Nhận Dạng Nhân Vật
Truyện ngắn "Đêm lạnh trùng dương" của anh Đào Văn Bình là một trong trăm ngàn câu chuyện đã xảy ra tại miền Nam sau ngày chúng ta mất nước. Chắc chắn là mọi người nhất là những người có "may mắn ở lại sống chung hòa bình với Cộng Sản" đọc truyện này cũng đều có mối đồng cảm với tác giả. Đúng là tác giả chỉ dựng lên có bốn nhân vật nhưng quả là rất tiêu biểu cho cả một bối cảnh lịch sử trước và sau 30 tháng 4 năm 1975.
Trở lại đề xuất của Vũ trang chủ về sự chọn lựa nhân vật nào mà anh Bình đã thành công nhất trong việc mô tả thì ý kiến riêng của tôi là tên Tư Sang, trung tá Công An Việt Cộng. Trước hết về nhận dạng thi đầu đội nón cối, mặc áo sơ mi trắng, quần xanh bộ đội, lại thêm tay đeo đồng hồ (mà phải là đồng hồ hai cửa sổ không người lái chính hiệu con nai vàng) nhất là cặp mắt kiếng râm đen thì đúng y-chang hình ảnh của một cán ngố nhà ta chứ còn ai vô đây nữa. Thái độ hách dịch thô bỉ cộng thêm những câu nói gian manh sặc mùi Việt Cộng như:
- Ấy chết! Sao lại gọi tới bằng ông, tiếng ông nghe có vẻ thực dân phong kiến lắm. Bây giờ giải phóng rồi, mọi người đều bình đẳng.
- Đấy! Người dân trong vùng bị tạm chiếm lâu ngày tư tưởng lệch lạc lúc nào không hay. Đã nói bây giờ người dân làm chủ tập thể rồi, làm gì còn ông với con nữa. (Đúng quá đi chứ! Bây giờ chỉ còn kẻ cướp ngày và người dân là nạn nhân của chúng mà thôi)
- Hợp tác xã có nghĩa là người dân làm chủ tập thể, nhà nước quản lý.
- Tất cả tài sản này của nhân dân phải trả lại cho nhân dân.
Và cái mà Tư Sang xứng đáng là hậu duệ của Bác là ý đồ dâm ô tồi bại muốn chiếm đoạt Hoàng Nhung. Sau cuộc đổi đời, tên Việt Cộng nào cũng tha hồ ăn cướp và muốn "quản lý" thân xác của những người đàn bà miền Nam bất hạnh, thân cô thế yếu.
Tóm lại, trong 4 nhân vật của truyện ngắn "Đêm lạnh trùng dương" anh Bình đã mô tả tên Tư Sang chính xác nhất và đầy tính cách châm biếm.
Nguyên Trần, Canada
>>> Anh NTrần đã "đi guốc trong bụng" Maotôn. Chỉ xin thêm: sự gặp lại người tình văn khoa của HNhung với Trung tá LHHoa, có vẻ là sự "sắp xếp" khéo léo của tác giả hơn là sự "tình cờ của số mệnh"!? Và, nhân vật Jimmy xem ra có vẻ "lý tưởng" và cao thượng quá chăng!... Nói thế, để củng cố kết luận: Tư Sang chính là nhân vật "tả chân" thành công nhất của câu truyện.
>>> Cũng cần ghi nhận: Anh ĐVBình vốn sở trường về nghị luận chính trị, nay viết truyện ngắn, cũng bị "méo mó nghề nghiệp". Tuy nhiên, theo lối này, Maotôn và có lẽ nhiều bạn, bị lôi cuốn nhiều hơn là bị nhức đầu! MaoTôn <<<








