Ngày 17/4/2009, bộ phận phản gián của Cục Ðiều tra liên bang Mỹ (FBI) đã bắt giữ Hanjuan Jin, một phụ nữ Mỹ gốc Tàu về tội sở hữu hàng ngàn dữ liệu liên quan đến an ninh mạng của một công ty phần mềm tại thành phố Chicago, Mỹ. Nếu không được ngăn chặn kịp thời thì số tài liệu vô cùng quan trọng này sẽ được Jin chuyển giao về lại Tàu Cộng
Như Mata Hari, nữ điệp viên nổi tiếng của thế kỷ XX, nói thông thạo cả tiếng Hà Lan, Anh, Pháp, Ðức, bị tử hình vào ngày 15/10/1917 về tội làm gián điệp nhị trùng cho cả Pháp và Ðức trong Chiến tranh thế giới lần thứ nhất (1914-1918) thì đến thế kỷ XXI đã xuất hiện tại nhiều quốc gia phương Tây, làn sóng các nữ điệp viên người Tàu Cộng ngày đêm len lỏi vào nội bộ các tập đoàn kinh tế, các phòng nghiên cứu khoa học và cả các cơ quan an ninh, tình báo để thu thập vô số thông tin về kinh tế, khoa học và quốc phòng chuyển giao về lại Tàu Cộng
Trước đó, vào ngày 8/3/2009, một phụ nữ Tàu khác tên Yaming Nina Qi Hanson cũng bị FBI bắt giữ tại bang Maryland, Mỹ, về tội sở hữu bất hợp pháp các tài liệu về thiết kế điện tử hệ thống điều khiển tự động của máy bay không người lái của một công ty điện tử hàng không ở thành phố Columbia.
Còn tại Canada, vào ngày 20/12/2008, một phụ nữ Tàu Cộng tên Yu Xin Kiang đã bị bắt giữ tại thành phố Vancouver về tội đánh cắp thông tin kỹ thuật liên quan đến an ninh mạng của Hải quân Canada để chuyển giao về Tàu Cộng.
Cả ba trường hợp này đều nằm trong một kế hoạch sử dụng tình báo kinh tế và tình báo công nghiệp như là các biện pháp hữu hiệu để giúp Tàu Cộng trở thành một cường quốc về kinh tế và quân sự trên thế giới. Trong hơn hai thập niên qua, mạng lưới điệp viên đông đến hàng ngàn người, cả nam lẫn nữ, hoạt động tại nhiều quốc gia trên thế giới, chủ yếu tại các quốc gia phương Tây, Tàu Cộng đã làm được một việc quan trọng: đó là tổ chức thu thập và đánh cắp các kỹ thuật của phương Tây và sử dụng chúng để đối phó với các quốc gia này.
Trong thời kỳ Chiến tranh lB Anh, tuy cố gắng nhiều, nhưng Liên Xô cũng không thu thập được bao nhiêu về những bí mật công nghệ của các quốc gia phương Tây. Hậu quả là nhiều kỹ thuật của Liên Xô đã tụt hậu so với các kỹ thuật ngày càng hiện đại của các quốc gia phương Tây.
Trong khi đó Tàu Cộng tin rằng có thể tránh được những sai lầm mà Liên Xô đã mắc phải bằng hai biện pháp:
- Biện pháp thứ nhất : là mở cửa kêu gọi các quốc gia phương Tây đầu tư xây dựng các nhà máy tại Nưóc Tàu để các nhà quản lý, các kỹ sư và cả công nhân của mình có thể học hỏi và tiếp thu khoa học kỹ thuật một cách hợp pháp.
- Biện pháp thứ hai : là cho phép hàng trăm ngàn sinh viên, chuyên viên đến học, tu nghiệp tại các quốc gia phương Tây, trong đó có không ít người là điệp viên nội gián. Những người này trong thời gian học tập và sinh sống tại nước ngoài đều phấn đấu tìm được việc làm tại nhiều đơn vị kinh tế và khoa học mũi nhọn rồi sau đó tìm cách thu thập và cả đánh cắp những bí mật về công nghệ chuyển giao về nước.
Theo một nghiên cứu của tạp chí Global Security có trụ sở chính đặt tại thủ đô London của Anh, hiện có khoảng 10.000 điệp viên Tàu Cộng đội lốt sinh viên, nhà nghiên cứu, chuyên viên công nghệ đang hoạt động tại các quốc gia phương Tây, trong đó có đến 2/3 là nữ giới. Hầu hết những điệp viên này đều được tuyển dụng thông qua kế hoạch bí mật của Bộ An ninh quốc gia Tàu Cộng có tên gọi Kế hoạch 863.
Kế hoạch 863 gồm hai phần:
a/ Phần thứ nhất là tuyển dụng điệp viên trong giới sinh viên, trí thức tại Trung Quốc, huấn luyện nghiệp vụ tình báo trước khi gửi họ đến học tập tại các quốc gia phương Tây.
b/ Phần thứ hai là sử dụng những nhà ngoại giao, đại diện thương mại người Tàu đang làm việc tại các quốc gia phương Tây để tuyển dụng điệp viên nội gián trong cộng đồng người Hoa sinh sống tại các quốc gia này. Những người này không chỉ chấp thuận làm việc cho tình báo Tàu vì lòng yêu quê hương mà còn được hứa hẹn sẽ được trả công xứng đáng.
Trường hợp 2 nữ điệp viên người Yaming Nina Qi Hanson và Hanjuan Jin bị bắt giữ tại Mỹ vào tháng 3 và tháng 4/2009 rơi vào phần hai của Kế hoạch 863, còn trường hợp của điệp viên Yu Xin Kiang bị bắt giữ tại Canada vào cuối năm 2008 lại rơi vào phần một của Kế hoạch 863.
Katrina Leung Katrina Leung with former President of the People's Republic of China Jiang Zemin
Thế nhưng, chính vụ FBI bắt giữ được một nữ điệp viên người Tàu tên Katrina Leung vào tháng 4/2003 mới gây chấn động dư luận. Leung là một phụ nữ xinh đẹp được Bộ An ninh quốc gia Tàu Cộng tuyển dụng tại Quảng Châu và được cử đến hoạt động tại Mỹ với giấy thông hành Ðài Loan.
Tại Mỹ, Leung theo học tại Ðại học Cornell và Ðại học Chicago . Sau khi tốt nghiệp đại học, Leung trở thành chuyên viên công nghệ của một công ty điện tử tại thành phố Los Angeles đồng thời được FBI tuyển dụng làm cộng tác viên để thu thập thông tin trong cộng đồng người Hoa sinh sống tại đây. Tận dụng vỏ bọc này, Leung đã thu thập nhiều thông tin quan trọng về quốc phòng, an ninh và kinh tế của Mỹ chuyển giao về Tàu Cộng.
Năm 1991, FBI bắt đầu nghi ngờ về hành tung của Leung nhưng phải đợi đến tháng 4/2003 mới thu thập được đầy đủ chứng cứ để buộc tội Leung làm điệp viên nội gián. Các phương tiện thông tin đại chúng đều nhận định rằng Leung mới đích thực là một Mata Hari thời hiện đại. Thế nhưng, trong khi Mata Hari thật bị tử hình vào ngày 15/10/1917 thì những Mata Hari thời hiện đại như Leung, Yaming Nina Qi Hanson, Hanjuan Jin hay Yu Xin Kiang chỉ phải lãnh án tù giam. (Không rõ người viết) NT giới thiệu
"... Bà nội em rất hiền. Mắt bà một mí nhìn sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ lòm. Bà rất thích đánh em vì em hay trốn ngủ trưa. Cái roi bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp bớt lớp nước dừa ở trên vì nó béo lắm. Về nhà nhìn ly nước, bà sai em ra xin thêm nước dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi trưa hay la lối, cười giỡn om sòm với mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức lắm, chống nạnh chửi qua. Mấy cô thấy bà cao lớn, không dám chửi lại" **
Giải thích câu tục ngữ "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh"
"Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ..." **
Giải thích câu tục ngữ "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ"
"Câu tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả bọn bỏ ăn ngay, để đề phòng bệnh lây lan qua đường tiêu hoá". **
Đề bài :Miêu tả hình dáng cô giáo em? "Cô giáo em hiền, nhưng hơi mập, tóc cô ngắn được buộc gọn ra đằng sau, khi đi tóc cô ve vẩy ngo ngoe như cái đuôi con lợn con nhà em khi em ra cho nó ăn cám".
Hay "cô giáo em có đôi chân vòng kiềng, có lần em nghe mẹ em bảo với mẹ thằng Hà, chân như vậy sau này cô sẽ dễ đẻ hơn" **
Miêu tả về bà? "Bà có mái tóc dài nhưng trắng phau, mỗi buổi tối khi bé Hưng nhà em không chịu ăn cơm bà liền rũ tóc ra méo xệch mồm dọa nó. Bé Hưng sợ phát khiếp vội vàng ăn ngay **
Tả đôi mắt của ông?
"Mắt ông em lờ dờ, lòng đen đã mờ dần em nhìn vào mắt ông hình như tất cả đều trắng dã"!. **
Em hãy phân tích nghệ thuật tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện Kiều
Bài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: "...Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt "ngầu": "vai năm tấc", " thân mười thước"- y như ông Thần Đèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: "Râu hùm, hàm én, mày ngài". Trên một nhân vật có tới ba đại diện loài vật: hổ-chim-bướm. Thật tài quá xá! "
Lời phê của giáo viên: Dùng từ ngữ cẩu thả, phân tích bậy bạ, tưởng tượng loạn xạ; thiệt cũng "tài quá xá"! 1 điểm. **
Một câu chuyện có thật 100% của học sinh cấp 3 bình về tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện "Vợ nhặt" của nhà văn Kim Lân.. "Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chó, lòng gà, lòng vịt" chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng... mẹ." Lời phê của thầy giáo: "Vào đề so sánh khập khiễng, nhưng rất bất ngờ"(O điểm) **
Chuyện này cũng thật 100% luôn. Của học sinh lớp 12.
Đề bài: em hãy phân tích hai câu thơ trong tập "Nhật kí trong tù" của tác giả Hồ Chí Minh.
" Ngủ thì ai cũng như lương thiện Tỉnh dậy phân ra kẻ dữ hiền".
Em nghĩ học sinh này chắc là học giỏi môn sinh vật, nên bạn phân tích như sau:
Khi ngủ thì cơ thể chúng ta nằm im, bất động, mắt nhắm trông ai cũng giống ai. Nhưng khi tỉnh dậy, do nhu cầu sinh lý, cơ thể con người cần đào thải một số cặn bã trong cơ thể, nên câu thơ đã tả thực rất chính xác: " ngủ dậy phân ra... kẻ dữ hiền."
Bạn học sinh này đã tự ý ngắt cụm từ như thế đấy. **
Em hãy tả đêm giao thừa "Em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng..." Commentaire: bốc phét quá đà. theo lịch mặt trăng thì đêm giao thừa ko có trăng. **
Em hãy tả con gà trống nhà em "chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái "!? Commentaire: tội nghiệp trẻ con bây giờ, ít được gần với tự nhiên, cây cỏ, động vật **
Trích bài văn bình tác phẩm Tắt đèn "Chị Dậu, như người ta vẫn nói 'con giun xéo lắm cũng quằn', đã nói với bọn lính lệ như thế này 'Mày động vào chồng bà đi, rồi bà cho bà cho mày xem'. Và chị cho chúng nó xem thật." Commentaire: Không hiểu là xem cái gì nhỉ! **
"áng văn" độc đáo "Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân". Comment: Có lẽ em này chuyên đọc những truyện tranh kiểu như: "Đấm! Đá! Hự! Bụp!..." **
Tả sinh hoạt một buổi tối ở gia đình em "Ăn cơm xong, bố em ngồi uống nước, mẹ em thì rửa bát, còn chúng em cất xoong nồi. Bỗng điện phụt tắt. Bố em bảo: 'Thôi, hôm nay lại mất điện, cả nhà mình đi ngủ sớm!'" Comment: Có khả năng nhà học sinh này ở khu vực hay bị ông điện cắt đột xuất **
Trong khi chấm thi tốt nghiệp THPT năm nay, các giáo viên lại bắt gặp rất nhiều bài làm văn học sinh viết rất ngây ngô, tréo ngoe. Những bài văn chương “rợn tóc gáy” này cứ tái diễn hằng năm.
Đây là nguyên văn một bài làm của học sinh: "Mỵ và A Phủ là một đôi thanh mai trúc mã, họ thực lòng thực dạ yêu nhau quên trời quên đất, mặt dù quá xá người cản trở nhưng họ củng lấy được nhau bằng cách dắt nhau đi vô rừng. Gia đình nhà thống lý bá tra là chồng trước của Mỵ đã kéo đế, Mỵ dung cùi chỏ lên, đánh cho bọn nó tang tát hết trơn, mỵ lại giù A phủ vô nhà, miệng của Mỵ rỉ rỉ mấy giọt máu. Nhà Tô Hoài đã đề cao giá trị nhân đạo bằng cách cho cô mỵ đánh bọn cường hào ác bá kia đề dành lấy tự do và tình yêu chung thủy. ( Kính thưa thầy cô, em sắp bị khống rồi, lạy thầy cô chấm nương tay cho em nhờ cậy, để thầy cô tích đứt, em cảm ơn)
Dường như tui biết bắt ếch từ hồi bốn năm tuổi. Ông Dương Năm, em rể của bà ngoại tui làm chứng vụ này. Ông thường ngồi trên ngạch cửa, trước hàng ba, coi đám con nít đùa giỡn. Có lần thấy tui té sấp, sải dài bốn chưn thì ông hỏi bắt được mấy con ếch. Rồi những lúc tắm mưa, khi bị trợt chưn té, cũng được hỏi có chụp dược con ếch nào không.
Thì ra quê tui có nhiều ếch. Người lớn hay bắt ếch. Con nít cũng bắt ếch. Chính cảnh sống trù phú ở đồng quê đã đẻ ra cái tiếng “chụp ếch” bất hủ đó. Ở chợ bị té thì bị kêu là đo đường hay đo ván chứ làm sao có ếch mà chụp. Chụp ếch! Vừa đau vừa mắc cỡ nhưng 2 tiếng dễ thương đó đã hóa giải ngay, giúp tui vui cười và lồm cồm đứng dậy giỡn tiếp. Rồi tới bảy tám tuổi thi chính tui đi chụp ếch thiệt.
Chụp ếch.
Tui may mắn được sanh ra và lớn lên ngay giữa vựa lúa miền Nam. Quê tui là miệt giồng nên ít vườn mà nhiều ruộng. Nhà cửa lưa thưa nằm trong vuông tre, dài trên lươn cát cao ráo sạch sẽ, nhìn ra cánh đồng lúa mênh mông phía trước. Mùa hè đồng khô đất nẻ. Mùa mưa nước ngập như biển khơi. Bắt cua, bắt ốc, câu cá, xúc tép, đặt lờ, đặt chà ngôm, v,v,..nghề nào tui cũng có rớ tới. Riêng việc bắt ếch thì kéo dài quanh năm suốt tháng, vì mùa nào cũng có ếch. Miền Nam mưa hòa gió thuận cho nên hổng cần “Lạy trời mưa xuống, Lấy nước tôi uống, Lấy ruộng tôi cày, Lấy đầy bát cơm”. Quê tui hổng có cái bát mà chỉ có cái chén. Thay vì lấy đầy chén cơm mà lấy đầy bồ lúa, còn dư để san sẻ cho đồng bào ngoài kia. Ông trời thương người chất phác hiền lành ở đây nên chưa “lạy” mà ổng đã ban cho thật nhiều mưa.
Khoảng đầu tháng tư bắt đầu mưa, vừa đủ làm mềm đất. Rồi từ từ mưa nhiều hơn, ruộng dần dần đọng nước. Đó là mùa của cua đồng, ốc bưu, ếch nhái, cá tép và cả chuột. Chuột đồng mập tròn trắng phau cũng bỏ bờ ruộng nhập bọn lội đầy nước, tìm đường lên giồng. (Chuyện làm hầm để bắt chuột cũng lạ lắm. Dịp khác tui sẽ kể cho bà con nghe). Mùa khô nắng nóng làm rung rinh mặt đồng, tưởng hổng còn con gì sống được. Bây giờ mưa xuống, sức sống bừng bừng dâng lên theo nước. Nhiều người túa ra đồng. Người lớn đi bắt ếch, xách theo giỏ, nôm. Con nít thì giỏi bắt cua, bắt ốc đem vìa luột ăn chơi. Tui chơi kiểu tài tử, kiêm nhiều nghề, thấy ếch ham quá tội gì chờ người lớn tới chụp. Thay vì dùng nôm, tui bắt bằng tay không. Mưa trắng trời đất. Ếch đang say mưa như say rượu, coi mọi thứ là mập mờ nhân ảnh, nên việc bắt nó tương đối dễ. Tui cũng là dân mê đá banh nhưng chưa hề tập giữ gôn. Giờ phải dùng tới nghề đó. Đang lội rào rào, thấy con ếch đang nổi đầu, cách chừng vài thước, hai con mắt lồi nhòe nhẹt nước mưa, bước nhẹ tới cho vừa tầm. Một cái ào, tui phóng mình tới như bay, hai tay vói chụp, té nằm dài trên nước, mặt mũi tèm lem. Hổng đau, nhờ có nước đỡ. Phải chi tui là thủ môn, chắc khỏi chê. Rồi tui tiếp tục bay, tiếp tục phóng, lâu lâu cũng dính được một con. Thì ra chụp ếch là vậy. Ông Dượng tui so sánh với cái té sấp trên sân thiệt là trúng. Mà té ngoài ruộng thì sướng còn gì hơn. Tui và các bạn cứ đùa giỡn xôn xao la hét như hội. Nước vừa tới đầu gối, gốc rạ nổi lều bều, tụi tui vừa chạy, nhảy, bò, nằm, trườn vừa tìm dấu những con cua, con ếch đầu mùa mập ú. Người lớn lội xa vô vùng trắng đục giữa cánh đồng mênh mông. Họ cố bắt cho thật nhiều để mai quảy ra chợ làng bán. Ếch bắt được, cột bằng dây. Trời xui nó có cái “eo ếch” để cho mình cột, hổng bao giờ vuột. Tắm giỡn đã thèm, một hồi cũng mệt, đói bụng, lên bờ vìa nhà. Mặt môi tái xanh vì lạnh mà cái bụng thì ấm vô cùng, khi nghĩ tới bữa cơm chiều nóng hổi với ếch kho sảớt hay xào bông mướp hương .
Đây xin nói lạc đề một chút, đó là chuyện ăn cua ăn ốc ở quê tui. Cua phải đựng bằng thùng thiếc cho nó khỏi bò ra. Cua đồng đầu mùa đều bư và mập lắm. Nhưng việc bắt cua đồng, ốc bươu vẫn bị coi là của con nít là vì đó là món ăn chơi và bán hông ai mua. Bắt được, đem vìa, lưa ốc bươu đem ngâm lá ổi, bỏ riêng để đó tính sau. Còn lại cua đồng thì rửa sạch, trút vô cái nồi nước sôi bự chảng. Luột chín đổ ra cái rổ thưa cho ráo. Đâm một tô muối ớt, nặn vô chút chanh. Rối thì cả nhà cha mẹ con cái, hú hàng xóm tới, ngồi xung quanh, làm một chầu hả hê cua luột chấm muối chanh. Ăn thả dàn. Ăn không, hổng cần độn cơm khoai gì ráo. Ăn chơi mà. Còn ốc cũng vậy. Cứ luột, xong rồi làm chút nước mắm cơm mẽ sả ớt. Và cũng xúm lại, bẻ gai bưởi, cây móc tay hay tăm cật tre, lể ăn chơi. Sao mà thiên nhiên quá đỗi. Riêng tui còn có thêm món độc là ốc nướng và càng cua nướng. Tui lựa càng cua thật lớn, ốc bươu thiệt bự đem đặt nằm ngữa trên lửa than. Nó sẽ sôi, bốc hơi xì xèo thơm thơm, rồi khô nước và vỏ cháy khét nghe thơm phức. Đập ra, thịt vàng lườm, vừa dai vừa giòn. Thịt ếch cũng vậy, tui lấy con ếch lột sẳn, sát chút muối, lấy nhánh tre chẻ đôi cặp gấp nướng cho tới vàng. Cũng ăn chơi tại chỗ. Các bạn thử đoán coi nó ngon cỡ nào. Cái xứ quê xa hóc bà tó có lối ăn uống kỳ cục vậy đó. Toàn là ăn nguyên chất chứ hổng biết ướp cả chục thứ gia vị kiểu Tàu.Và chính tui cũng dốt và kém văn minh văn vật lắm. Cho tới khi lên Sài Gòn, tui mới biết Phở, rồi Bún Riêu và chỉ nghe nói tới Bún Ốc. Sau này, một số bà con sống gần tỉnh, biết có người tìm mua cua đồng nấu bún, bèn gom xách đi bán để kiếm thêm chút tiền còm.
Soi ếch.
Tối lại, nếu còn mưa thì đó là dịp đi soi ếch hội. Trên giồng ểnh ương kêu uênh oang đục ngừ xa vắng. Trước sân nhà cóc âm thầm bắt mối, mấy con mối đất rã cánh sót lại hồi chiều. Không màn tới món cháo cóc ngon hơn cháo gà, tui bị thu hút bởi tiếng ếch kêu mưa ngoài ruộng, chúng đang hòa tấu nhạc tình. Vâng, mỗi lần mưa dầm tới tối thì từng đàn ếch họp lại kêu râng. Đúng ra hổng phải chúng hợp xướng đâu. Tiếng kêu râng trời đó phần lớn là do mấy con cái. Chúng đang hú bạn tình tới. Nếu chạy ngay tới chỗ đó mà bắt thì hổng được bao nhiêu. Phải đơi chút nữa. Chừng nào nghe bớt ồn hay nín khe thì chính là lúc tụi nó đang tù ti với nhau. Y như người ta mình vậy. Vô trận rồi thì nó nằm im, nổi phêu phêu, bất kể nhân sự. Bắt ếch đang bắt cặp vậy mới thật là mê. Rọi cái đèn soi tới gần đụng nó mà nó hổng chịu lặn. Đúng ra thì cũng vì nó mê đèn, “chịu đèn” lắm. Tay trái cầm đèn, tay mặt lần lần trong tối sau chóa đèn, cho tới sát rối thọt nhanh ra chụp lấy nguyên cặp. Đã cái tay. Có lúc tui tò mò muốn biết tụi nó “bắt cặp” ra sao nên đứng yên quan sát thử. Coi ngộ lắm. Ếch bà thì bề xề một đống, ếch ông thì y như cụ đồ lưng ngắn hay ông tiên nâu sống nhờ…lưng vợ. Con cái bự chảng đang cõng con đực nhỏ síu trên lưng, phần hạ bộ của chúng hông có đụng chạm tiếp giáp nhau gì ráo, vì toàn thân con đực chỉ nằm tới “eo ếch” con ếch cái. Nhưng có cái gì đang tiết ra. Phần sau con cái có bao phủ một lớp nhờn có lộn hột é. Con đực thỉnh thoảng bắn ra từng tia nước mịn vô lớp hột é đó. Cái màng trứng loang loáng như dầu nhớt từ từ lan ra, nổi lềnh bềnh trên mặt nước, có khi rộng gần cả thước xung quanh. Sức sống đang hòa hợp cộng sinh. Rồi ít bữa sẽ có bầy nòng nọc? Bắt chúng ngay trận tiền như vậy tội quá. Mà sao tui vẫn thộp cả hai bỏ vô giỏ!?
Ông Dượng tui cưa cho tui mấy ống tre, thông 2 đầu. Da ếch đem bịt trống. Da con nhỏ thì dùng lon sữa bò hay lon trái vải bịt lại, để có thêm âm độ. Đũa tre trong nhà hao thêm. Rối những buổi trưa tụi tui hòa tấu nhạc trống “cơm” nhỏ tí siu.
Người lớn còn có cách bắt ếch bằng cái đó và mồi thuốc nhữ. Tối đem đặt trên gò đất gần ruộng, lâu lâu xách đèn đi thăm, sáng ra nhà có cả giỏ ếch. Tui hổng siêng học vụ này. Mà mấy ổng giấu nghề lắm. Hết mùa mưa, nắng khô đồng thì đi đào ếch.
Đào ếch.
Khoảng sau Tết, ruộng chỉ còn trơ gốc rạ và đất nẻ. Cá tôm tưởng đâu chết hết nhưng thật sự có một khối thực phẩm khá lớn còn tiềm ẩn dưới đất. Nhiều nhứt là chuột, rắn, cua, ốc, lươn, cá trê và ếch. Hầu hết núp trong hang. Hang ăn xéo vô dưới chân bờ ruộng. Muốn bắt chỉ có cách đào. Đào ếch hay chuột thì mê lắm nhưng nhiều lúc cũng hồi hộp. Sợ rắn. Nhìn miệng hang, có thể biết con gì trong đó. Hang chuột có đầy đất vụn và khô. Hang cua thường có một vạc bùn trên đó lấm tấm dấu chân. Hang rắn thi khô queo, láng o. Nhưng hổng phải lúc nào nó cũng đơn giản như vậy.
Rắn là tên gian manh, nó chuyện lựa hang đào sẳn mà chiếm đất cướp nhà người ta. Hầu hết là loại độc ác, giết người. Nó chui vô giết chủ nhà rồi ở đó luôn. Có khi nó mới chiếm chỗ định cư, hoặc nó chỉ mượn cái ngách lưng chừng để ở, chưa xóa hết dấu chân cua, tưởng hổng có nó, vội thò tay vô thì nguy chí mạng. Cho nên đi đào chuột, đào ếch phải dẫn theo chó, loại chó săn nhỏ con như chó Phú Quốc. Chó đánh hơi và giúp người bắt những con rắn hay chuột chạy vuột. Cẩn thận hơn là phải dùng cái ngoéo sắt nhỏ rà trước khi đào. Nhiều khi mới vừa móc móc là chuột hay rắn phóng ra rồi. Nếu chụp hụt, người và chó mặc sức mà rượt.
Bây giờ xin nói chuyện đào ếch của tui. Con ếch cũng khôn tổ cha, như cá trê cá rô, và nó cũng mánh như rắn, nhưng hiền hậu lắm. Con ếch moi sình thì giỏi nhưng bới hang đất khô thì bết lắm. Cho nên nó cũng chuyên môn ở đậu với cua đồng. Bắt ếch chỗ sình khó hơn là câu. Cho nên cứ tìm hang cua đồng, một công hai việc. Ruộng càng khô, nước trong hang càng giựt, con cua thỉnh thoảng phải nạo vét lòng hang cho sâu thêm. Vì vậy mà nó thường đụn lên miệng hang một bệt đất ẩm. Con ếch cũng cần nước, cho nên tìm cách lén vô ở chung. Nhưng hổng phải là con cua nó đồng ý đâu, nếu nó biết thì chắc đã sực món mồi tươi này rối. Không biết canh me hồi nào mà anh ếch chuyên môn lặn trong bùn tận đáy hang, im lìm nằm dưới bụng con cua, lâu lâu ảnh lén lú lỗ mũi lên để thở không khí. Sau khi móc con cua ra rồi, rà lại đáy hang, sâu trong bùn, thường là bắt được con ếch thật mập nằm ngụy trang trong đó. Phần nhiều là hang cạn, thọt tay là tới. Gặp hang sâu mới cù ngoéo hay đào cho rộng miệng dễ thọt tay hơn. Cây cù ngoéo làm bằng căm xe đạp hay cọng kẻm, cong cong nhỏ síu như ngón tay co, gắn vô cái cán tre, dùng móc cua, ếch, chuột, rắn… là trúng nghề nhứt. Ếch và chuột đồng mùa hè ngon một cách kỳ lạ. Chuột mập nhờ ăn thóc gặt sót ngàn trùng trên đồng. Thịt chuột muối sả đem chiên hay nướng nguyên con, vàng hực, thơm phức, ăn cơm lấy tay bóc, môi và ngón tay mướt rượt, thiệt đã đời. Ếch đem kho sả ớt thì bảnh hơn thịt gà nhiều, ăn cơm cũng quên thôi, hoặc đem xào lăn để đưa cay, nhậu té lăn hồi nào hổng hay. Bữa nào làm biếng ra đồng, tui xách cần đi câu ếch.
Câu ếch.
Câu ếch là môn dễ nhứt, giống như câu cá chốt, cá sặc, bãi trầu hay câu cá lòng tong vậy. Cho nên việc này là của con nít, tui cũng rành sáu câu. Đi đôi với chuyện câu, còn có vụ đâm ếch cũng hông kém phần hấp dẫn. Xin từ từ kể cho quí vị nghe.
Đâm hay chỉa ếch và câu ếch mùa nào cũng làm được, nhưng thích nhứt là vào mùa khô. Khi trời dứt mưa, ếch rút vô tỵ nạn trong đìa, bào, giếng. Đất miệt giồng cao, ven giồng thường có bào với cây gừa phủ mát rượi, là chỗ lý tưởng cho ếch dung thân. Nhưng nó còn ở trong mấy cái giếng lạn, chung với ểnh ương. Giếng lạn là giếng nước tưới trầu, hoặc xài cũng được, có đó từ thời cố lủy nào, thường nằm dựa buội tre hay dưới tàn cây ngái. Nó hình cái nón lá khổng lồ lật ngữa, bên hông có vét con đường nhỏ để lội xuống múc nước thẳng vô cặp gào dai rồi gánh đi lên. Khi nước cạn, chỉ cần xách cái xuổng móng tay xuống vét thêm một chút. Đất giồng toàn là cát nên nước giếng lạn trong ve mát rượi.
Cây xà no (cây chĩa) gồm có cái mũi sắt làm bằng căm xe đạp, đập dẹp, mài nhọn và có cắt ngạnh một bên, y như nửa mũi tên, gắn vô đọt cây trúc thật thẳng. Trưa nắng chang chang, trời im phăng phắng, ếch thường nổi đầu trên mặt nước hay nằm yên trên bờ chờ mồi. Con bướm, con mối hay châu chấu bay qua thì biết. Tui lén núp trên bờ ngồi chờ, lựa thế làm giàn phóng xà no. Thấy nó, đưa nhè nhẹ tới, còn cách chừng 4, 5 tấc, phóng một cái rẹt, tiếng ẹo a ẹo ơi vang lên là ăn tiền. Con ếch vừa vẩy dụa vừa kêu la có chút bi ai. Nhưng rồi tui vẫn đâm ếch và câu ếch. Nghĩ lại hồi nhỏ sao tui ác quá. Tội hơn là khi mình làm thịt nó, mới kê dao vô đầu cứa cứa là nó chấp tay lạy lia lịa, miệng cũng kêu éo éo. Rồi lại còn rạch lưng, tuột hết da, như cổi áo từ sau lưng, lột trần nó ra để nó nằm tênh hênh, như người mẩu thất thế khoe “đùi ếch trắng hếu”. Tội nghiệp lắm.Thiệt ra thì tui thích câu hơn. Câu ếch có vẻ ít ác mà thích thú hơn.
Chỉ cần có cái nhánh tre dài hay cây trúc con nho nhỏ là làm được cần câu. Sợi nhợ chừng vài thước. Cái lưỡi câu làm bằng kim cúc hay dùng lưỡi cũ của người lớn hông xài cũng được Đơn giản như vậy là vì khi nó táp, mình giựt một cái là đưa nó lên bờ ngay. Còn mồi thì dùng bông mướp. Dường như ếch mê ăn bướm hay mối. Con ếch đang nằm yên, cứ việc đưa cần câu ra nhấp nhấp cho cái mồi bông mướp vờn vờn lại, nó tưởng con bướm đang bay, quên nhìn cái cần phía trên, dù cách xa cả thước nó cũng vội phóng tới bắt cho được. Hàm ếch thì rộng hèn gì, cho nên nó hông thoát nổi. Trong cái yên tịnh buổi trưa, núp trong bóng mát, một mình âm thầm giựt một con ếch, vừa nghe giỡn óc nổi da gà vừa cảm thấy lâng lâng sung sướng, cái cảm giác ít ai biết được. Nhưng câu hay đâm ếch có cái bất tiện là, mỗi lần bắt được một con thì làm động giếng, tụi nó lặn hết. Thay vì yên lặng ngồi chờ nó nổi lên lại, phải đi vòng vòng tìm chỗ khác, lác sau trở lại. Câu ếch cũng tập được cái tánh nguội, bớt nóng nảy, hổng khéo biến thành thiền sư ruộng.
Thịt ếch đôi khi đã trở thành cao lương mỹ vị, phổ biến khắp năm châu. Chiên bơ, cà ry, xào lăn, lăn bột, v.v. có trăm cách nấu nướng, xin miễn nói. Đời tui, tui chỉ thích món ếch kho sả ớt trong những bữa cơm đạm bạc gia đình mà lại nhớ muôn đời.
Bù Tọt.
Trong nhiều lần kể chuyện, tui thường nhắc tới con bù tọt. Bây giờ xin kể rỏ thêm một chút. Xin bà con đừng lẫn lộn với con “bò tót”. Có lẽ rất nhiều người chưa hề thấy nó ra sao. Bù tọt thuộc loài ếch nhái, nhưng chuyên sống vùng nước lợ duyên hải. Nó in hịt con ếch, nhưng nhỏ con hơn, da lưng ít bông và lợt hơn, mình thon đầu nhọn hơn. Nó cũng từa tựa con nhái cơm, nhưng lại bự con hơn nhái, không trắng bằng nhái. Nếu nói nó là gà tre, thì ếch là con gà nòi. Dù cho già cách mấy nó cũng hông bự bằng ếch được Thịt bù tọt ngon như thịt ếch, rất dễ ăn, dễ chế biến, xương nó mềm lắm, ăn có thể nhai luôn. Hương vị những bữa cơm với bù tọt ram sả ớt hay xào củ hành cary một đời còn theo tui.
Khoảng thời gian mấy tháng cuối mùa mưa, bù tọt hay xuất hiện từng đợt rất nhiều, như hội. Nó nhảy lên đất liền, nhảy tùm lum đen đất, thấy mà ham, có khi nó lên gò, vô giồng và cả sân chợ làng, mặc sức mà hốt. Bà con miệt cồn duyện hải bắt từng càng xé, đem vìa lột da, đựng trong bao bố hay bao cà-ròn, chở lên tỉnh bán đầy chợ luôn. Dân thành có thêm buổi chơ dễ mua và ngợi hơn. Ngoài tôm cua cá tép, ông trời còn thưởng cho dân quê tui loại thực phẩm đặc biệt này, bổ dưỡng hơn thịt heo thịt gà.
Kết chuyện.
Ngày nay ếch được nuôi theo phương pháp khoa học, thấy nó tui hổng có cảm tình chút nào. Tui cứ nhớ héo ruột mấy con ốc bươu lớn bằng trái quít tui chạy ra ruộng bắt vô, rồi nướng liền trên bếp lửa cháo heo, lúc nào cũng đỏ rực, cháy vàng thì gấp đem ra. Ây dôi! Cái món ăn quê mùa hoang dã vậy mà sao nó buột trái tim tui dính khắn với quê hương, hông bao giờ lơi được.
Nghĩ lại Hai tui có cái may mắn làm dân quê thứ thiệt, lớn lên ráng đi học, biết chữ biết đọc rồi biết thêm đời. Lời quá. Tui lời có được một đống kỷ niệm quê hương sống thực sau lưng và thỉnh thoảng nhớ lại, kể cho bà con cô bác và các bạn nghe làm vui, cũng là hạnh phúc. Thành thật cảm ơn bà con và quí vị đã theo tui vìa thăm vùng kỷ niệm vàng ngọc đó. Hẹn gặp lại dịp khác. Au revoir./.
Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người. Sau hết đến nhà sư. Cô lái đò đòi tiền gấp đôi. Nhà Sư ngạc nhiên hỏi "vì sao?" Cô lái mỉm cười:
- Vì Thầy nhìn em…
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ. Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp ba. Nhà sư hỏi vì sao?
Cô lái cười bảo: - Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ. Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định.
Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp năm lần. Nhà sư hỏi vì sao?
Cô lái đáp:
- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em. Nhà sư trả tiền và lên bờ.
Một hôm nhà sư lại qua sông.
Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò…Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?
Cô lái đáp:
- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.
Thiền sư hỏi:
- Vì sao vậy?
Cô lái cười đáp:
- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...
Morley Callaghan sinh tại Toronto, Canada năm 1903. Ông theo học St. Michael’s College, University of Toronto từ 1921-1925. Ông tốt nghiệp bằng cử nhân về nghệ thuật tổng quát và cũng học thêm rất nhiều những môn học khác. Ông cũng làm việc bán thời gian cho tờ Toronto Star Weekly và gặp văn hào Hemmingway tại đây và Hemmingway đã trở thành người hướng dẫn cho Callaghan lúc ban đầu. Mặc dù tốt nghiệp luật khoa năm 1928 nhưng Callagha lại mê viết văn.
Cuốn tiểu thuyết đầu tiên Strange Fugitive của Callaghan xuất hiện năm 1928. Năm 1929 ông ký kết với một nhà xuất bản ở New York để xuất bản một tuyển tập truyện ngắn nhan đề A Native Argosy. Ông lấy vợ và đáp tàu sang Pháp và tại Paris, ông làm bạn với Hemmingway, F. Fitzgerald và James Joyce. Trong một trận đấu quyền Anh giao hữu, ông hạ đo ván Hemmingway và tình bạn giữa hai người không còn được như trước nữa. Morley Callaghan chịu ảnh hưởng nặng nề bởi các nhà văn theo trường phái tự nhiên của Hoa Kỳ. Những tác phẩm của ông xuất bản năm 1932, 1935, 1936 & 1937 với đặc điểm bàn luận về chủ đề thần học Thiên Chúa Giáo, mô tả nhân vật phức tạp, giải quyết những mâu thuẫn trong tình yêu theo kiểu nước đôi đã khiến ông trở nên một khuôn mặt lớn trong giới văn chương Bắc Mỹ. Ông được khá nhiều giải thưởng văn chương. Ông mất năm 1990 tại Toronto. Hai truyện ngắn nổi tiếng của ông là The Snob và Luke Balwin’s Vow.
♦ ♦ ♦
Truyện ngắn The Snob của Callaghan dưới đây cho chúng ta thấy tình cảm rất phức tạp của chàng sinh viên Harcourt ở thập niên 1930 trong một đất nước giàu có, thanh bình Canada. Và truyện ngắn Hương Xót Xa gửi kèm theo đây cho thấy tình cảm phức tạp của Kha, một chàng sinh viên Việt Nam trong thời kỳ đen tối của Miền Nam - Tết Mậu Thân 1968.
Những tình cảm phức tạp đó có thể đưa tới xung đột, nếu không khéo sẽ gây đổ vỡ. Kính mời quý vị thưởng thúc.
♦ ♦ ♦
Kẻ Hợm Mình
The Snob
Tại quầy bán sách của khu thương xá, chàng sinh viên trẻ John Harcourt thóang nhìn thấy cha mình. Trong đám đông xô đẩy nhau dọc lối đi, mới đầu chàng không tin chắc lắm, nhưng có những cái mà chàng biết rất rõ - đó là cái màu phía sau cổ của ông già, chiếc mũ nỉ bạc màu. Harcourt đang đứng với một người con gái mà chàng yêu mến để mua sách cho nàng. Suốt buổi chiều chàng đã nồng nàn nói chuyện với nàng nhưng cũng đầy rụt rè và xao xuyến như thể trong chàng vẫn còn ngõ ngàng tự hỏi tại sao nàng lại có thể thật sung sướng khi được đi bên cạnh chàng. Dưới chiếc mũ rơm rộng vành, khuôn mặt của nàng thật đẹp, mạnh khỏe và tỏa ra dáng vẻ đầy tự tin, thường quay qua nhìn chàng và mỉm cười mỗi khi chàng nói điều gì. Hai người thường nói chuyện với nhau như thế và chưa bao giờ dám bạo dạn bày tỏ hết tình cảm của mình. Harcourt cũng vừa mua sách xong, và cũng vừa thọc tay vào túi với một dáng vẻ tự nhiên và sẵn sàng như thể chàng vốn có thói quen mua sách cho các cô - thì ông già đầu bạc với chiếc mũ nỉ bạc màu đang đứng ở đầu quầy chợt quay nửa mình về phía chàng và chàng biết rất rõ mình chỉ còn cách ông cụ có vài thước.
Giọng nói lưu lóat thường nhật của chàng thanh niên bỗng ấp úng rồi trở nên thều thào như thể chàng sợ người chung quanh nghe thấy. Trong chàng dậy lên một một nỗi bực dọc khôn tả, chàng linh cảm thấy một cái gì đó thật quý giá mà chàng đang nắm giữ dường như sắp đổ vỡ. Cha chàng đang đứng thẳng thốn ở quầy trả tiền, ông cụ trầm ngâm lật đi lật lại cuốn sách trên tay. Rồi ông cụ lấy ra cặp kính lão từ cái bao da đã sờn, sửa đi sửa lại trên sống mũi rồi cúi nhìn cuốn sách. Chiếc áo manteau bỏ ngỏ, còn chiếc áo vest thì hai chiếc khuy không cài nút, tóc ông cụ quá dài còn bộ quần áo luộm thuộm khiến ông cụ trông như dân thợ, có lẽ một ông thợ mộc thì đúng hơn. Một nỗi bất bình dậy lên trong chàng khiến chàng muốn đau khổ kêu lên “Tại sao ông cụ lại ăn mặc như thể trong đời chưa bao giờ có một bộ quần áo tốt đẹp? Ông cụ chả để ý gì đến thế giới này đang nghĩ gì về ông cụ. Ông cụ chẳng để ý gì cả. Mình đã nói cả trăm lần là bố phải ăn mặc đàng hòang khi ra đường. Mẹ cũng đã nói như vậy. Ông cụ chỉ nhe răng cười. Và giờ thì Grace có thể thấy ông cụ. Grace có thể gặp ông cụ.”
Vì thế mà chàng Harcourt đứng yên như tượng đá, đầu gục xuống và linh cảm thấy một cái gì đau đớn sắp xảy đến. Chàng xao xuyến liếc nhìn Grace lúc này đã quay đầu lại quầy tính tiền. Trong số khách hàng mặt đỏ gay, người nào người nấy tỉnh bơ, dùng cả cùi chõ, xô đẩy nhau để dành lối đi, Grace nổi bật lên với vẻ đẹp lộng lẫy. Con người nàng tỏa ra một dáng vẻ rất tự tin về sự giao tiếp với mọi người, với mấy người bán hàng, với sách vở nằm trên kệ và với tất cả mọi thứ chung quanh nàng. Đầu vẫn cúi xuống, chàng nhích lại gần nàng thì thào với giọng thật lo lắng, “Mình kiếm chỗ khác để uống trà đi Grace.”
“Chút xíu nữa anh,” nàng đáp.
“Mình đi ngay bây giờ đi.”
“Chút xíu nữa mà anh,” nàng lơ đãng nhắc lại.
“Ở đây ngột ngạt quá. Mình đi ngay bây giờ đi.”
“Sao anh nóng ruột quá vậy?”
“Ở đây chẳng có gì cả ngòai mớ sách cũ trên kệ.”
“Có thể có một số mà em rất cần trong cuộc sống của em,” nàng vừa nói vừa mỉm cười tươi tắn và không hề nhận biết mối lo âu trên khuôn mặt của Harcourt.
Chính vì thế mà Harcourt phải tiến lại phía sau nàng do đó mỗi lúc chàng càng đến gần ông cụ hơn. Có lúc chàng ngửng đầu lên, liếc nhìn qua một bên với vẻ lơ đãng, Còn cha chàng, với khuôn mặt hồng hào, phúc hậu, vẫn yên lặng đọc sách nhưng lúc này dường như trên khuôn mặt của ông cụ có dáng vẻ tự lự như thể trong sách có cái gì làm ông cụ xúc động cho nên ông cụ quyết định đứng lại đó đọc tiếp.
Ông già Harcourt có dư thời gian để vui thú bởi ông đã nghỉ hưu sau khi làm việc cực nhọc suốt cả đời. Ông gửi chàng vào đại học và ước mong chàng rạng rỡ với người ta. Mỗi tối khi trở về nhà, dù sớm dù khuya, chàng thường vào phòng bố mẹ, bật đèn lên để chia xẻ với song thân những gì hay đẹp trong ngày. Cả hai lắng nghe chàng nói và chia xẻ với chàng về một thế giới mới mà chàng đang ngụp lặn trong đó. Cả hai ngồi dậy trong bộ quần áo ngủ, mỗi khi mẹ chàng hỏi điều gì, cha chàng đều chăm chú lắng nghe, đầu nghiêng qua một bên, mỉm cười hoặc chau mày. Tất cả những hình ảnh đó hiện rõ trong tâm trí chàng lúc này thế nhưng có một niềm khát khao và một nỗi đau đớn mỗi lúc cứ đè nặng lên chàng khi chàng sợ hãi liếc nhìn cha mình, nhưng chàng bướng bỉnh cho rằng, “Mình không thể giới thiệu ông cụ với Grace. Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nếu ông cụ không nhìn thấy hai người. Phải mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Như thế hợp lý hơn. Gặp Grace chỉ làm cho ông cụ thêm lúng túng.” Vào lúc này thì Harcourt biết mình đang xấu hổ, nhưng chàng biện minh cho sự xấu hổ của mình với lý do cha của Grace là người có phong thái lịch sự và tự tin vì suốt đời sống trong một xã hội giàu có và thành công. Thỉnh thỏang khi ghé vào nhà Grace lễ phép nói chuyện với mẹ nàng, chàng không khỏi suy nghĩ về vẻ đơn sơ của nhà mình, về giọng nói tiếng cười xuề xòa, mộc mạc của cha mẹ và chàng quyết định phải làm sao để gia đình Grace nể mặt.
Chàng thận trọng ngước nhìn lên vì hai người chỉ còn cách nhau khỏang ba thước, nhưng vào ngay lúc đó, ông cụ cũng ngửng đầu lên nhưng ánh mắt của Harcourt lại tránh qua một bên, nhìn về phía lối đi, về phía quầy tính tiền, làm bộ như không thấy gì cả. Khi đôi mắt xanh và bình thản của ông cụ chú mục qua cặp mắt kính, có một lúc dường như hai người đã nhìn thấy nhau. Không biết rõ là ai, nhưng khi chàng Harcourt quay lưng và hối hả nói với Grace thì chàng biết rõ là cha chàng đã nhìn thấy chàng. Chàng biết chắc như vậy vì vẻ bình thản trong đôi mắt xanh của ông cụ. Niềm xấu hổ trong chàng trào dâng và nó làm chàng đau khổ khi chàng đứng đó bất động, không biết làm gì cả.
Cha chàng quay lui, đi dọc theo hành lang, bước đi thẳng thốn trong bộ quần áo đã sờn cũ, đôi vai ông cụ giang rộng và không quay đầu nhìn lại. Rồi ông cụ bước xuống đường với dáng vẻ trầm tư mà chàng biết chắc mỗi lúc mỗi trở nên sâu nặng và nghiêm trọng.
Chàng trẻ tuổi Harcourt đứng bên cạnh Grace, khẽ cọ vào đôi vai mềm mại của nàng và thoang thỏang ngửi thấy mùi nước hoa mà nàng dùng. Đó, đứng sát bên mình, nàng là tất cả những gì mà chàng khát khao ôm chặt lấy, nhưng giờ đây chàng chỉ còn thấy một nỗi thù hận ghê gớm khiến chàng ủ rũ cúi mặt và đứng bất động.
“Anh nói đúng đó John,” giọng nàng nhỏ nhẹ và hơi ề à. “Vào ngày nóng nực như thế này ở đây khó chịu thật anh ạ. Giờ mình đi. Nè, có bao giờ anh nghĩ rằng đứng ở khu thương xá lâu như thế này có khi mình trở nên ghét người ta không biết chừng?” Nhưng vừa nói nàng vừa mỉm cười cho nên Harcourt biết chắc rằng nàng chẳng ghét ai cả.
“Em ghét người ta có phải không?” chàng gặng hỏi.
“Ghét người ta? Mà người ta nào? Anh nói gì vậy?”
“Anh muốn nói,” chàng bực tức nói tiếp, “em không thích những người mà em gặp ở đây chẳng hạn.”
“Đâu phải vậy. Mà ai ghét? Anh nói gì vậy?”
“Thiên hạ đều biết rằng em không, “ chàng nói bừa với tất cả sự bực tức để tấn công nàng. “ Anh muốn nói em không thích những người bình dị, chân chất là những người mà em gặp ở khắp thành phố này.”
Chàng thốt ra những lời nói này như thể chàng muốn chọc giận nàng nhưng trong thâm tâm thật sự chàng muốn nói, “ Em không thích gia đình anh. Tại sao anh không muốn đưa em tới nhà để ăn cơm tối với cha mẹ anh? Em sẽ có thái độ khinh khỉnh bởi vì bố mẹ anh không có tính tự phụ, kiêu căng. Ngay khi cha anh nhìn thấy em, ông cụ biết rằng em không muốn gặp ông cụ. Cứ nhìn cách ông cụ bỏ đi là anh biết mà.”
Cha chàng đang trên đường về nhà và chàng biết rằng trong bữa cơm tối nay cả nhà sẽ gặp lại. Mẹ chàng và em gái chàng sẽ nói mau mắn hỏi đủ chuyện nhưng còn cha chàng thì ông cụ sẽ không nói gì với chàng, không nói gì với mọi người. Rồi trong ký ức của chàng sẽ nổi lên hình ảnh của cha chàng với cái nhìn đăm chiêu qua đôi mắt xanh và cả nỗi đau đớn của ông cụ mà chàng biết rất rõ khi ông cụ bỏ đi.
Khi hai người bước qua hiệu sách, Grace ngắm nhìn khuôn mặt sầu thảm của Harcourt và nàng hiểu rằng Harcourt đang giận dữ trong lòng cho nên sự bực tức và nỗi bất bình trong nàng lại dâng lên, nàng nghiêm nghị nói, “Theo em nghĩ anh có quyền bực tức trong một buổi chiều nóng nực như thế này, nhưng còn em, nếu em không thích chỗ này thì em có quyền không thích. Anh cũng muốn đi chỗ khác cơ mà. Có ai thích đứng lì ở đây trong một buổi chiều nóng nực như thế này đâu? Nói cho anh biết, em bắt đầu không ưa những người lố bịch đụng vào người em, tất cả những ai gần em. Như vậy thì có sao không?
“Thì em là kẻ hợm mình.”
“Em mà là kẻ hợm mình à?” nàng tức giận hỏi lại.
“Rõ ràng em là kẻ hợm mình,” chàng nói.
Lúc này hai người đã ra ngòai cửa và sửa soạn bước xuống đường. Trong ánh nắng chan hòa, giữa dòng người đang tản bộ dọc theo con phố, khi hai người sánh bước bên nhau, Harcourt cố tìm cho ra những câu nói để diễn tả hết ý nghĩ thầm kín của mình đối với Grace, “ Anh biết rất rõ cảm nghĩ của em đối với những người không thích hợp với lối sống của gia đình em,” chàng nói.
“Anh đúng là kẻ lố bịch,” nàng nói. Lúc này mặt Grace đỏ gay và vì không biết làm cách nào để diễn tả hết cơn giận dữ, cho nên nàng ngửng cao đầu và bước thẳng.
Chưa bao giờ hai người nói với nhau như thế nhưng giờ đây thì cả hai sẵn sàng tấn công để làm tổn thương nhau. Sau một thôi một hồi, nàng bắt đầu tranh luận với Harcourt rồi nàng trấn tĩnh lại, nói, “ Nghe đây John, tôi nghĩ rằng anh không còn muốn đi với tôi nữa. Uống trà với nhau làm gì thêm vô ích. Tôi nghĩ chúng mình chia tay ngay bây giờ tốt hơn.”
“Được lắm,” Harcourt nói. “ Chào em.”
“Chào anh.”
“Chào em.”
Nhưng khi nàng bỏ đi, bước đi khỏang hai bước thì Harcourt run sợ, vội vã nắm chặt lấy tay nàng, năn nỉ, “ Đừng bỏ đi Grace à.”
Tất cả nỗi bực dọc và căm tức giờ đây biến mất trong chàng và chỉ còn lại một niềm khát khao và xao xuyến qua giọng nói,” Xin Grace tha thứ cho anh. Anh không có quyền nói với em như thế. Không hiểu tại sao anh lại thô lỗ như vậy hoặc có cái gì đây. Anh lố bịch thật. Anh lố bịch quá em à. Xin em tha thứ cho anh. Đừng bỏ anh.”
Harcourt chưa bao giờ nói ấp úng như thế và nói bằng cả khối chân tình cho nên Grace bắt đầu xúc động. Trong khi lắng nghe chàng nói và hiểu được tấm lòng thương mến của chàng, do sự xung đột lúc vừa rồi, dường như họ xích lại gần nhau hơn lúc nào hết và Grace bắt đầu cảm thấy e thẹn. “Em không hiểu tại sao như vậy anh ạ. Em nghĩ cả hai chúng ta đều bực bội trong mình. Có lẽ tại thời tiết nóng quá,“ nàng nói. “Nhưng em không giận anh đâu.”
Harcourt đau khổ gật đầu. Chàng nồng nàn nói cho Grace biết là chắc chắn cha chàng sẽ quý mến nàng, nhưng chưa bao giờ trong đời chàng cảm thấy đau khổ như thế. Chàng nắm chặt lấy tay Grace như muốn ghì chặt lấy cái gì thân thương nhất trong đời như sợ nó có thể vuột khỏi tầm tay… và trong đầu chàng lại hiện lên và còn tiếp tục hiện lên hình ảnh cha chàng đã lặng lẽ bỏ đi và ông cụ không quay đầu trở lại./.
Cước chú: Quý vị, quý bạn có thể vào Google rồi đánh máy The Snob Morley Callaghan để đọc nguyên tác bằng tiếng Anh.
Chiều thứ bảy, ngày 10 tháng 10 năm 2009 lúc 06:45 , hội trường nhật báo Viễn Đông, đã chật ních những người yêu văn nghệ đến thưởng thức “Đêm Họp Mặt Văn Nghệ Mùa Thu “ do Hôi Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Nam California tổ chức. Chương trình đã diễn tiến thật nhịp nhàng và vui nhộn bởi hai MC rất linh hoạt, hài hước, và duyên dáng. Đó là đồng môn Nguyễn Phú Hùng và Đặng Mạnh Hùng; hai MC cột trụ , hầu như trong tất cả các buổi họp mặt của đồng môn HC ở Nam California..
Trên sân khấu có tấm “ banner” màu tím hoa sim tuyệt đẹp với hàng chử rất nghệ thuật của designer Ngô Ngọc Trác :
“ Hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Nam California
Đêm Họp Mặt Văn Nghệ Mùa Thu “
Lác đác đây đó trên banner có những chiếc lá vàng rơi
dọc theo hai bên phải và trái của banner có hai chuỗi lá thu phong vàng úa, một biễu tượng thiên nhiên báo hiệu mùa thu đang hiễn hiện trong hội trường. Bên trái và phải banner là hai lá quốc kỳ Việt -Mỹ . Từ dưới nhìn lên, bên cánh trái sân khấu ban tổ chức trang trí một chậu cây khô trụi lá, chỉ còn hiu hắt vài chiếc lá vàng trên cành và đang chờ cơn gió nào đó đưa đi…cảnh trí đó gợi nhớ ngay không khí thật là THU .
Sau phần nghi thức chào quốc kỳ Hoa Kỳ , Việt Nam Cộng Hòa và phút mặc niệm ;
anh Trần Ngọc Thiệu, Chủ Tịch Hội CSV/QGHC Nam California, đã ngõ lời chào mừng và cảm ơn quan khách, thân hữu , và đồng môn hiện diện. Anh Chủ Tịch cho biết đây là một hoạt động văn hóa nghệ thuật trong rất nhiều những hoạt động khác của Hội trong mục đích phục vụ đồng hương và đồng môn dưới nhiều dạng thức khác nhau, tuỳ theo không gian và thời gian.. Anh muốn đề cập đến các hoạt động của Hội về các vấn đề xã hội, y tế, và thời sự. Hội csv/QGHC tuy không phải là một đảng phái chính trị nhưng chúng tôi vẫn phải có thái độ chính trị khi xét ra cần phài có…. Và lời chào mừng đã được kết thức bằng nhửng tiếng vỗ tay của người tham dự phía trong và ngoài hội trường.
Trong số quan khách , thân hữu , và đồng môn, người viết ghi nhận có nhiểu đài truyền thanh và truyền hình địa phương cũng như báo chí đã đến phỏng vấn, làm phóng sự . Ngoài các phóng viên vội vã đi qua đi lại để chụp hình, và ghi chép, còn có cả tới 5 máy thâu hình được đặt cuối hội trường thu hình đêm họp mặt…
Về phía đồng môn, con số tham dự đã đạt tới một nửa của số người hiện diện. Đăc biệt các cựu chủ tịch Tổng Hội : như các anh chị Đỗ Tiến Đức, Lê Danh Đàm , Nguyễn Đắc Điều, các anh Nguyễn Ngọc Liên, Lưu Văn Trang; và anh chủ tịch Châu văn Để . Bên cạnh đó có các anh Lê Châu Lộc, Lê Ngọc Diệp, Nguyễn Trọng Thu, Chủ Tịch Hội CSV/SQ Thủ Đức, Phùng Minh Tiến , Nguyễn Tấn Lạc, , anh chị Nguyễn Chí Vy và Phạm Trần Anh… những đồng môn hoạt động tích cực trong cộng đồng VN tại Nam California.. Người viết cũng không quên ghi nhận có các chị đồng môn như Nguyện Thị Nguyệt, Cao Minh Tâm , Lê thị Gấm và bà qủa phụ Trương minh.Hòa.. Anh Trương Minh Hòa lúc còn sinh tiền đã hy sinh cả phần đời còn lại ở hải ngoại cho sinh hoạt, của tập thể QGHC chúng ta. Xin dành một phút tưỡng niệm vong linh của anh khi đọc tới đây, để coi như một tri ân.
Còn nhiều , nhiều lắm đồng môn tham dự không kể ra hết được. Chỉ xin lướt qua như huynh trưởng Trần Ngọc Tôn và chị Tôn, các anh: Lâm Minh Cường, Phan Cao Tăng và bà xã là chi Đổ Tươi, Nguyễn đăng Luận, Phạm Xuân Huy, Trần Hữu Đức, Ngô ngọc Trác, Chế Minh Châu,, anh chị Thái Hà Chung , Trần văn Lương, Nguyễn Mạnh Chí, Nguyễn quốc Trường….xin caó lỗi nhửng đồng môn mà người viết không ghi nhận được vì qúa đông hoặc vì tới trể phải đứng phía ngoài hội trường,….
Bây giờ người viết xin mời quý đọc gỉa đi vào nội dung buổi trình diễn văn nghệ mà người viết đặt tên là “ RỰCSÁNG MỘT ĐÊM …”. tại sao lại rực sáng một đêm mà không nhiều hơn ?. Quý vị chắc đã biết câu thế gian thường nói “ Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn le lói suốt năm canh “đó sao? .Tuy nhiên ở đây, không phải đã vụt tắt mà ngược lại sẽ còn lóe sáng và rực sáng dài dài…Từ buổi hòa nhạc “ Một chiều với Từ Công Phụng và bạnhữu “ đến “Đêm Họp Mặt Văn Nghệ Mùa Thu ”…Hội CSV/QGHC Nam California sẽ còn có nhiều những sinh hoạt văn học nghệ thuật phong phú trong tương lai…hy vọng như thế.
Người viết chợt nhìn thấy mỗi anh trong ban tổ chức mặc áo thun có các câu rất ngộ nghĩnh . Dĩ nhiên mỗi anh có mỗi câu riêng như :
“Có nỗi khổ - không nói được” ( anh Trần Ngọc Thiệu)
“Ai cũng hiểu - chỉ vài người không hiểu”( anh Nguyễn Văn Sáu)
“ Chắc không bao giờ mình thương ai nữa” ( anh Đặng mạnh Hùng)
“ Ta biết ta đã gìa” ( anh Ngô Ngọc Trác)
“ Cuộc tình đã chết từ hôm qua” ( anh Nguyễn Phú Hùng)
Bạn đọc muốn hiểu sao tùy ý; riêng người viết nghĩ rằng , mỗi câu là một thông điệp ẩn chứa điều gì đó… qủa thật rất thâm thúy. Làm sao mình hiểu được. Vì trên thế gian nầy, có triệu điều không hiểu , cho đến khi chết vẫn còn không hiểu nỗi.!!! ( nói theo kiểu nhà văn Mai Thảo ).
Trong chương trình văn nghệ, có sự đóng góp rất văn nghệ và đầy ắp tình đồng môn và đồng hương của anh Huỳnh Nhân Hậu, đốc sự 17. Anh Hậu đã vừa đàn guitar thùng vừa thả hồn theo bản nhạc làm cho người thưởng ngoạn cảm nhận được những rung cảm của anh và rồi cộng hưởng với anh vào thế giới âm thanh buồn man mác chan hòa với gió se lạnh của mùa thu cali từ ngoài luồn qua khe cữa khi mởkhi đóng …
Đêm văn nghệ được mở đấu với bản nhạc nổi tiếng của Dương thiệu Tước “ Khúc nhạc dưới trăng “ do ban tam ca Ô Mê Ly trình bày. Tiếp nối có ca sỉ /bác sỉ Vương đức Hậu với bài “ Trong nỗi nhớ muộn màng “ của Ngô Thuỵ Miên,và “ Mùa Thu Paris “ ; Bảo Nam với “ Không còn mùa thu “ của Việt Anh & Lê Quốc Dũng , Huỳnh nhân Hậu với “ Mùa Thu Ra Đi “ của chính anh soạn và “ Như chiếc que diêm “ của Từ Công Phụng. rồi Vân Phương , nàng dâu hành chánh với “ Em về mùa thu” và” Miên Khúc “ của Ngô Thuỵ Miên. Ngọc Vân tiếp tục chương trình với nhạc bản “ Có phải Em mùa thu Hà Nội” của Trần Quang Lộc; Nàng dâu hành chánh, chị Đổ Tươi, phu nhân đồng môn Phan Cao Tăng, và Annie Phùng với “ Ngàn Thu Áo Tím” của Hoàng Trọng; rồi Lâm Dung “ Thu về trongmắt em “ của Phạm Mạnh Cương. Và Thuý An với “ Buồn tàn thu “ của Văn Cao; Ngọc Quỳnh “ Lá Úachiều Thu “ của Huỳnh Anh…người viết rất xúc cảm với nội dung và cách diễn đạt của ca sỉ Trương minh Cường trong hai bản “ Thu vàng “ của Cung Tiến và nhất là nhạc bản do anh sáng tác cách đây trên 25 năm . . Đó là “ Giọt máu quê hương “. Có những câu như… “ Trái tim tôi là trái tim của Việt Nam…dòng sông quê hương là dòng sữa mẹ…câu ca dao ,câu hò chiếc áo bà ba…Tổ quốc ơi , lịch sữ ghi bằng máu…Tổ quốc ơi, Việt nam ơi, giọt máu nầy tôi xin dâng quê hương…” gần cuối bản nhạc, anh tiến gần đến lá quốc kỳ Việt Nam; rút ra ôm chặt lấy vào lòng và hôn thắm thiết… dường như nước mắt anh chảy dài trên đôi má…mọi ngưới cùng xúc động và vỗ tay tán thưởng không ngừng…
Mở đầu chương trình cũng bởi tam ca Ô MÊ LY , kết thúc cũng do tam ca Ô MÊ LY với bản nhạc lừng danh vượt không gian và thời gian của Văn Phụng , bản “Ô MÊ LY”. Ở dưới, người nghe đều vỗ tay theo , tạo nên bầu khí sôi động cả hôi trường…ôi thật sãng khoái biết bao…hầu như tuổi thơ vừa trở lại với mọi người….
Sau mỗi phấn trình diễn, đều được vỗ tay tán thưởng của những người thưởng ngoạn. Điều nầy nói lên được sự thành công từ phía các nghệ sỉ trình diễn và sự thích thú từ những người yêu âm nhạc ngồi chăm chú thưởng ngoạn cho đến giờ cuối của chương trình.
Sự thành công nào cũng đến từ nhiều yếu tố, với sự góp công sức và trí tuệ của nhiều người liên hệ. Người viết thật thiếu sót , nếu không ghi nhận tài năng và thiện chí của nhạc sĩ Tô Minh Hùng, người điều khiển Keyboard vô cùng điêu luyện, đã đóng góp rất lớn cho sự thành công của đêm họp mặtt văn nghệ mùa thu do Hội CSV/QGHC Nam California tổ chức.
Xin cảm ơn tất cả đã cho chúng tôi một đêm thoải mái với câu ca, tiếng đàn, với những ca khúc mùa thu bất hũ, xen lẫn một vài nhạc bản làm sôi sục tình yêu Đất Nước Quê Hương…Sau đó lại “một mình tôi lang thang trên đường, buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng…” … trên đường về nhà nghĩ đến những khuôn mặt thân thương , vừa cùng nhau hòa nhịp , cùng nhau vỗ tay, cùng nhau vui cười thoải mái tại buổi hòa nhạc…và rồi quên đi những nhọc nhằn trong cuộc sống…dù chỉ một thoáng trôi nhanh …
Những hoa hồng thắm tươi xin gửi đến Ban Tổ Chức và tất cả , như một lời cảm tạ với niềm hy vọng trong tương lai sẽ còn tiếp diễn …như hôm nay…
Đăng thị Hồng Hoa
tường thuật từ Westminster,California, ngày 10 tháng 10 năm 2009
Tôi là chứng nhân của mối tình tuyệt vời của họ.Cuộc hôn nhân hạnh phúc đã mang lại năm đứa con đẹp như tiên đồng ngọc nữ.Nhưng rồi nỗi chuân chuyên của cả một dân tộc đã khiến cho họ phải xa nhau.Anh tội đồ,khổ sai nơi núi rừng miền Bắc.Chị quên đời mệnh phụ,lao ngay vào xã hội mới cay nghiệt của miền Nam,kiếm sống và, “dạy con đèn sách,thiếp làm phụ thân “ như người chinh phụ của Hồng Hà Nữ Sĩ ngày xưa.Bao nhiêu năm thì Anh được thả về và bao nhiêu năm họ lại tay trong tay làm lại cuộc đời nơi quê hương mới ?Thế rồi thật bất ngờ,Anh thêm một lần bỏ Chị một mình với năm con-lần này,Anh bỏ Chị và không bao giờ về nữa.Lại một mình Chị nuôi dạy đàn con, nơi đất khách quê người.Bây giờ năm cháu đã công thành danh toại,ngẩng cao mặt nhìn đời.Bây giờ đêm đêm Chị vẫn trò truyện cùng Anh nơi bàn thờ không bao giờ thiếu trầm hương nghi ngút.Bây giờ Chị vẫn yêu Anh và tin rằng Anh vẫn còn bên Chị,như ngày nào…
CUỐI CÙNG
Cuối cùng người bỏ tôi, Chiều mênh mông phố núi. Nắng quái vàng lưng đồi, Lệ từng dòng hờn tủi.
Người đi quên giã từ, Hoa ngậm ngùi sân vắng. Bầy sẻ nhỏ vô tư, Hồn thương đau chĩu nặng.
Người còn đâu chốn này, Khóm lan gầy ủ rũ. Mảnh vườn cũ heo may, Bước chân chùng bỡ ngỡ.
Ơi hạnh phúc trăm năm, Nửa đường chim gẫy cánh. Người giờ xa mù tăm, Cố tìm,chăn gối lạnh.
Cuối cùng người bỏ tôi, Đêm lạnh lùng ngõ trúc. Tiếng vạc khuya bồi hồi, Nước mắt đầy,thao thức.
KHÔNG VỀ
Người không về xuân này, Sớm,bình minh rất lặng. Bầy sẻ nhỏ ngủ say, Khu vườn xưa quạnh vắng.
Người không về xuân này, Chiều,hoàng hôn xuống vội. Cánh vạc lẻ loi bay, Hàng thông già sương gội.
Người không về xuân này, Đêm,hồng hoang mấy độ. Chiêm bao đầy heo may, Gối chăn đâu ấm chỗ.
Người không về xuân này, Khóm lan gầy quên nở. Phố núi,rượu vừa cay, Cũng thôi,thiên đường lỡ.
Để câu truyện thêm rõ ràng, tưởng cũng cần nói thêm là mấy lúc sau nầy, trong mục đích cạnh tranh giảm tiền vé tối đa, các hảng hàng không không còn serve thức ăn trên tàu cho hành khách economy class ( trừ business class hay first class và những chuyến oversea long haul) mà thay vào đó chỉ bán sandwich, snack dưới hình thức BOB (buy on board) những bao đồ ăn trưa.
NHỮNG NGƯỜI LÍNH
Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình. Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút. Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào các chỗ trống rải rác còn lại. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất: - Các cậu đi tới đâu vậy? - Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hản. Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng thì tiếng loa thông báo là trên máy bay có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao giá 5 mỹ kim. Cũng còn lâu lắm chuyến bay mới tới phía Đông nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn để vừa ăn vừa giết thì giờ. Khi tôi móc bóp lấy tiền thì chợt nghe một người lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không. - Không! Có vẻ như mắc quá đó.. Bao lunch gì mà tới 5$. Thôi tao ráng đợi tới căn cứ hẳn hay. Và anh lính trẻ gật gù đồng ý với bạn. Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người lính khác cũng không có ý định mua gì cả mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới đưa cho bà ta 50$ và nói: - Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người lính nầy. Người tiếp viên ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngõ lới cám ơn tôi và nghẹn ngào: - Con trai tôi cũng là một quân nhân đang chiến đấu tại Iraq . Nghĩa cử nầy của ông như đang dành cho nó vậy. Rồi bà xăng xái đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người lính trên tàu.. Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi: - Thưa ông dùng gì ạ? Bò, gà rất hảo hạng. - Xin cho tôi gà Tôi trả lời bà ta trong một thoáng ngạc nhiên vì theo tôi biết hạng economy bây giờ chỉ có BOB thôi mà. Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay độ một phút sau trở lại với nguyên khay thức ăn nóng hổi dành cho hành khách vé hạng nhất, bà trịnh trọng nói với tôi: - Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ của những người trên chuyến bay nầy đối với ông Sau khi ăn xong với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng. Trên đường đi, một người đàn ông thình lình đứng lên chận tôi lại nói: - Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho. Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 25 mỹ kim. Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cảm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi nhưng Chúa ơi! Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói: - Tôi muốn được bắt tay ông Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng. Với giọng hân hoan, ông ta nói lớn như để mọi người cùng nghe: - Tôi cũng đã từng là một quân nhân và cũng là phi công chiến đấu. Có một lần có người cũng mua cho tôi thức ăn. Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp mà tôi không bao giờ quên. Cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cở. Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi mà đánh động lương tâm con người đến thế sao? Vì chuyến bay quá dài nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để rản gân cốt thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 25 mỹ kim. Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hoà tình người cho tới khi máy bay hạ cánh. Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra khi vừa tới cửa máy bay thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó xong ông ta vội vả bước đi mà không nói một lời. Lại thêm 25$ nữa. Nếu tính ra, tôi chỉ chi có 50$ mà bây giờ thu lại tới 75$. Kiếm được 25$ dễ dàng đến thế sao! À ! Quên! Còn bữa ăn thiệt ngon miệng nữa chứ. Đúng là khi ta làm phải thì không bao giờ lỗ lã cả. Tôi vui vẻ bước nhanh vào cửa phi trường thì thấy mấy người lính trẻ kiểm điểm nhân số để chuẩn bị về căn cứ. Tôi tiến tới trao cho họ 75 mỹ kim và nói: - Từ phi trường về tới trại phải khá xa. Mà bây giờ cũng đã tới giờ để dằn bụng một cái sandwich chứ. Chúa sẽ ban ơn cho các cậu. Mười người lính trẻ trong ngày hôm đó chắc đã rời chuyến bay trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành. Tôi hăng hái bước tới xe với lời thì thầm nguyện cầu cho tất cả sẽ được trở về trong an bình. Những chàng trai nầy đã hy sinh tất cả cho quê hương mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn. Thật là quá ít ỏi nếu không muốn nói là chỉ trong muôn một. Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh đã từng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “Hiệp Chủng Quốc” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ. Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ. Xin Chúa ban sức mạnh và lòng can đảm cho bạn chuyển tiếp câu chuyện nầy tới bạn bè quen biết. Riêng tôi thì đã làm xong. (Nguồn: Internet)
Một thanh niên thấy một người đàn ông ôm bộ mặt bầm tím loạng choạng đi ngoài đường, anh ta ái ngại hỏi:- Ông có cần tôi đưa về nhà không?- Không đời nào! Tôi vừa chạy từ đó ra.
**
Một anh chàng hỏi người bạn mới cưới vợ: - Cậu đã gặp vợ cậu trong hoàn cảnh như thế nào? - À, hôm ấy trên tàu điện ngầm, cô ấy đứng cạnh tớ, tớ liền bất ngờ kêu lên "con chuột kìa" và cô ấy liền nhảy dựng lên cổ tớ. Thế là sau đấy vài tháng chúng tớ cưới nhau. - Nhưng thực ra chẳng có con chuột nào chứ gì? - anh bạn tinh quái nháy mắt. - Đúng vậy. Thế nhưng sau này tớ mới biết rằng cô ấy cũng chẳng hề sợ chuột!
**
Đôi trai gái tâm sự: - Anh yêu! Kiếp này duyên số mình không đặng, đành hẹn gặp lại anh ở kiếp sau vậy! - Không được! Em có lấy anh thì phải lấy ngay bây giờ, chứ kiếp sau anh đã hẹn với người khác mất rồi.
**
Thiếu phụ giao thằng bé cho chi vú giữ rồi đi công chuyện một giờ sau chị về và hỏi - Vắng tôi cháu có khóc không hả chị? - Thưa bà không . Bà vừa đi , con bồng cậu lên giường là cậu nhắm mắt ngủ liền. Thiếu phụ thở dài: - Rõ thật, nó giống hệt bố nó.
Tình yêu không phải là một khái niệm, tình yêu là hơi thở, là cuộc sống của con người.Thủa mới chớm biết yêu,khi con tim non nớt của ta bắt đầu biết thổn thức,bắt đầu biết rôn ràng,bắt đầu biết giao động, ai trong chúng ta: bạn,tôi và hàng trăm "gã khờ" khác, đã chẳng hơn một lần thức trắng viết lá thư tình đầu tiên: đó có thể là một cánh hoa lan nằm gọn trong chiếc phong bì bên trang giấy học trò, đó cũng có thể là bài thơ tình vụng dại bên cánh bướm ép lại hay lá thư tình hoa mỹ "cóp" được dâu đó để hù người ấy nể mà chú ý đến ta!!!
Thư gửi rồi ,những "gã khờ" là tôi,là bạn, có người như vừa từ đỉnh cao trở về miệng ca khúc khải hòan với đầy mộng mơ như thể hạnh phúc đã trong tầm tay " Anh mơ một sáng tỉnh giấc,mắt anh kiếm tìm,tai anh lắng nghe,môi anh cất tiếng gọi và vòng tay anh rộng mở đón em vào lòng..." Nhưng cũng có khối kẻ về từ vực sâu,đầu óc vỡ tung như thế giới bị đảo lộn vì bị người ấy cho ngậm bồ hòn sớm ca bài Lá Diêu Bông ..sao em vội lấychồng.
Ôi,mối tình đầu sao mà đẹp,mà thơ,mà mơ đến thế .Tiếng lòng của những giây phút rung động đầu đời sao mà dễ thương đến thế ,cho dù hôm nay trên đầu của tôi,của bạn đã hai thứ tóc, nhưng cứ mỗi khi nghĩ lại ta như được sống lại những khỏanh khắc đẹp nhất trên đời mà ta đã trải qua và sẽ không bao giờ trở lại cùng ta nũa....
Kính mời các bạn nghe nhạc và mến chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ,hạnh phúc và an bình bên những người thân.