng Cua-Đinh cho ấm. Hiện giờ ấm như lửa đó bác. Càng nóng thì máu trong tim càng chảy mạnh, hổng cần đi khai thông gì ráo.

Ừa, nghe nói bác đi học tiếng Trung và tiếng Mễ. Tốt quá. Bởi vì rằng là đảng ta đang cần người tinh thông tiếng đại háng, chữ thánh hiền để giữ chức năng thắt chặt thêm tình chủ-tớ. Còn chiệng học tiếng Mê-hi-cô cũng tốt luôn.

Nhưng mà. Nè, nè. Coi chừng bị lây cái loại văn-hóa dựa hơi đó nghen. Mình từng dựa hơi kẻ thống trị, tự đồng hóa mình với kẻ mạnh rồi đẻ ra loại văn hóa dựa hơi hổng giống con giáp nào. Đại để như vầy: Háng tộc thường gọi các dân tộc khác là mọi rợ. Mình bèn dựa hơi cũng bắt chước kêu: - bạch quỷ, bọn rợ, bọn thổ, bọn ngụy, ông Trung quốc, ông Liên Sô, thằng Mỹ, bọn đế quốc Mỹ, v.v... Rồi ở Nam Ka-Li cũng vậy. Mình trước đây cũng cùng là con nai vàng ngơ ngác đi tìm cỏ đất xa. Giờ này hổng biết dựa hơi ai mà kiu dân Mexico là THẰNG MỄ. Ui cha. Cứ so sánh về đủ mọi mặt thử coi, ai hơn ai, nước nào mạnh nước nào yếu, chính phủ nào ngon lành hơn chính phủ nào,…? Rồi tưởng tượng nhân dân ta đang bị bọn Nam Triều Tiên ông Hàn Quốc, chú Đài Loan kiu là thằng gì đối với những người bị bán đi xa? Đánh chó mà hổng kiêng chủ nhà.

Chưa hết đâu bác, còn có thứ dựa hơi sách, dựa hơi báo thì càng phổ biến hơn. Nói trước nghe, nếu bác mà dựa hơi cái thằng cha nhà báo nào đó, bài viết đâu đó rồi bỗng lấy đó làm thước đo người khác, so đo với bạn bè, chỉ trích người kia, mắng cả thầy mình... thì tui thôi chơi với bác đó nghen. Nhứt là cái nghề bán nón thì tiệt đối dứt phác đừng chơi. Và Và Đừng nghĩ là minh sống ở xứ dân chủ rồi đương nhiên mình có chất dân chủ trong máu, rồi sanh chuyện nói sàm khinh dễ bất cứ các quốc gia nào kém hơn Mỹ, theo kiểu dậu sập bìm bìm leo.

Á, mà quên. Tui đang hỏi thăm sức khỏe bác Xẻo Lồ mà. Xin lổi bác, tui bị chệch hướng một chút xíu. Nghe qua rồi bỏ nghen. Khi nào bác có vìa thăm xứ Trèm Trẹm, bác cho tui nhắn mấy lời thăm bà con Kinh Năm và dùm mua cho tui 2 kí bột sắn dây cùng 3 chục ba-khía muối nhá. Và sau hết nhắn với nhà văn Trương Phú Thứ nói tui đang chờ đọc hồi 2 “Chuyên Tình I-MEO” nghe, hay lắm đó.

Hêt sức là thương mến.
Hai Quẹo, OZ

Friday, October 26, 2007

Gửi Súng Cho Tao

Hùng thân,
Bài thơ "Gửi Súng Cho Tao" hình như đã được anh chị nào đó giới thiệu trên Diễn đàn vài tháng qua. Tôi đọc được hai (2) bài ĐÁP hay quá nên chia sẻ cùng bạn.
Nếu có thể thì xin bạn đưa lên DĐàn để mọi người cùng thưởng thức.
Lam Giang, ĐS14
>>> Anh LGiang ơi,
  • Anh VLHương, FL đã posted bài này của Nguyễn Cung Thương hôm Aug 24th, 2007
  • Một PPs 6.8 MB phổ nhạc bài thơ này có thể click vào để xem tại website Thăng Tiến VN (link)
  • Bài của NCThương và Bài Đáp 1 của Lê Khắc Anh Đào có thể tìm đọc tại Đàn Chim Việt (link)
  • Bài Đáp 2 của Trạch Gầm, đăng trên Saigon Nhỏ Orange ngày 14/9/2007, vì không tìm thấy link, nên post lại như sau:
Đến cùng Nguyễn Cung Thương,
Một người thét, trăm hồn sông núi thức

Đọc thơ mầy...
Tao buồn tao khóc
Tao chẳng còn là tao, tao chẳng nên người
Mấy chục năm rồi tao lạc lõng chơi vơi
Dù trước đó...
Tao có triệu Anh Em chung màu áo trận
Tàn cuộc chiến
Hình hài tao nguyên vẹn
Mười năm tù xem tựa giấc chiêm bao
Tao còn tay còn chân. Còn nỗi tự hào
Chỉ tội cái... mang ước mơ lần lựa
Cứ chờ Ai cho tao nhúm lửa
Nơi tha phương tao hốt toàn tro tàn
Tro bụi từ quá khứ vinh quang
Đến nỗi đầu óc ung què, tao chẳng hề hay biết

Đọc thơ mầy...
Tao buồn tao muốn chết
Nơi Quê Hương mầy hào khí ngút trời
Nơi tha phương...
Tao cũng thấy lắm người
Yêu nước thật thà, thật thà yêu nước
Rắn không đầu, mạnh thằng nào nấy thét
Ngày cứ tàn, đất nước cứ tang thương
Hai chữ tự do, xấp ngửa đoạn trường...
Tao ôm chặt lội qua ngày khốn đốn
Mầy cần súng mà tao không có súng
Nỗi nghẹn ngào nầy... mới chết mẹ thân tao
Cám ơn mầy
... Ừ thì cũng dù sao
Nhờ mầy thét... Trăm hồn sông núi thức

>>> Ghi Chú: Nhà thơ Trạch Gầm là con trai của bà Tùng Long, tên thật là Nguyễn Đức Trạch, ngụ tại Anaheim, Orange County. HV <<<

Đọc Talawas

Như Thương chắc quý vị cũng thường theo dõi website Talawas. Website này có những bài hay và viết về nhiều đế tài như Văn hóa, Xã hội, Giáo dục, Chính trị, v.v... Tuần này, Như Thương xin chọn hai bài đáng chú ý.

Mời Quý vị hãy click vào TITLE LINK rồi tìm đề mục, ngày posted và tựa đề:
- Đề mục Xã Hội, posted ngày 22/10, tựa đề "Những Di Vật Gây Họa"
Nguyên tác của Simon Parry, Hazel Parry (link). Người dịch: Trần Hán Thương
- Đề mục Xã Hội, posted ngày 26/10, tựa đề "Bài Giảng Nhập Môn" của Lê Hoài Nam
Kính chúc quý vị một cuối tuần an vui,
Như Thương, FL

thơ Lam Giang




How Life Imitates Chess

Ít người để ý việc Garry Kasparov, cựu vô địch Cờ Quốc tế (còn gọi là Cờ Vua) người Nga, ra tranh cử Tổng thống với Vladimir Putin năm 2008. Maotôn thì không, nhờ post mới đây của anh VLHương về Cờ Tướng. (Chính ra là 'Cờ Tượng' (Elephant Chess) mới đúng nếu dịch chữ 'Tượng Kỳ' của Trung hoa).

Phải chăng có một mối liên hệ nào đó giữa CỜ và ĐỜI SỐNG? Cái trước là biểu hiện sinh động của cái sau, hay nói khác, đời sống chỉ là sự mô phỏng những bước đi của quân cờ?!

Nếu chúng ta khuyên con em phải ngưng kiếm tiền, tiếp tục học lên để mưu cầu thăng tiến trong xã hội, cũng ví như trên bàn cờ, nhiều khi phải hy sinh một con cờ để củng cố thế chiến lược của toàn cuộc. Nếu chúng ta phải kiên nhẫn, cẩn thận, đoán trước nước đi của đối phương trên bàn cờ, cũng ví như trong đời sống, phải rèn luyện óc phân tích, phán đoán để lấy cho mình những quyết định đúng.


Người ta thường nói 'xem cách đánh cờ biết rõ tính người': kẻ háo thắng tấn công dũng mãnh, người cơ trí biết dàn thế trận lên công về thủ. Vậy thì, liệu những cao thủ về Cờ có ắt hẳn phải là những người thành công trong cuộc sống? Liệu Kasparov, cờ vương của những năm 1985-2000, có tìm cho mình được những bước đi đúng/sáng tạo/bất ngờ trên bàn cờ chính trị nước Nga không? (Hay là "chưa đánh đã thua", theo như người viết tiên đoán!)

Còn nhớ, trận Garry Kasparov đấu với Bobby Fischer của Mỹ ròng rã cả năm trời bằng cách gửi điện tín qua lại... Nay, nhờ Internet, chúng ta có thể đấu cờ với nhau như thực sự đối mặt. Rất tiếc, lời kêu gọi của anh VLHương vào website Xianggi đến nay chỉ mới có anh NCLượng và Maotôn là email qua lại. Có lẽ các quan Đốc nhà mình thích lý thuyết nhiều hơn thực hành hay sao?!

Tin thêm: Vô địch thế giới Cờ Vua hiện nay là người Ấn độ, tên Viswanathan Anand (hình trên), trong giải mới đây, World Chess Championship tại Mexico City, Sep 29th, 2007.

Hùng Vũ, CO