Tết đến nhớ MaoTôn và Hai Quẹo
Bác Mao thân,
Bị kích thích bởi một loạt bài cách nay 2 tuần trên DĐàn, nói về oan hay hoạn, nay xin ghi lại chuyện vui nhà quê gởi Bác. Bài viết riêng cho DĐ 14.Thân mến.
LTHổ, Úc Châu
Tội nghiệp làm sao cho các loài giống đực, kể cả loài người
Đau ở đâu? Đau cái gì? Đau thế nào?
Chuyện hơi khó nói, vì nó thuộc loại bình dân học vụ. Mà dân hai lúa như tui thì rành sáu câu nên làm gan kể cho quí vị và quí thầy cô nghe cho vui chút chơi rồi bỏ, tuyệt đối hổng được bắt chước. Thông thường sự so sánh trên ám chỉ cái đau về tinh thần, về tâm lý nhiều hơn là về thể chất. Đó là cái đau ngấm ngầm sâu thẳm từ tiềm thức của anh chiến binh bị tước khí giới, của ông hoạn quan trong cung vua chuyên săn sóc gái đẹp mà chẳng làm được cơm cháo gì.
Đây thì muốn nói cái cụ thể hơn, cái nghĩa đen thui đen thùi của nó. Đau như thiến. Cái đau dành cho giống đực. Đau thân xác, đau một cách kỳ cục, đạu tới tột dỉnh của “thú đau thương”. “Đau như bò đá” cũng na ná vậy. Nếu bò đá trúng mông hay lưng thì hổng có gì để nói. Bị trúng ngay cái chỗ “quí mà không hiếm” thì mới hay ho, đáng nói lắm. Cái chỗ cư ngụ của cái cẳng giữa, hay nói khác, là chỗ ngón tay số 11 đó. Quí thầy quen sống ở thành thị, quen việc văn phòng, có khi nào hay dịp may nào để bị bò đá chưa? Đúng ra, không phải là ”đá” mà kêu là “búng”, khác với cái đòn hiểm hạ sách của Lý Tiểu Long hay của mấy bà yếu thế trong giới võ lâm. Ai mà cắc cớ đứng xớ rớ sau đít bò, làm cho nó sợ, thì dễ bị lãnh cú búng giò lái của nó lắm. Búng thẳng ra phía sau, như ngựa búng, và phải trúng ngay bộ chỉ huy tiền phương thì mới tạo nên thời cuộc. Cả cơ quan đầu não sẽ rối loạn. Tay chơn bủn rủn, rã rời, đứng hổng vững, phải ngồi bẹp xuống đất. Hổng có đủ chữ nghĩa để diễn tả cho hết cái đau kỳ quái này. Nó tức anh ách, tê điếng, đục ngừ, lục câm, nặng trịt, sâu hóm, ngấm ngầm, âm ỉ, dai dẳng, lan xa v.v... Ruột gan nôn nao, quặn thắt. Muốn ói mà không ói được, muốn khóc mà khóc không nổi, muốn cười mà cười không ra hơi, muốn mất thở mà phải cố hít hà. Mặt mày xanh lét nhăn nhăn, miệng cười cười mếu mếu, méo xẹo, coi hổng giống con giáp nào hết trơn. Hai tay thì lo bụm chỗ đó mà không dám xoa cho đỡ đau. Cặp mắt lờ đờ, rươm rướm, “ướt mi”. Thân mềm như cái mền rách, mà cảm thấy như bay bổng, quay cuồng trên không, lỗ tai lùng bùng, ù ù như lướt gió. Phê chưa từng!
Quí vị chơi đá banh, hổng khéo bị cú “sút” vô đó thì cũng thưởng thức chút chút, hổng phê và thăng hoa như cái đau bị bò đá. Đây là “thực chứng” mà ai từng làm chăn bò thì may ra mới ngộ được. Sách Tàu gọi đó là bị điểm huyệt. Nghe cũng có lý. Châm cứu dùng thuật nhĩ châm, chỉ châm vành tai mà trị cả bệnh trong nội tạng, bấm bàn chân mà trị được đau gan đau phổi. Thì cái đó chắc phải hơn xa.
Cái ngón tay 11 đó, cũng là tổng đài tiếp vận, là tổng hợp huyệt đạo?. Tai mắt mũi họng ruột gan… đều có đường dây “link” với nó. Một sự cọ sát đều đặn nhẹ nhàng mướt mát sẽ giúp cho lục phủ ngũ tạng thông hơi, phấn khích, và, sẽ phát luồng nhân điện cao thế chạy lên ót rồi xuống tới từng đầu ngón chân, ngón tay. Toàn thân như trẻ lại. Ngược lại, nếu bị mấy bà ghen giận, hay đánh xáp lá cà, mà dứt sĩ chiếu tướng, theo chiêu thức Trần Quốc Toản bóp nát trái cam, thì ôi thôi, cả cơ đồ sụp đổ ngay tức khắc, quan to cỡ mấy cũng đưa tay đầu hàng.
Hơi dài dòng như vậy để quí thầy quí cô thấy và thông cảm cái đau trong trường hợp sau đây. Thiến bò. Thiến theo kiểu cổ truyền nhà quê. Khi bò đực vừa tới tuổi biết yêu thì chủ lựa một hai con đem thiến để kéo xe. Ít ai thiến bò để cày. Thường làm vào buổi chiều. Lựa bãi cỏ dày hay khoảnh đất bằng, trên đó cần có một cây gì đó, bự chừng một ôm, để làm trụ trói. Cần vài thanh niên lực lưỡng giúp. Dùng 2 sợi dây luộc cột chân trước và chân sau cùng một bên, phải hay trái tùy ý, rồi cùng đứng về phía ngược với chân bò bị cột, hè nhau giựt mạnh, con bò bị tréo cẳng, té nằm nghiêng xuống. Ba bốn người chay lại phụ trói, cặp chân trước dính nhau, hai chân sau cũng vậy. Rối kéo nó tới gốc cây, cho cái bụng của nó áp sát thân cây, vòng dây qua trói rút 2 cặp chân lại với nhau, như trói heo để khiêng, khiến nó ôm dính vô gốc cây nằm yên chịu trận. Chưa hết. Để cho chắc ăn, còn phải dùng thêm cây đòn bằng tre dài lòn trong khe chân bị trói, nhờ 2 người đè 2 dầu đòn để giữ cho nó luôn luôn nằm nghiêng, cố định. Bây giờ thợ thiến ra tay.
Thông thường, khi thiến heo hay chó, người ta dùng dao rạch cái bọc rồi móc 2 viên ngọc ra, cắt bỏ, xong lấy kim khâu vài mũi. Dùng lọ chão gang đâm với đọt ổi, thêm chút muối, đâm thật nhuyễn, chế vô chút dầu lửa, làm thuốc, phết phết lên chỗ thiến, buông ra, con vật đứng dậy và chạy được ngay. Đây thì khác. Hổng cần dao kéo gì ráo. Chỉ cần tấm thớt dày như thớt bán thịt quay, một khúc cây dài hơn gang tay làm nọc, và một cái búa bự. Lấy sợi dây thắt miệng cái bị ngọc thật chắc, (cái mà mấy dì vắt sữa, nhắm mắt, bóp lộn, nặn hoài không ra), khiến nó căng tròn như trái cà tím non, rồi kê nó lên cái thớt đe, lấy cái nọc áp từ trên xuống, rồi dùng búa đóng xuống. Bịt. Bịt. Bịt. Đứng coi mà cũng nhói tim thót ruột. Anh bò rống lên mấy tiếng rồi nằm im, chết điếng. Tiếp tục đập nhanh hơn, chảng, chảng, chạch, chạch... cho tới chừng hai hột đậu ngọc xem ra nát nhừ như tương tàu mới thôi. Không rách bọc, không chảy máu. Ảnh nằm như chết, mắt mở to cầu cứu, nước mắt nhỏ từng giọt. Còn có gì đau hơn? Xong xuôi, tháo tất cả dây trói ra, lấy chút rượu đế thoa thoa, hè nhau đỡ ảnh đứng dậy. Ảnh ngoan ngoãn đứng lên, không chút phản ứng, không đi không nhảy, không trả thù khi được chủ lại gần vuốt ve an ủi. Vài ngày sau cái bầu tương hột sưng bự gần bằng trái bưởi Biên Hòa. Sau đó, từ từ teo lại, thịt nát máu bầm chạy đâu mất hết. Vài tuần sau bọc của quí chỉ còn là cái túi nhỏ nhăn nheo như trái khế phơi khô. Ảnh bắt đầu phát tướng.
Nhà tui có hai con bị thiến như vậy. Ngoài việc cho ăn cỏ, còn cho ảnh ăn thêm cháo gạo lứt và uống nước cám. Ảnh mập tròn và hiền lành như bị… thiến. Lên cỡi, thay vì ngồi, tui hay nằm dài trên cái lưng bằng tháng, nắn cái cổ u cao như bờm ngựa, áp má vô, nghe lông mướt rượt, sạch trơn, và toát ra thứ mùi thơm phức như mùi sữa. Khi ảnh được vinh thân phì da như vậy, ra đồng ăn cỏ chung với đàn bò cái, hổng biết ảnh có cảm thấy đau không, hay ảnh cảm thấy tự hào, hãnh diện vì dám hy sinh cái thiêng liêng đó để cho thân mình được mập mạp, mặt nọng da phì. Tội nghiệp làm sao cho các loài giống đực, kể cả loài người, được hay bị hoạn, phải không quí thầy./.
Hai Quẹo,
kể 01/2007




















