Saturday, April 28, 2007

Nhận Dạng Nhân Vật

Xin góp ý một chút về nhân vật mà anh ĐVBình đã lột xác nhất:

Truyện ngắn "Đêm lạnh trùng dương" của anh Đào Văn Bình là một trong trăm ngàn câu chuyện đã xảy ra tại miền Nam sau ngày chúng ta mất nước. Chắc chắn là mọi người nhất là những người có "may mắn ở lại sống chung hòa bình với Cộng Sản" đọc truyện này cũng đều có mối đồng cảm với tác giả. Đúng là tác giả chỉ dựng lên có bốn nhân vật nhưng quả là rất tiêu biểu cho cả một bối cảnh lịch sử trước và sau 30 tháng 4 năm 1975.

Trở lại đề xuất của Vũ trang chủ về sự chọn lựa nhân vật nào mà anh Bình đã thành công nhất trong việc mô tả thì ý kiến riêng của tôi là tên Tư Sang, trung tá Công An Việt Cộng. Trước hết về nhận dạng thi đầu đội nón cối, mặc áo sơ mi trắng, quần xanh bộ đội, lại thêm tay đeo đồng hồ (mà phải là đồng hồ hai cửa sổ không người lái chính hiệu con nai vàng) nhất là cặp mắt kiếng râm đen thì đúng y-chang hình ảnh của một cán ngố nhà ta chứ còn ai vô đây nữa. Thái độ hách dịch thô bỉ cộng thêm những câu nói gian manh sặc mùi Việt Cộng như:
- Ấy chết! Sao lại gọi tới bằng ông, tiếng ông nghe có vẻ thực dân phong kiến lắm. Bây giờ giải phóng rồi, mọi người đều bình đẳng.
- Đấy! Người dân trong vùng bị tạm chiếm lâu ngày tư tưởng lệch lạc lúc nào không hay. Đã nói bây giờ người dân làm chủ tập thể rồi, làm gì còn ông với con nữa. (Đúng quá đi chứ! Bây giờ chỉ còn kẻ cướp ngày và người dân là nạn nhân của chúng mà thôi)
- Hợp tác xã có nghĩa là người dân làm chủ tập thể, nhà nước quản lý.
- Tất cả tài sản này của nhân dân phải trả lại cho nhân dân.
Đó là những sáo ngữ rỗng toét của bọn mafia đỏ mà sau ngày mất nước đi đâu chúng ta cũng nghe thấy từ tên công ăn khu vực tới bọn cán bộ trại cải tạo, từ tên bộ đội tới lũ nhân viên nhà nước. Tư Sang "khạc" ra câu nào cũng sặc mùi Việt Cộng từ ngôn từ tới tư tưởng.
Và cái mà Tư Sang xứng đáng là hậu duệ của Bác là ý đồ dâm ô tồi bại muốn chiếm đoạt Hoàng Nhung. Sau cuộc đổi đời, tên Việt Cộng nào cũng tha hồ ăn cướp và muốn "quản lý" thân xác của những người đàn bà miền Nam bất hạnh, thân cô thế yếu.

Tóm lại, trong 4 nhân vật của truyện ngắn "Đêm lạnh trùng dương" anh Bình đã mô tả tên Tư Sang chính xác nhất và đầy tính cách châm biếm.

Nguyên Trần, Canada

>>> Anh NTrần đã "đi guốc trong bụng" Maotôn. Chỉ xin thêm: sự gặp lại người tình văn khoa của HNhung với Trung tá LHHoa, có vẻ là sự "sắp xếp" khéo léo của tác giả hơn là sự "tình cờ của số mệnh"!? Và, nhân vật Jimmy xem ra có vẻ "lý tưởng" và cao thượng quá chăng!... Nói thế, để củng cố kết luận: Tư Sang chính là nhân vật "tả chân" thành công nhất của câu truyện.

>>> Cũng cần ghi nhận: Anh ĐVBình vốn sở trường về nghị luận chính trị, nay viết truyện ngắn, cũng bị "méo mó nghề nghiệp". Tuy nhiên, theo lối này, Maotôn và có lẽ nhiều bạn, bị lôi cuốn nhiều hơn là bị nhức đầu! MaoTôn <<<

IN MEMORY

THƯƠNG TIẾC TRIỆU HOÀ

(Family website: http://trieufamily.com/default.aspx)

Hoà hỡi! Hôm nay bạn đi rồi

Bạn bè thương nhớ lệ đầy vơi
Còn đâu tiếng nói cười vui vẻ
Giờ chỉ niềm đau tiếc ngậm ngùi
Dẫu biết cuộc đời là tan hợp
Đành rằng nhân thế cũng chia phôi
Mà sao vẫn thấy cay trong mắt
Nguyện bạn về mau cõi Đất Trời!

NVSanh (Úc châu)

Cry For You!

THƯƠNG TIẾC TRIỆU HÒA

Cái nợ xác thân đã rũ xong
Tiếc nhớ chi không chốn bụi hồng
Con ngoan vợ đẹp nhà cao rộng
Với đám bạn bè đang đứng trông.

Thương quá Hòa ơi những tháng ngày
Đường trần xuôi ngược bỗng hôm nay
Hòa bỏ anh em về với Chúa
Không khóc Hòa đâu nhưng mắt cay.

Nguyễn Hữu Quý.TX

Thông Tin

1.-Câu chuyện của một du sinh...

Cold Night at Sea

ĐÊM LẠNH TRÙNG DƯƠNG
Truyện ngắn của Đào Văn Bình
Kính thưa quý bạn:

Nhân ngày Quốc Hận 30-4 xin quý bạn đọc truyện ngắn Đêm Lạnh Trùng Dương - chỉ có bốn nhân vật thôi nhưng đã nói lên được tất cả những đau thương, nghiệt ngã, trớ trêu và bi thảm của cuộc chiến tranh Việt Nam:
  1. Người đẹp Hoàng Nhung, cựu sinh viên Đại Học Văn Khoa, thông dịch viên cho cơ quan USAID, điển hình cho sự đau thương của một người Việt Nam rất bình thường.
  2. Trung Úy Lê Hoàng Hoa, sau trở thành trung đoàn trưởng của một trung đoàn tan hàng từ Miền Trung, tiêu biểu cho sự chiến đấu của QL/VNCH.
  3. Jimmy, một vị giám đốc trẻ tuổi, đẹp trai của cơ quan USAID Vũng Tàu, tiêu biểu cho người Mỹ.
  4. Và sau hết chiếc mặt nạ “Giải Phóng Dân Tộc” của cộng sản đã rớt xuống - qua nhân vật Tư Sang -Thượng Tá Công An Việt Cộng – ngay khi Cộng quân chiếm được Miền Nam.
Đào Văn Bình, California
(Minh họa: "Tạm biệt", A.C.La)


>>> Vậy, trong 4 nhân vật, nhân vật nào anh Bình đã xây xựng thành công nhất, dựa trên những tiêu chuẩn: - không gượng ép - đối thoại hay - và nổi bật nhất trong truyện?...
>>> Hỏi, tức là đã có câu trả lời. MaoTôn sẽ xin hầu chuyện, nếu có quý vị nào "xuất chiêu" trước. Bằng không, thì thôi! Người "giữ chùa", là nơi tu hành, không bao giở nên "ra tay" trước.
>>> MaoTônWeb <<<

REMEMBERING

THƯƠNG TIẾC TRIỆU HÒA


Nghìn thu vĩnh biệt Triệu Hòa
Chốn nhân gian ấy cũng là thế thôi
Hôm nay Bạn đã đi rồi
Mắt ai đẩm lệ ngậm ngùi trông theo.

Nguyễn Nga Bích. MA
Boston, 27-4-2007

Thơ Vô Danh

Tôi có một số thơ của nhiều tác giả, tạm dấu tên, cho nên là thơ của người vô danh. Đây không phải là thơ ăn cắp, mà tôi có toàn quyền sử dụng nó. Tôi đang gom lại để làm thành một tập "Thơ" cho họ. Và kẻ cả tên tôi cũng xin dấu luôn. Gọi là "Người Đưa Tin Úc Châu?" Được không?
Tôi thấy bài này cũng hợp với 30/4. Nếu không có gì trở ngại, nhờ Hùng post cho bạn bè đọc chơi.
Thân mến,
Người Đưa Tin. Úc Châu

>>> Được quá đi chứ! Cũng như Người Đưa Tin USA, Người SG, Người Trầngian... Tôi, webmaster biét rõ họ là ai, Khóa nào, thậm chí ở đâu (vợ con ra sao thì không cần thiết!) là đủ. Hơn nữa, Thơ Vô Danh qúa hay và rất thích hợp với ngày 30-4.
>>> Vậy, kính mời quý vị và quý bạn click vào Title trên hoặc link này để xem tại một Trang Web tạm thời cho bài thơ khá dài và rất hay này . MaoWeb <<<

Friday, April 27, 2007

OBITUARY

PHÂN ƯU

Được tin Anh Augustino TRIỆU HÒA, ĐS17

Vừa qua đời tại Seattle-WA ngày 27-4-2007.
Hưởng dương 58 tuổi.
Linh cửu hiện quàng tại Acacia Memorial Park & Funeral Home
.
Lễ an táng sẽ cử hành vào ngày 02-05-2007
tại Nghĩa trang Holyrood-Shoreline. WA.

NGUYỆN CẦU LINH HỒN ANH SỚM VỀ NƯỚC CHÚA.
THÀNH KÍNH CHIA BUỒN CÙNG CHỊ VÀ CÁC CHÁU.

Các bạn cùng Khóa ĐS17
Nguyễn Hữu Quý-Phạm Phước Ngữ-Lê Văn Bảy-Bùi Minh Nhật-Nguyễn Trí.

Comments on ACLa's comments

Lạ cho cái anh chàng họa-sĩ-rởm A.C.La này! Đã sống/học trong "cái-thế-giới-đàn-bà-đó" có đến ba mươi năm và cũng đã được cấp tới "ba cục" chứng chỉ mà còn dám đòi "công đạo" trong trường hợp này sao? Và lại còn đòi lên võ đài nữa chứ! Ngươi tưởng ta sống hùng, sống mạnh trong "một-thế-giới-đàn-ông" ư? Ngươi không nhớ Tây nó nói rằng không nên đánh đàn bà dù bằng một cành hoa sao? Thiệt hỏng, thiệt liều! Ta không ngờ ngươi lại chậm hiểu và kém thông minh tới mức đó, uổng công học cùng cái trường gì đó với ta.

Nể lời ngươi, ta chỉ dám có mấy lời "tư đạo" này cho ngươi thôi: chịu "biết mắc cỡ", chịu "mặt chai" đi miễn sao đôi tay của ngươi không "chai" là được quá rồi. Không "chai" để ngươi có thể tiếp tục những "công việc" ngươi thường "phải làm" trong "cái-thế-giới-đàn-bà-đó" và nhất là để có thể tiếp tục vẽ việc lăng nhăng, ngươi biết không?

Mà ta phải thú thật với ngươi, ta khoái cái vụ vẽ viếc lăng nhăng của ngươi. Ta khoái cái nét vẽ (brush strokes) dịu dàng của ngươi, nhất là ở Ẩn Lan Sương. Ngắm tranh của ngươi ta luôn luôn có cái cảm giác thanh thản, dễ chịu tuyệt vời chứ không mang cái cảm giác rờn rợn, dù cũng tuyệt vời, như khi ta đứng trước tranh của Van Gogh, bức Starry Night (hình bên) chẳng hạn, với những brush strokes mạnh như khắc, như chém trên mặt tranh.

Nên chi, này tên họa-sĩ-rởm A.C.La, hãy cố giữ cho đôi tay của ngươi đừng có bị "chai" đi trong "cái-thế-giới-đàn-bà-đó". Không bị "chai", một phần, chỉ để tiếp tục vẽ viếc lăng nhăng cho đời mua vui thôi, nghe không? Đó là lời "công đạo" của ta.

Thư bất tận ngôn,
Lan Đàm, Brea, CA

THƯƠNG TIẾC

Kính mời quý vị và quý bạn click vào title trên để được dẫn đến một Slide Show đặc biệt, kỷ niệm ngày 30-4. Tôi được một số thân hữu nhờ luân lưu & phổ biến rộng rãi PPs (slide show) này, kèm theo "lời nhắn" sau đây:
"Xin gửi đến quý vị Slide Show "Thương Tiếc" để thông báo hiện trạng rất thê thảm của Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà. Hiện trạng này chỉ có thể được cải thiện nếu công luận Cộng Đồng VN Hải Ngoại, cũng như công luận Quốc Tế, biết đến và lên tiếng can thiệp mạnh mẽ.

Trên 16.000 mồ mả của các Liệt Sĩ VNCH có thể bị san bằng, để nhóm cầm quyền Cộng Sản VN lấy đất Nghĩa Trang chia sẻ cho nhau... nếu chúng ta ngoảnh mặt làm ngơ, không làm gì hết.

Kính mong quý vị, sau khi xem xong, tiếp tay với chúng tôi, chuyển Slide Show này đến càng nhiều người VN càng tốt. Nếu tất cả Người Việt, vẫn còn nặng lòng với Quê Hương VN, đều biết, đều tham gia phổ biến tin tức này, thì chẳng mấy chốc, chúng ta tạo được Công Luận rất mạnh mẽ "Chống đối việc xóa bỏ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa" của nhà cầm quyền Cộng Sản.

Rất mong được sự tiếp tay của quí vị, chúng ta không thể để Cộng Sản giết các Liệt Sĩ lần thứ hai.
Thay mặt 'NHóM ANH EM" thực hiện Slide Show "Thương Tiếc", xin cảm ơn quí vị.

Trân trọng,
Hồn Việt"
Trọng Đạt, TX

Comment on "M. A. Roz"

>>> Dương Quân ơi,
Những tranh mới nhất đều được Vũ Trang Chủ tịch thu đưa lên Diễn Đàn cả. Ông coi lại xem có vừa mắt được bức nào không?
>>> Anh Lan Đàm à,
Thi sĩ Như Thương đọc bài của MaoTôn mà biết được nghĩa bút hiệu A.C.La và lấy làm thú vị. Tại hạ hồi âm: đọc post của HV vừa vui vừa mắc cỡ. Nữ sĩ bèn phán - nguyên văn - May mà anh còn biết mắc cỡ!!!. Xin đại gia phán một lời công đạo: Tại hạ mặt đã chai như... chưa? Chẳng dám nhận người ta làm học trò nữa đâu. Cùng lắm là nhận làm đối thủ dẫn nhau lên võ đài làm vài trận boxing, kiểu đấu kiếm thời trung cổ, để phân định ai phải ai trái.
>>> Kính mến,
>>> A.C.La

Hillary Clinton in 2008

Funny video

http://www.youtube.com/watch?v=IlInW_HM1jM
http://www.youtube.com/watch?v=hjeSBV2vLGs&mode=related&search=

Người đưa tin. USA

Thơ LUÂN TÂM


Đỏ Rừng

Thân tặng Lý Ngọc Cương, Trương Thúy Hậu

Đá hôn môi rụng đỏ rừng
Dã nhân mặt trở cờ xuân kinh hoàng
Địa ngục lửa máu trần gian
Em dế nhủi ta kiến vàng tù sâu

Con khát sữa Mẹ đói trầu
Ông Bà mất bóng lạnh đau nước phèn
Dầu khô lệ trắng nhang đèn
Lên đàng gánh nước mây đen cánh cò

Dân đói chết cây cỏ lo
Nhà Nước mập Đảng quá no Bác cười
Nghìn năm một cuộc đổi đời
Cây kim sợi chỉ rong chơi ai thèm

Quan cách mạng vàng đổi tên
Đồng bào xuống đồng chí lên chín tầng
Trụ đèn xin được đôi chân
Theo người di tản không ngừng vượt biên (1)

Hồn oan hận hãi xung thiên
Thần sầu quỷ khóc đêm thiêng ngày tàn
Ân ân oán oán… đầu hàng
Xương khô da ướt lót đàng Bác đi…

MD 04/17/07

(Xúc cảm khi đọc bài thơ “Tháng Tư Đen Buồn” của Nguyên Trần)

LuânTâm

1) Mượn ý câu nói bất hủ của nghệ sĩ tiền phong tài hoa
lừng danh Trần Văn Trạch: Nếu mấy cái trụ đèn có chân
thì cũng đã vượt biên hết rồi!

2nd POST: S.O.S/ Cứu Bồ

Vì cần cho một vụ kiện tụng gì đó,
một đứa cháu Luật Sư gọi Bác hỏi
"Đốc Sự" dịch ra tiếng Huê kỳ là gì?
Bác... bí vì chả lẽ lại dịch là ADMINISTRATOR hoặc COMMISSIONER!
Quý Đốc có ý kiến gì không, cứu bồ gấp không thì mất mặt hết!!!
Một Đồng Môn

>>> Đề nghị: Manager of Public Administration. Anonymous <<<
>>> Tương đương với Master in Public Administration. Anonymous 2 <<<
>>> Không. Tôi nghĩ chỉ tương dương với B.A. in Public Adm. thì đúng hơn, vì chỉ học gần 4 năm. Anonymous 3<<<

>>> Đứa cháu hỏi dịch cái "title" Đốc Sự ra tiếng Mỹ là gì
chứ cháu không hỏi về phương diện bằng cấp-chương trình học
của HVQGHC do Đại Học MSU cố vấn soạn thảo
nên ĐSHC là BA in Public Administration và Cao Học HC là MA in P. Adm.,
không có gì bàn cãi nữa!
Tuy nhiên, Đại Úy là Captain, Luật Sư là Lawyer... (Thí dụ: Captain Nixon, Lawyer Johnson...)
thì (ngạch/trật) Đốc Sự là cái... giống gì ?

Cám ơn 3 vị trên đã góp ý, Một Đồng Môn <<<

>>> Đốc lý: Mayor. Đốc Phủ Sứ: Governor. Đốc sự: Statesman/ men.
>>> Xin gửi thêm để rộng đường. TTHậu, MA <<<


>>> Vụ này có thể hỏi niên trưởng TTLai (Toronto, Canada). Trong văn kiện thành lập Trường QGHC chắc có đề cập ngạch trật.
>>> Hồi còn học TH, tại hạ có dịp đến chơi nhà bạn học, tò mò xem sách vở Ông Đốc Phủ Ro*, chép chữ Việt rất đẹp, gọi Bảo Đại là Hoàng Thượng, Hồi đó còn ngạch Đốc Phủ. Sau Trường đổi về SG, mới có ngạch Đốc Sự (thời TT NĐDiệm). ĐS là ngạch HC cao nhất, ông Diệm muốn chuyển quyền chỉ huy HC cho dân sự. NSGòn <<<

Thursday, April 26, 2007

Đọc truyện

1.-30-4-1975.Tại đơn vị:Ngày 41 giờ của Sapy Nguyễn Văn Hưởng trên Việt Báo từ ngày 10-4-07 đến 18-4-07
http://www.vietbao.com/?ppid=74&pid=142

2.-Ở cuối hai con đường của Phạm Tín An Ninh.
http://www.hungviet.org/phamtinanninh/phamtinanninh05.html

Người đưa tin. USA


>>> Chỉ có thể nói được một câu: "Hai bài viết đều quá tuyệt vời!". Hùng, CO <<<

Wednesday, April 25, 2007

Wedding Photo

Mời quý lão click link trên để xem hình tiệc cưới cháu trai MS Trần Nhựt Thăng. Nhiếp ảnh gia là Bà Cả Chánh, đệ tử chân truyền của LPhó!
Xem kỹ có thể nhận diện được Đặng Ngọc Văn với con tim đã vui trở lại bên cạnh tân giai nhân!
Lão Phó, VA

>>> Maotôn chẳng cần "xem kỹ" (sic) cũng nhận ra vợ chồng nhà văn Phạm Thành Châu (click hình bên để phóng lớn). À, mà đã lâu, người ta quên gửi truyện ngắn rồi đấy nhé! <<<

Street at Night

PHỐ KHUYA, EM

về amla, tháng tư

Ở em lặng lẽ buổi chiều
Con sông ký ức tiêu điều chảy xuôi
Ngoái nhìn con mắt có đuôi
Khúc trong kỷ niệm, nẻo ngoài chia xa

Lối mưa lất phất sân nhà
Đường sương bay đã nhạt nhòa dấu quen
Mẩu đêm trăng rất muộn phiền
Đoạn ngày nắng cũng đầu hiên uá vàng

Ngủ đi, nửa giấc hoang mang
Phố khuya đèn đổ hai hàng lệ xanh

LAN ĐÀM
4/07

Đọc "Gà Trống Nuôi Con"

Lòng cha và tình yêu quê hương
trong tác phẩm “Gà trống nuôi con” của Phùng Nhân (Australia)

Anh Phùng Nhân với tôi mặc dù là đồng môn ở Mỹ Tho nhưng chưa hề quen biết nhau. Trước đây tôi đã từng đọc những truyện ngắn của anh đăng trên Đặc San Nguyễn Đình Chiểu - Lê Ngọc Hân với văn phong bình dị trong sáng, tư tưởng nhẹ nhàng và rất ư là “miệt vườn”, từ đó tôi mê đọc anh luôn mặc dù giữa anh và tôi vẫn còn “Văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình”.

... Truyện “ Gà trống nuôi con” kể lại một người đàn ông (anh Tư Nam) cùng vợ và bốn con vượt biển tìm tự do nhưng bất hạnh thay, vợ và ba con nhỏ của anh chết thảm trên đại dương vì nạn hải tặc chỉ còn có anh và đứa con trai (tên Huy) may mắn sống sót và định cư tại Sydney (Úc). Nơi xứ lạ quê người, Tư Nam đã làm việc cật lực với ước vọng nuôi nấng thằng con trai còn sót lại nên người để khỏi phụ lòng người vợ nơi suối vàng. *

Nguyên Trần, ĐS11, Canada

>>> SBS Radio có giới thiệu quyển Gà Trống Nuôi Con, một sáng tác 'mới nhất' (?) của nhà văn Phùng Nhân tại Sydney, Úc châu. Xin mời quý vị click vào link SBS này hoặc mở trực tiếp một trong hai links sau: Play MP3 hoặc Play Real.
MaoTôn. <<<

>>> Sorry! Sáng nay mở WebĐS14 (docsu14.net) thấy đang bị "trục trặc". Xin vui lòng trở lại vào dịp khác. Cám ơn. WebHV. 5.42 AM <<<

Tuesday, April 24, 2007

NỖI ĐOẠN TRƯỜNG

Đọc Truyện Ngắn Trông Lâu Lắm” của Lâm Thanh

Tôi vốn là con người nhạy cảm nên khi đọc một câu chuyện cảm động thì vội mủi lòng mà không cầm được nước mắt như đọc chuyện “Trông lâu lắm” của đồng môn Lâm Thanh đang đăng trên Web DĐ (Sunday 04/22/07).

Câu chuyện kể hoàn cảnh sa sút khốn cùng của một bà mẹ (chồng chết trong cuộc chiến) với 5 đứa con sống dưới chế độ Cộng Sản. Đói rách túng quẩn đến độ cùng đường, người mẹ khổ đau gạt nước mắt để rao bán con mình thay vì để chúng chết lần mòn trong đói khát. Hai đứa con trai lớn được bán đi ở một nơi sơn cùng thủy tận nào đó để trở thành lực lượng lao động tí hon. Cô con gái kế tên Lắm được một gia đình ở Xã Mỹ Long mua và may mắn đi theo cha mẹ nuôi qua Úc. Bà mẹ đáng thương sau đó tay bồng tay mang hai đứa nhỏ nhất (vì quá nhỏ nên không ai chịu mua) thất thểu trở về Sài Gòn sống chui rúc nơi gầm cầu xó chợ. Nhờ thành quả cách mạng, một gia đình phút chốc bỗng tan tác phân ly trong nước mắt đau buồn.

Cô Lắm định cư tại Úc sống trong tình thương cưu mang của cha mẹ nuôi nay đã khôn lớn nhưng lúc nào cũng bùi ngùi nhớ tới bà mẹ khốn khổ và mấy anh em lạc loài ở bốn phương trời. Cho tới một ngày nọ cha nuôi của con bé bỗng tìm ra được tông tích mẹ ruột Lắm nên dẫn cô về tìm. Lòng Lắm rộn rã hân hoan tưởng tượng giây phút đoàn tụ với người mẹ bất hạnh đã xa cách bấy lâu. Nhưng than ôi! Khi tìm đến nơi thì mẹ Lắm đã vĩnh viễn ra đi kết thúc cuộc đời bạc phước bỏ lại năm đứa con đứa góc biển đứa chân trời.

Đây là một câu chuyện thương tâm nát lòng trong hàng trăm ngàn chuyện thương tâm nát lòng khác xảy ra tại miền Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Thiết tưởng trong loạt bài tưởng niệm ngày Quốc Hận đăng trên web ĐS 14, bài “Trông lâu lắm” của Lâm Thanh là một trong những bài có giá trị và xúc động nhất.

Một nhà phê bình văn học Tây Phương có nói: “Nhà văn là nhân chứng của thời đại” như vậy thì Lâm Thanh đã là một nhân chứng sống về mảnh đời tan tác đau buồn trong chế độ mới. Còn nếu bảo rằng “văn dĩ tải đạo” thì qua truyện “Trông lâu lắm” tác giả đã trang trải cả một tinh thần quốc gia nhân bản truyền thống của miền Nam.

Văn phong Lâm Thanh bình dị, ngôn từ nhẹ nhàng nhưng có sức mạnh vô song:

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
(Nguyễn Đình Chiểu)

Xin cảm ơn Lâm Thanh đã gởi cho một món quà đầy ý nghĩa trong ngày Quốc Hận và cũng chân thành chia xẻ.

Vào giờ chót trong e mail gởi cho vài bạn và tôi, tác giả Lâm Thanh tiết lộ xuất xứ câu chuyện với nguyên văn như sau: “Trông lâu lắm dựa vào câu chuyện thật. Tên mấy đứa con cũng là tên thật, đó là con dì Tư Thảo của tôi. Câu chuyện bán con thì có thật 100%, ở Bến Đáy Trà Vinh, anh Phát biết rõ”.

Xin kết thúc bài viết bằng câu nói: “Đọc truyện Lâm Thanh thấy buồn man mác nhưng mãn nguyện vô cùng vì đó là một thông điệp của tình yêu thương nhân bản trong bản chất con người quốc gia.”

Toronto April 23, 2007
Nguyên Trần, Canada

Thơ Đức Thánh Trần

Hôm nay (Apr 22nd) chúng tôi (Hội CSV QGHC Ontario, Canada) đi chùa tham dự lễ kỷ niệm 2 năm sau ngày mãn phần của anh Võ Văn Hoàn (ĐS8) cùng lễ tuần thất thứ 3 của anh Hồ Triêm (ĐS 11) ... Chưa tròn hai năm, đã có ba người vĩnh viễn ra đi (hai anh trên cùng anh Lê văn Toàn (ĐS 7), bây giờ hội chỉ còn một tá (12) người hủ hỉ bên nhau cho những ngày tháng còn lại của kiếp làm người... Đại huynh trưởng Trương Thới Lai nay cũng đã quá 82... nhưng rất may, anh vẫn còn tráng kiện, không biết rồi đây ai sẽ là người kế tiếp...

Vật đổi sao dời, tre già măng mọc... hy vọng rằng đời tôi cũng như đời anh em mình sẽ sớm thấy được sự đổi thay của đất nước để được mãn nguyện ra đi...

Để kỷ niệm ngày anh VVHoàn mất đúng hai năm, tôi xin gửi đến Diễn đàn bài viết mà cá nhân tôi cũng người anh kết nghĩa Võ văn Hoàn đã có một thời viết văn làm báo cho Hội nhà...:

Thơ Đức Thánh Trần của Thương Lan – Võ Văn Hoàn
(xin click vào Title Link hoặc link này để đọc Trang Web rời)

Các anh chị đã cho chúng tôi thưởng thức quá nhiều LAN trong tháng này. Chúng ta thích ngắm LAN, nhìn LAN, yêu LAN... nhưng chưa có ai THƯƠNG LAN bằng người này (vì thương Lan cũng là thượng Võ): Đó là tác giả THƯƠNG LAN. Anh vừa là nhà thơ, vừa là nhà văn của các cây viết QGHC... Anh Võ Văn Hoàn, người anh hùng quận Đất Đỏ Bình Tuy, dù đã vĩnh viễn ra đi, nhưng chúng tôi không bao giờ quên được người anh kết nghĩa vui tính này...

Để kỷ niệm tròn hai năm ngày anh mất, tôi xin gửi đến quý vị tập tài liệu mật của Bác Bộ Phủ mà anh đã khám phá khi còn sinh tiền. Hãy trả lại sự thật cho lịch sử hỡi những người anh em Pác Pó!!!

Người đưa tin: Trầngian
(Hình: lấy từ LàngChài.com)