Friday, June 05, 2009

Phái đẹp của Diễn Đàn


Thưa chị Sương Lam,

"Tiếng tốt đồn xa". Tôi vừa phổ biến 2 tấm thiệp thật đẹp của chị cho đồng môn khắp nơi, thì ngay tức khắc có người "offer job" cho chị liền! Thật vậy, anh Nguyễn Thế Vĩnh, webmaster của Diễn Đàn CSVQGHC và Thân Hữu, rất mến mộ tài năng của chị, và có nhã ý mời chị giúp đở trong việc chia xẻ vác ngà voi QGHC. Nếu có bộ óc đầy sáng tạo của chị, chắc chắn website này sẽ rất khởi sắc, nhứt là về vấn đề hình ảnh và thơ văn.
Rất mong chị nhận lời để chúng ta cùng nhau "đánh bóng" ngà voi hành chánh được tươi sáng hơn.

Thân mến,
Sáu Nguyễn, TS4
**

Thưa anh Sáu và anh Vĩnh

Tuần rồi SL bận qua’ nên không hồi âm cho qui' anh được. Xin thư’ lỗi nhe’.

Trời đất! Anh Sa'u quá khen SL và cám ơn anh Nguyễn Thế Vĩnh đã có lòng tốt mời SL hợp tác vác ngà voi.

Thú thật SL không biết một tí ti gì về Photoshop va làm trang web gì cả. Cậu công tử nhà SL thấy mẹ thích về hình ảnh nên download cho program Photo Impact để mẹ làm frame hình chơi cho vui tuổi già mà thôi, chứ SL vào xem trang thơ văn của Diễn Đàn CSV/QGHC và thân hữu do anh Nguyễn Thê’ Vĩnh làm Webmaster, SL Thấy các anh design các bài thơ đẹp quá! ....

SL cũng đang phụ trách một vài mục trên www.phunuviet.org nên cũng bận ơi là bận. Xin mời hai anh vào xem chơi cho vui qua các link dưới đây:

1.-Một Cõi Thiền Nhàn
(MCTNTL 1 - 31 pages)
http://www.phunuviet.org/forum/topic.asp?TOPIC_ID=3275

(MCTNTL 2 – 21 pages)
http://www.phunuviet.org/forum/topic.asp?TOPIC_ID=4563


2.-Viết cho vui với đời của SL (35 pages)
http://www.phunuviet.org/forum/topic.asp?TOPIC_ID=2972

3.- Cười cho vui với đời của SL (21 pages)
http://www.phunuviet.org/forum/topic.asp?TOPIC_ID=5214

Ban ngày SL phải đi giúp con trai giữ cháu nội đến 9 giờ tối mới về. Cuối tuần đi chợ và làm chuyện vác ngà voi khác nữa. Smile! SL nhiều khi phải tranh thủ thời gian ban đêm để thanh toán mọi việc, cho nên SL không dám nhận thêm job khác nữa .

Tuy nhiên để tạ lòng tốt của quí anh, thỉnh thoảng SL có thể đóng góp bài vỡ, hình ảnh đẹp đến website của các anh cho các anh vui, như thế SL cũng có góp mặt góp lời với các anh rồi đấy. Smile!

Hy vọng các anh thông cảm và chúc sức khoẻ đến các anh.

Sương Lam, ĐS13
**

Tỷ số các chị hợp tác với Diễn Đàn so với phái mày râu vẫn còn quá ít mặc dù MaoTôn Hùng trước kia đã nỗ lực mời gọi. Con số đếm trên đầu ngón tay cũng chưa đầy. Đã vậy, lâu lâu lộ diện rồi biến mất như Bà Nhật Ký, Chị Lãm Thúy, nhà thơ Diệu Hằng... để mặc cho đám mày râu cô đơn. Chỉ có cô Út Như Thương có vẻ bền bỉ nhưng nay bệnh viện cứ gọi điện thoại mời mọc hoài. Nhân đây cũng xin thay mặt Như Thương cám ơn quý anh chị đã có lời thăm hỏi và tỏ sự lo lắng cho cô Út. Mong Út Ít chóng hồi phục để trở về full-time với Diễn Đàn...

Riêng trường hợp Sương Lam có hơi khác. Viết văn làm thơ mà lại còn mò mẫm design... đa dạng gớm. Đã vậy lại còn sưu tập những hình tuyệt đẹp. Khiếp! Hèn chi không bận sao được! Nhưng dù bận thế nào đi nữa, cũng đừng quên cái gốc gác hành chánh của mình nghe bà Sương Lam.


NTVĩnh
"Vancouver- Edmonton"

Coi chừng mang tội giết người không gươm

Gởi nhầm địa chỉ e-mail

Một đôi vợ chồng ở bang Minnesota (Mỹ) quyết định đến Florida để tránh mùa đông khắc nghiệt. Họ muốn đến khách sạn mà họ đă hưởng tuần trăng mật 20 năm trước. Nhưng vì lịch trình có đôi chút rắc rối nên ông chồng đi trước, bà vợ đi sau một ngày. Vậy là ông chồng đến và đăng ký được khách sạn như đă định. Trong phòng có một chiếc máy tính và ông bật lên để gửi e-mail về cho bà vợ.

Tuy nhiên, ông lại bất cẩn ghi thiếu một chữ cái trong địa chỉ mà cứ thế gửi đi.

Trong khi ấy, ở một nơi nào đó tại Houston, Texas, một bà góa vừa trở về nhà sau đám tang của ông chồng. Buồn rầu, bà bật máy tính lên để xem thư chia buồn của bạn bè và người thân.
Sau khi đọc xong lá thư đầu, bà bỗng la lên thất thanh và ngất xỉu. Cậu con trai nghe tiếng, chạy vội lên và thấy mẹ đang nằm vật ra sàn. Còn trên màn hình là nội dung bức e-mail:
Gửi tới: Người vợ thương yêu của anh
Tiêu đề: Anh đã tới
Ngày: 9 tháng 8 năm 2006
Anh biết là em rất ngạc nhiên khi nhận tin từ anh. Ở đây họ cũng có máy tính và anh có thể gửi e-mail cho những người thân yêu của mình. Anh vừa mới tới và làm thủ tục nhận chỗ. Anh thấy dường như mọi thứ đă được chuẩn bị xong để chào đón em vào ngày mai. Anh mong gặp em lắm. Anh hy vọng chuyến đi của em cũng tốt đẹp như anh.
Tái bút: Ở đây nóng lắm em ạ.

Quốc hội Texas thông qua dự luật

Cấm treo cờ CSVN

AUSTIN - “Nghị quyết này đã được thông qua và được xem như một lời yêu cầu có giá trị,” Dân Biểu Tiểu Bang Hubert Võ nói với Nhật Báo Người Việt vào chiều Thứ Hai về một nghị quyết cấm treo cờ đỏ của Cộng Sản Việt Nam tại các trường học ở Texas.
(Click vô đây để đọc tiếp)

Truyện Ngắn

Câu chuyện bắt đầu vào bữa Cúng Đình An Hội, Tỉnh Bến Tre mùa xuân năm 1920. Đây là ngày lễ hội quan trọng cho nên ngoài các ông hương cả, hội đồng, thương gia có máu mặt, ban tổ chức còn cho mời những viên chức quan trọng của tỉnh. Trong số thực khách, nổi bật nhất có Cậu Út Giồng Trôm và Cậu Tư Albert – Phó Sở Mật Thám. Cậu Út Giồng Trôm năm nay khoảng ngoài ba mươi. Cậu có tác phong tàng tàng kiểu Ông Già Ba Tri. Mặc dù theo theo Tây học nhưng cậu lại không mặc đồ Tây mà lại thích mặc áo bà ba, đi guốc. Nghe nói cậu đậu kỹ sư của một trường nào đó ở bên Pháp nhưng khi về nước cậu lại chơi ngông bằng cách treo mảnh bằng trên vách cho bà con ngắm chơi mà chẳng thèm đi làm. Điều này thì cũng dễ hiểu vì với số tiền và ruộng đất do Ông Hội Đồng Tiếng – cha cậu để lại thì cậu có ngồi đó ăn chơi phung phí thêm dăm mười năm nữa cũng chẳng suy chuyển gì. Còn Cậu Tư Albert năm nay cũng khoảng ngoài ba mươi. Cậu đậu bằng Bắc-Đơ nhưng nhờ thế lực của cha làm ở Phủ Toàn Quyền mà được đề bạt vào một chức vụ đầy quyền thế của tỉnh. Cậu để ria mép, mặc com-lê trắng, đầu đội mũ phớt trắng, miệng ngậm chiếc ống đót bằng ngà voi cho nên cậu trông giống như một tay chơi phong lưu mã thượng ở Ma Cao. Dù bề ngoài có vẻ hào hoa phong nhã như vậy, nhưng những ai đã vào Sở Mật Thám gặp cậu thì khi về nhà gia đình chuẩn bị mua áo quan là vừa.

Theo thông lệ, sau buổi tế lễ, quan khách và các vị bô lão sẽ ăn uống, nếu ai muốn sẽ ở lại xem hát chầu vào buổi tối, còn không thì vui vẻ ra về. Thế nhưng không hiểu sao năm nay các cụ lại hăng hái bàn tán về chuyện Nhạc Phi – Tần Cối. Rồi cuộc tranh luận mỗi lúc mỗi trở nên gay cấn rồi trở thành gần như một cuộc đấu khẩu. Điều này cũng thường xảy ra vì khi làng nước chẳng có chuyện gì để bàn thì chuyện vớ vẩn lại trở thành chuyện quan trọng. Khi cuộc tranh luận sắp đi vào bế tắc thì một cụ bô lão hướng về Cậu Út để thỉnh ý vì với kiến thức Tây học chắc cậu phải thông thái hơn người thường. Trong suốt bữa tiệc, để giữ gìn uy thế của người trưởng thượng, Cậu Út chỉ ngồi đó ăn uống và rất ít nói. Thế nhưng không hiểu do một nguồn hứng khởi nào mà cậu lại lên tiếng:

- Trời hại mới chết. Chẳng qua số mệnh của Nhạc Phi hết rồi chứ Tần Cối làm sao hại được Nhạc Phi ?

Còn Cậu Tư Albert, trong thâm tâm cậu cũng hiểu rằng đây chỉ là chuyện tầm phào nhưng nghe Cậu Út nói thế, có thể do tuổi trẻ khí huyết còn phương cương cậu cũng lên tiếng bình luận chơi:

- Trời sao hại được người ? Tần Cối lúc đó quyền thế đầy mình, Nhạc Phi hữu dõng vô mưu, ngu trung chết là đáng đời !

Nghe Cậu Tư Albert nói vậy, đáng lý ra Cậu Út cũng chẳng nên tranh luận thêm làm gì. Thế nhưng giữa nơi nhĩ mục quan chiêm, làng nước hiện diện đông đủ thì hơn nhau một lời nói quả là danh dự trọng đại, cho nên Cậu Út cười gằn, nói:

- Mỏa nói Trời hại mới chết. Toa muốn cá không? Nè nói cho cùng ra trên đời này chẳng thằng nào làm được thằng nào cái gì cả !

Thực ra khi nói câu này Cậu Út chỉ có ý triết lý vụn. Nhưng đối với Cậu Tư Albert thì đây có thể là lời nói kháy vì dù sao cậu cũng là quan chức cao cấp của tỉnh với quyền sinh sát trong tay cho nên tự ái nổi dậy, cậu công kích ngay vào cái sở học của Cậu Út :

- Mỏa không ngờ toa đã du học nước Đại Pháp mà tư tưởng lạc hậu như vậy. Trời là mây, là trăng, là gió, là không khí làm sao hại được người ? Chỉ có người mới hại được người thôi!

Lời nói của Cậu Tư Albert như dầu đổ thêm vào lửa khiến Cậu Út không còn dằn được nữa. Cậu đứng dậy xổ một tràng tiếng Tây rồi Cậu Tư Albert cũng đáp lại bằng một tràng tiếng Tây rồi cuộc cãi vã mỗi lúc mỗi trở nên gay cấn. Rồi Cậu Út lấy trong người ra một tờ giấy hí hoáy viết cái gì đó. Rồi Cậu Tư Albert đùng đùng ký tên vào, rồi hai người bắt tay nhau, rồi Cậu Tư hầm hầm bỏ ra về trước con mắt ngạc nhiên, kinh hãi của các cụ bô lão. Vì hai người xổ toàn tiếng Tây cho nên thực khách không ai biết câu chuyện diễn tiến như thế nào. May nhờ một ông thông ngôn ở Tòa Bố diện diện trong bữa tiệc mà làng nước mới biết được khúc đuôi của câu chuyện như sau: Sau khi bị công kích, Cậu Út tức giận rút trong người ra một tờ giấy trong đó cậu cam kết để cho Cậu Tư Albert muốn làm gì thì làm, muốn hại gì thì hại, không thèm thưa gửi gì hết để xem cậu có chết không vì cậu tin rằng “Trời hại mới chết”. Ngược lại nếu cậu không chết thì Cậu Tư phải tới vòng tay xin lỗi thì cậu mới chịu bỏ qua chuyện này. Còn Cậu Tư Albert vì tự ái cũng ký tên vào đó để thực hiện một cuộc đánh cá vô tiền khoáng hậu. Câu chuyện khởi đầu chỉ là một vài lời nói rỡn chơi sau diễn biến ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Thế mới hay tự ái là một cái gì thật ghê gớm. Biết bao nhiêu thảm họa chết chóc, đổ vỡ trên cõi đời này là do chút tự ái, chứ bản chất của sự việc chưa hẳn là chân lý đúng sai hoặc ích nước lợi nhà. Thế nhưng con người không thể sống mà không có tự ái. Tự ái đôi khi còn to lớn hơn tài sản và sinh mệnh của con người.
¨ ¨ ¨
Vào những tuần lễ sau khuôn mặt của Cậu Tư Albert tỏ ra rất đăm chiêu. Hồi tưởng lại buổi cúng đình hôm đó đôi lúc cậu cũng hối hận tự trách mình tại sao lại lao vào cuộc đánh cá vô lý như vậy. Cậu đã toan gửi một bức thư cho Cậu Út để xin giảng hòa. Thế nhưng suy nghĩ lại, nếu làm thế thì còn gì là uy danh của một ông Phó Sở Mật Thám nữa ? Cuối cùng thì không còn con đường nào khác hơn là phải lao về phía trước dù biết đó là con đường hiểm nguy. Cậu cũng đã nghĩ đến chuyện cho mật thám giả làm ăn cướp rồi xuất kỳ bất ý đến nhà giết quách Cậu Út đi cho rảnh nợ. Thế nhưng Cậu Út là người giầu có, người ăn người làm ra vô tấp nập, chỉ cần một người nhận dạng được hung thủ chính là tên mật thám thì kế hoạch của cậu bị bại lộ. Nhưng rồi do mánh lới tinh khôn của người trong nghề, cậu đã nghĩ ra được một độc kế. Cậu cho nhân viên qua Khám Lớn điệu một can phạm chính trị qua gặp cậu. Đây là một thanh niên can tội rải truyền đơn chống lại nước Đại Pháp và lưu hành các tài liệu cổ vũ Phong Trào Đông Du của Kỳ Ngoại Hầu Cường Để. Cậu Tư đã ngon ngọt dụ dỗ người thanh niên nếu chịu cung khai cho Cậu Út là người chủ mưu thì đang là chánh phạm sẽ đổi thành tòng phạm và tội sẽ nhẹ đi rất nhiều. Do khí phách của người làm cách mạng, người thanh niên mới đầu nhất quyết không chịu, nhưng sau nhiều đợt tra tấn chết đi sống lại, do bản năng sinh tồn, người thanh niên đã phải khuất phục và ký tên vào bản cung khai được đánh máy sẵn. Với bản cung khai này, Cậu Tư Albert qua trình quan tòa Pháp và lệnh bắt giam Cậu Út Giồng Trôm được ban hành. Chỉ nội tiếng đồng hồ sau, mật thám Bến Tre đã bao vây kín căn biệt thự của Cậu Út, lục soát từng nơi từng chỗ. Tài liệu tịch thu được để kết tội là vài bức thư của một cô gái Nhật có tên Meiochi - Dư Thảo Chi gửi cho cậu và một tấm hình Cậu Út chụp chung với cô trong bộ Kimono và cha cô là một đạïi tá của Quân Đội Thiên Hoàng.

Tại sao lại có bức hình oan nghiệt và những bức thư như thế vào giữa giờ phút quan trọng này? Số là từ năm 1904 khi Hải Quân Thiên Hoàng đánh tan Hạm Đội Hải Sâm Uy của Nga tại Eo Biển Lữ Thuận thì Nhật Bản thoát khỏi tự ti mặc cảm của người da vàng và bắt đầu xây dựng giấc mộng Đại Đông Á mà trong đó trụ cột là ba nước Đông Dương Việt-Mên-Lào. Vào thời điểm này người Pháp đã xây dựng được một nền thuộc địa vững vàng tại Đông Dương và bắt đầu nghĩ đến chuyện thi ân bố đức cũng như tìm cách ”khai sáng văn minh” cho người bản xứ bằng cách cho thanh niên ba nước xuất dương du học mà trong đó đa số là con cái của các quan lại Việt Nam làm tay sai cho Thực Dân Pháp và con cái của các đại điền chủ Miền Nam. Với bản tính thông minh hiếu học cố hữu của người Việt và với thói quen tiêu tiền như nước của các công tử, các cậu thanh niên này đã làm cho mấy cô đầm Pháp lác cả mắt và từ đó nảy nở khá nhiều mối tình lãng mạn. Nhìn thấy trong tương lai các du học sinh này sẽ trở thành các nhà đại trí thức của ba nước Đông Dương và sẽ giữ vai trò chính trị quan trọng của đất nước cho nên Thiên Hoàng đã ra lệnh cho tuyển những cô gái đẹp của các con nhà quyền quý Nhật Bản và gửi đi du học Pháp. Nhiệm vụ của các cô gái này không phải là làm gián điệp nhưng phải tìm cách làm quen với các du học sinh để cấy một hạt nhân tình cảm sau này khi Quân Đội Thiên Hoàng có mặt tại đây. Do đó nếu cách đây mười năm, Cậu Út Giồng Trôm, trong tỉnh cảnh cô đơn của một du học sinh trẻ tuổi xa nhà, giữa nơi mùa đông tuyết phủ lạnh giá, có yêu một cô bạn gái Nhật Bản xinh như mộng và dễ thương như một con búp-bê thì cũng là chuyện thường tình. Rồi vào năm 1915 sau khi tốt nghiệp, trước khi Cậu Út lên đường về nước, Dư Thảo Chi đã mời cậu thăm viếng Nhật Bản trong vòng một tháng. Cậu trú ngụ tại nhà thân phụ của nàng tại Đông Kinh, thăm viếng những danh lam thắng cảnh của Xứ Phù Tang Tam Đảo, chụp hình lưu niệm với gia đình để ghi nhớ những ngày tháng thật đẹp - nhưng qua rất nhanh. Ngày Cậu Út xuống tàu rời Cảng Đông Kinh để trở về Việt Nam chắc phải là buổi chia ly đẫm lệ của đôi tình nhân trẻ phải vĩnh viễn xa nhau. Từ đó và cả sau này dù đã lập gia đình, Dư Thảo Chi vẫn thường viết thư cho cậu vì mối tình đầu bao giờ cũng là mối tình bất diệt. Cậu Út cũng đã cho trưng tấm hình đó ở phòng khách đã năm năm rồi mà cũng “chẳng chết thằng Tây nào” và cũng chẳng ai thắc mắc gì. Nhưng có ngờ đâu một chi tiết rất nhỏ, một hình ảnh vớ vẩn chẳng ra chi nhưng nếu do thù oán thì nó có thể được khuyếch đại thành bằng chứng tày trời để hại nhau. Tin Cậu Út Giồng Trôm sắp bị giải qua Tòa Đề Hình Áo Đỏ Mỹ Tho vì tội phản nghịch chống lại nước Đại Pháp loan đi như một trái bom nổ. Ai cũng biết đây chỉ là hậu quả thảm khốc của cuộc tranh luận tại bữa cúng Đình An Hội hôm nào nhưng người ta chỉ biết nhỏ to bàn tán chứ không dám có một phản ứng gì. Gia đình biết Cậu Út bị hàm oan cho nên đã lên tận Sài Gòn để mướn thầy kiện người Pháp cãi cho cậu. Thế nhưng Cậu Út lại là người ngang bướng khác thường. Giữa phiên tòa đông nghẹt người, thay vì lên tiếng phản cung, cậu lại dõng dạc tự nhận mình chính là thủ lãnh của Phong Trào Đông Du Tỉnh Bến Tre, còn cậu thanh niên kia chỉ là người thừa hành.

Thực ra Phong Trào Đông Du đã phát triển mạnh mẽ tại Bắc Kỳ và Trung Kỳ mà Chính Quyền Bảo Hộ không sao đàn áp được. Thế nhưng vì Nam Kỳ là đất trực trị cho nên Toàn Quyền Đông Dương không muốn người dân vùng này chống lại nước Đại Pháp cho nên đã ra lệnh cho khắp nơi phải thẳng tay trừng trị để làm gương. Do đó sau khi nghị án, Tòa Đề Hình Áo Đỏ Mỹ Tho đã tuyên án Cậu Út khổ sai chung thân, lưu đày Côn Đảo vì tội phản nghịch. Với bản án nghe lạnh tóc gáy như thế mà Cậu Út chỉ cười xòa. Trước khi bị còng tay để dẫn giải ra xe bít bùng, cậu còn ngoái cổ lại nói với Cậu Tư Albert:

- Nè, mỏa vẫn chưa chết ! Trời hại mới chết ! Mỏa vẫn còn giữ lời cá với toa đấy nhé !

Ngang tàng và bướng bỉnh như Cậu Út Giồng Trôm trên trời dưới thế này có lẽ chỉ có một.\

***
Trên đời này nếu mọi việc diễn tiến êm xuôi theo như dự tính thì có lẽ người ta đã trở thành hoàng đế hoặc tỉ phú hết. Thế nhưng cuộc đời lại là một dòng sông uốn khúc với muôn vạn đợt sóng ngầm mà con người không sao biết hết. Chính những đổi thay bất ngờ đã gây cảnh cười đau khóc hận và biến cuộc đời này thành một bãi hí trường. Kể từ khi Cậu Út bị áp tải ra Côn Đảo thấm thoắt đã hai mươi lăm năm. Do chính sách dùng dân bản xứ để trị dân bản xứ Cậu Tư Albert được đề bạt lên chức Chánh Sở Mật Thám. Giờ đây tóc Cậu Tư đã hoa râm và câu chuyện xảy ra vào bữa Cúng Đình An Hội năm nào dường như cũng đã đi vào lãng quên. Thế nhưng cuộc đời này kể cũng lạ. Có những chuyện cũ rích nay bỗng trở thành chuyện thời sự khi tình hình thế giới đổi thay. Đế Quốc Pháp dần dần suy yếu. Nhật Bản nay trở thành một đại cường. Năm 1931 Nhật chiếm đóng Mãn Châu, năm 1938 chiếm đóng gần hết nước Trung Hoa. Năm 1942 Quân Đội Thiên Hoàng tiến chiếm Manila, Singpore và xâm lấn Đảo Sumatra của Nam Dương, nã đại bác vào của khẩu Sidney của Úc và Newcastle. Và việc gì phải đến đã đến. Vào 10 giờ đêm ngày 9-3-1945 Quân Đội Nhật đảo chính Pháp và làm chủ toàn cõi Đông Dương khiến các ông thực dân Tây lâm vào cảnh cười đau khóc hận. Một số may nắm thoát chết lẩn trốn nương nhờ vào gia đình Việt Nam, kỳ dư đều biến thành tù binh của dân mũi tẹt da vàng. Còn thân phận đám người Việt làm tay sai cho Pháp thì cũng dở khóc dở cười, sinh mạng như chỉ mành treo chuông. Còn Cậu Út Giồng Trôm thì sao? Dĩ nhiên khi chính quyền Pháp đổ thì từ Nhà Tù Côn Đảo, cậu được người ta đón về như một nhà cách mạng – một con người ái quốc và bỗng dưng nổi bật lên như một người hùng của thời thế. Người ta mời cậu tham gia vào Ủy Ban Hành Chánh Lâm Thời để điều hành công việc của tỉnh. Thế nhưng với bản tính tàng tàng cố hữu cậu chẳng để ý chi cả. Việc đầu tiên là Cậu Út hỏi thăm xem Cậu Tư Albert bây giờ ra sao và được người tâm phúc cho biết Cậu Tư bây giờ đang bị truy lùng và hiện đang lẩn trốn ở Hương Mỹ.

Quả đúng như vậy. Hôm nổ ra cuộc đảo chánh, Cậu Tư Albert may mắn không có mặt ở Sở Mật Thám cho nên đã chạy thoát và hiện đang nương náu ở nhà người chú vốn là một điền chủ. Để cho người đời không còn nhận ra, Cậu Tư Albert đã trút bỏ bộ đồ Tây, cạo bỏ bộ ria mép và khoác lên người bộ đồ bà ba của người nông dân bình thường. Lúc này cậu gầy hẳn đi và trông hom hem như một ông già bảy mươi. Trong lúc sống như một tù nhân tại ngôi biệt thự của ông chú, Cậu Tư Albert tự hỏi tại sao cuộc đời lại trớ trêu đến thế ? Tại sao nước Đại Pháp lại có thể đầu hàng nhục nhã như vậy, hay đây là “trời hại cậu” ? Nhưng khi nhắc tới hai chữ “trời hại” cậu lại bực bội với ngay cả chính mình và liên tưởng ngay tới Cậu Út Giồng Trôm, cậu nghĩ :

- Hai mươi lăm năm ngồi tù Côn Đảo thế mà nó không chết, ngày nay nó lại trở về đây với cương vị của kẻ chiến thắng ! Sao đời mình lại có thể diễn biến bi thảm như thế ? Phải chăng số mệnh mỗi con người đều do trời đất an bài và không một ai có thể tác động hoặc cải sửa được ? Ngày hôm qua ông chú đã khuyên:

- Sao cháu tự ái quá vậy? Người khôn ngoan là người biết dẹp bỏ tự ái. Theo chú nghĩ cháu nên viết một bức thư cho thằng Út nhận mình thua cuộc và nhờ nó rộng lượng che chở cho. Thằng Út là thằng quân tử, nó chỉ muốn thỏa mãn tự ái. Giờ đây nó là nhân vật quan trọng của tỉnh. Chỉ cần nó che chở thì cháu có thể qua khỏi vụ này hoặc chỉ bị giam giữ ít tháng rồi chú tìm cách cứu cháu ra.

Lời của ông chú thật chí lý. Nhưng có một cái gì đó khó nói ở bên trong. Vì danh dự, cậu không thể xuống nước năn nỉ Cậu Út và cũng không thể sống bằng sự che chở của Cậu Út và cậu phải quyết định. Cậu Tư Albert ngồi ngay ngắn vào bàn rồi lấy bút thảo một bức thư gửi cho Cậu Út Giồng Trôm với nội dung như sau:

Bạn Út thân mến,

Cách đây hai mươi lăm năm, bằng thủ đoạn tàn độc nhất của kẻ có quyền thế moa đã âm mưu hại toa. Thực ra không phải vì lòng thù hận nhưng chỉ vì tự ái. Từ tự ái mà biến thành lòng thù hận. Moa không muốt mất mặt trước đám đông rồi sau đó lại không muốn mình là kẻ thua cuộc. Nhưng ngày hôm nay moa xác nhận moa là kẻ thua cuộc. Nhưng này bạn Út ơi bạn chớ vội mừng. Bạn chỉ là người thắng cuộc có một nửa thôi. Moa không giết được toa – tức là người không thể hại được người, nhưng Trời cũng không thể hại được người. Nếu như mỏa để bị bắt rồi bị giết đi thì người ta sẽ nói rằng Trời hại mỏa. Nhưng moa sẽ tự kết liễu đời mình để cho thấy Ông Trời không có liên quan gì đến trong vụ này cả. Một lần nữa moa xác định với toa là Trời không thể hại được người, chỉ có người mới hại được người thôi.

Thân mến chào bạn,

Sau đó Cậu Tư Albert viết một bức thư tuyệt mệnh gửi cho người chú và vợ con. Viết xong cậu rút khẩu súng lục trong người, kê vào thái dương và bóp cò. Thân hình cậu rung lên thật mạnh cùng với tiếng nổ chát chúa rồi đầu gục xuống bàn.

Theo lời yêu cầu ghi trong thư tuyệt mệnh, bức thư đã được chuyển tới tay Cậu Út Giồng Trôm cũng trong ngày hôm đó. Đọc thư lên, Cậu Út kích động la lớn:

- Ta đã nói rồi mà. Trời hại mới chết ! Trời hại mới chết !

Nói xong cậu cười ha hả, cười đến giàn giụa cả nước mắt. Nhưng cậu có biết đâu sau hai mươi năm năm ngồi ở Côn Sơn đập đá, ăn cơm hẩm và ưu tư sầu muộn về cuộc đời, sức khỏe của cậu đã suy yếu trầm trọng và cậu bị bệnh tim lúc nào không hay. Cơn xúc động vừa rồi đã làm tim cậu ngưng đập và cậu ngã lăn xuống đất.

Ba ngày hôm sau đám ma của hai nhân vật nổi tiếng nhất của Tỉnh Bến Tre cùng diễn ra đó là đám ma của Cậu Út Giồng Trôm và của Cậu Tư Albert. Thế là các cụ bô lão của Xứ Dừa một lần nữa lại có cơ hội để suy luận, bàn tán. Lời nghị luận và bàn tán xoay quanh câu hỏi: Có thể Cậu Tư Albert chết là vì Trời hại nhưng còn Cậu Út Giồng Trôm chết vì bệnh tim cái đó có phải là do Trời hại không ? Và câu chuyện này vẫn còn được truyền tụng cho tới ngày hôm nay vì người đời vẫn còn thắc mắc không biết Ông Trời và Con Người đã giữ bao nhiêu phần trăm trong việc quyết định hạnh phúc, khổ đau và mạng sống của con người ?

Đào Văn Bình
(Trích trong Tuyển Tập Mê Cung
sắp xuất bản)


Thursday, June 04, 2009

Múa gậy vườn hoang

Rạt Rào hay Dạt Dào?

Cũng là do bản tính trời cho, ai trong chúng ta cũng có những di ứng với những chuyện mà nhiều khi người khác chả thấy dị ứng tí nào. Cơm hơi nhão một chút thôi, là ăn không được, tức bực nhiều khi ngồi đó mà khóc. Có người sạch sẽ quá, thấy một vết trày nhỏ trên chiếc xe là phải tìm cách sơn phết lại ngay dù rất bận những công việc khác cần kíp hơn.

Mỗ tôi thì có nhiều tật lắm, càng lớn tuổi lại càng đổ ra lắm tật. Có những cái tật chung chung của người già lẩm cẩm như hay cất giữ "để dành khi cần, có cái mà dùng". Có những cái cả năm cũng chưa lôi ra "mà dùng" lần nào cũng cố mà cất, mà giữ. Nhà bên Bắc Mỹ này người ta xây đâu vào đó, đâu có liệng đồ tàn lan được. Chả biết đồ cất giữ có ích lợi gì không chứ nhà chật đồ đạc tùm lum cũng bất tiện. Thế nên con cái chúng hay cằn nhằn cử nhử về cái tật hay cất giữ của ông bố lụ khụ tới nơi rồi. Lâu lâu hưởn, chúng dọn dẹp, lôi ra cả đống đồ giục bỏ, những thứ mà chúng biết tôi không đủ can đảm liệng đi, nhưng giữ lại chỉ chật chỗ.

Tôi còn có cái tật hay bực bội về một vài chữ đã trở nên rất phổ thông nhưng "rõ ràng" là viết sai do lầm lẫn từ xưa. Mỗi lần gặp những từ này trên báo chí sách vở là tôi lại bực bội, không đến nỗi mất ăn mất ngủ nhưng cũng khiến tôi lảm nhảm cả ngày. Chẳng hạn như chữ RẠT RàO.

Có lần mỗ tôi đã lảm nhảm về cái sai sẩy của người Hà Nội khi viết tiếng Việt. Người Hà Nội phát âm ba chữ R,D, và G giống nhau, nên khi viết rất dễ lẫn lộn. Hà Nội, thủ đô văn vật, nơi tập trung nhiều văn nhân thi sĩ mà một số đông là người địa phương, nơi ấn loát và xuất bản đa số sách báo trong nước. Thế nên từ người viết, chủ nhà in, người đọc cảo bản, thợ sắp chữ, người đọc bản vỗ (hồi xưa) đại đa số là người Hà Nội thì sự sai sẩy rất dễ xẩy ra.

Lấy một ví dụ chữ RẠT RÀO. Chúng ta thử làm cái chuyện gọi là tầm nguyên xem nghe. Người ta nói "bèo dạt mây trôi", cuộc đời "trôi dạt", theo sóng "dạt vô bờ".

Tiếng Hán Việt chúng ta có chữ "triều" như khi nói "thủy triều" hay "phong "trào". Tù chữ "trào" này, chúng ta có câu nói "nồi sôi bị trào ra" phổ thông cho cả ba miền. Dân miền Bắc thì nói "dào ra".


Ghép hai chữ "dạt" và "dào" chúng ta có một từ kép: DẠT DÀO, để chỉ những trường hợp đầy ắp đa số theo nghĩa bóng như: Dạt dào niểm vui. Tình cảm dâng lên dạt dào. Những trái tim dạt dào tình quê hương... Mỗ tôi còn nhớ giáo sư Việt văn hồi xưa có lần nhắc học sinh chúng tôi: "Nói thì sao cũng được, nhưng khi viết, phải viết cho đúng".

Nhưng nếu đại đa số viết sai thì chuyện có thành đúng không nhỉ, thưa quý lão huynh tỉ?

Điền Thảo

Guantanamera

Cái kỳ thú là một nước bé nhỏ như Cuba đã sinh ra nhiều nhân tài trong lãnh vực văn hóa mà cũng là nơi gợi hứng cho nhiều văn nhân, thi nhạc sĩ ngoại quốc tới thăm. Guantanamera, Người con gái đảo Guantanamo, do Joseíto Fernández (1908 - 1979), người Cuba, viết năm 1929, rất nổi tiếng ngay cả tại Việt Nam trước kia. Mời quý lão huynh tỉ nhớ lại thuở xa xưa với bản nhạc này qua dàn nhạc Paul Mauriat

Sức khỏe

9 điều người cao tuổi nên tránh

Tôi thấy bài này hay quá, nhất là tập thể dục vào buổi sáng không tốt, nên tập vào buổi chiều tốt hơn

Con người khi về già, các bộ phận trong cơ thể đều lão hóa, yếu đi. Một số điều sau đây luôn ẩn chứa những hiểm họa bất ngờ mà người cao tuổi cần phải lưu tâm đề phòng.

Không nên tập luyện vào lúc sáng sớm
Ta vẫn có quan niệm cho rằng tập luyện vào buổi sáng là tốt vì không khí trong lành. Điều đó không đúng. Vì từ 4-6 giờ sáng theo quy luật của đồng hồ sinh học của người già thân nhiệt đang cao, huyết áp tăng, thận thượng tuyến tố cũng cao gấp 4 lần buổi tối, nếu vận động mạnh, chạy hoặc đi bộ nhiều gặp gió lạnh, tim dễ ngừng đập. Đã có không ít cụ đi bộ buổi sáng sớm về ra mồ hôi, tắm xong huyết áp tăng đột ngột, đứt mạch máu não, đột quỵ luôn. Tốt nhất là nên tập vào chiều tối, tuy không khí không được thanh sạch như sáng sớm nhưng an toàn hơn nhiều.

Đang ngủ không nên trở dậy vội vàng
Thần kinh người già thường chậm chạp. Lúc ngủ muốn dậy đi tiểu hoặc có ai gọi đang ở tư thế nằm mà trở dậy ngay, đi lại luôn dễ làm huyết áp tăng đột ngột, dễ dẫn đến đứt mạch máu não. Vì vậy, đang ngủ khi có việc cần dậy phải từ từ theo 3 bước, mỗi bước khoảng nửa phút. Bước 1 khi tỉnh giấc hãy nhắm mắt lại nằm thêm nửa phút. Bước 2, ngồi dậy tại giường nửa phút xoa tay, xoa chân. Bước 3, cho hai chân chạm đất hoặc chạm nền nhà nửa phút rồi mới đứng dậy đi.

Không nên ngoái đầu một cách đột ngột
Người già mạch máu thường xơ cứng, thành mạch dày hẹp và đàn hồi kém. Nếu đột nhiên quay ngoắt đầu về phía sau, mạch máu ở cổ bị chèn ép, động mạch vốn đã hẹp bị chèn ép lại càng hẹp hơn cộng thêm thần kinh giao cảm bị kích thích mạnh làm mạch máu co lại, máu lưu thông chậm làm não thiếu máu cục bộ, thiếu ôxy nên bị choáng, hoa mắt, chóng mặt, có người đã bị ngã. Vậy đang đứng hoặc đang đi có ai gọi từ phía sau, chớ có quay ngoắt đầu lại ngay mà nên quay chầm chậm. Tốt nhất là xoay cả người lại, tránh chỉ quay đầu.

Không nên đứng co một chân để mặc quần
Xương của người già thường bị xốp do thiếu canxi. Nếu không bị xốp thì xương cũng giòn. Khi mặc quần mà đứng co chân để xỏ từng chân vào ống quần dễ bị ngã do mất thăng bằng hoặc do vướng vào quần. Người cao tuổi đã ngã thì dễ gãy xương, dập xương. Khi mặc quần tốt nhất là nên ngồi trên ghế hoặc trên giường. Trong nhà tắm nếu không có chỗ ngồi thì phải dựa mông vào một bên tường để giữ thăng bằng cho khỏi ngã. Nhiều người bị ngã gãy xương ống chân, dập xương chậu vì đứng co chân mặc quần.

Không nên quá ngửa cổ về phía sau
Có lần một ông già đã về hưu cạnh nhà tôi, sức khỏe tốt, khi ăn tối xong ngồi nghỉ trên ghế tựa có lẽ do mỏi cổ nên ông đã ngửa cổ về phía sau hơi quá nên bị xỉu luôn. Khi con cháu biết thì nửa người bên phải của ông đã bị liệt, nước mũi nước dãi chảy ròng ròng và không nói được nữa, phải đưa ngay vào viện. Trường hợp này là do gần mạch máu nơi cổ có nhiều đốt xương, bình thường giữa các đốt có chất nhờn bôi trơn nhưng về già chất bôi trơn kém đi, các đốt xương trở nên sắc cạnh. Khi ngửa cổ ra phía sau quá giới hạn cho phép, phần xương sắc cạnh đó làm tổn thương đến mạch máu, hạn chế lượng máu đưa lên não gây ra thiếu máu não làm ngất xỉu. Vì vậy, người già khi ngồi ghế tựa không nên ngửa cổ quá mức về phía sau.

Không nên thắt dây lưng quá chặt
Vùng bụng quanh dây lưng là nơi gần dạ dày, ruột non, ruột già, trực tràng và hậu môn. Dây lưng mà thắt chặt quá sẽ chèn ép các mạch máu bụng, cản trở máu lưu thông, đoạn trực tràng gần hậu môn có thể dễ bị lòi ra ngoài khi đi đại tiện mà ta thường gọi là lòi dom. Dây lưng thắt chặt, dạ dày, ruột non luôn ở trạng thái chịu sức ép ảnh hưởng xấu đến tiêu hóa. Vì vậy, không nên thắt chặt dây lưng và tốt nhất là dùng dây đeo quần qua vai, tiếng Pháp gọi là Bretel (bờ rơ ten). Bình thường ở nhà chỉ nên mặc quần ngủ lồng chun không nên mặc quần âu cứ phải thắt dây lưng làm bụng luôn bị gò bó.

Khi đi đại tiện không nên rặn quá mức
Táo bón là hiện tượng thường gặp ở người già. Tâm lý khi đi đại tiện không ai muốn ở lâu trong nhà vệ sinh nên thường muốn rặng mạnh để đi cho nhanh nhưng nếu rặn quá sức, mặt mũi đỏ gay rất nguy hiểm. Các khảo nghiệm về y học đã cho biết khi rặn mạnh dễ giãn tĩnh mạch ở hậu môn gây chảy máu nhưng điều quan trọng hơn là huyết áp sẽ tăng có thể dẫn tới tai biến mạch máu não và nhồi máu cơ tim. Để đỡ phải rặn khi đi ngoài, người già cần ăn nhiều rau quả, chuối, khoai, uống nhiều nước để chống táo bón.

Không nên nói nhanh, nói nhiều
Một số nhà khoa học Mỹ phát hiện khi ta nói chuyện bình thường dù chỉ là chuyện vui nhẹ nhàng, các tế bào trong cơ thể vẫn chịu tác động và ảnh hưởng tới huyết áp. Thử nghiệm khoa học với 100 người mỗi người đọc 2 trang tài liệu với tốc độ nhanh chậm khác nhau. Kết quả cho thấy người đọc tốc độ vừa phải thì huyết áp, nhịp tim bình thường. Người đọc nhanh quá, đọc liến thoắng thì lập tức huyết áp tăng, nhịp tim tăng nhưng khi đọc thong thả trở lại, huyết áp, nhịp tim lại giảm xuống. Qua đó ta thấy người già nên nói ít, nói chậm thì có lợi cho sức khỏe. Những cụ nào bị bệnh tim mạch, bị huyết áp càng phải nói chậm, nói ít.

Không nên xúc động
Đối với người già mạch máu đã lão hóa nếu xúc động mạnh, quá giận dữ hoặc quá vui dễ bị nhồi máu cơ tim và đứt mạch máu não. Do đó, người già không nên xúc động tránh mọi sự tức giận, buồn phiền mà cần sống thanh thản, hòa nhã, vui vẻ, bỏ qua hết mọi chuyện, ảnh hưởng đến tâm lý, sức khỏe.
Có một câu nói rất hay: "Đừng để chết vì thiếu hiểu biết". Vì thật ra đã có rất nhiều người chết vì thiếu hiểu biết kể cả những người còn trẻ. Qua sự hiểu biết ít ỏi của bản thân, qua kinh nghiệm cuộc sống và qua tham khảo các tài liệu y học mới nhất của nước ngoài mong rằng với bài viết ngắn này sẽ giúp các bậc cao niên sống lâu, sống khỏe, sống vui tăng thêm nhiều tuổi thọ.

(Nguồn: NgườiViệt Boston)

Wednesday, June 03, 2009

Nhận định


Theo nhiều nguồn tin khác nhau thì mới đây chính quyền cộng sản Hà Nội đã bổ nhiệm ông Đặng Công Ngữ, Giám đốc sở Nội Vụ thành phố Đà Nẵng, làm Chủ tịch UBND huyện Hoàng Sa. Tất nhiên việc này đã bị chính quyền cộng sản Hoa Lục tại Bắc Kinh phản đối. Phát ngôn viên bộ ngoại giao nước cộng sản Tàu ngang ngược tuyên bố rằng nước Tàu có chủ quyền không thể tranh biện trên quần đảo Hoàng Sa mà nước này gọi là Tây Sa.

Thái độ im lặng bấy lâu của chính quyền cộng sản Việt Nam về việc công bố xác định chính thức chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa đã làm cho dân Việt trong nước và hải ngoại bất mãn.

Lòng căm hận của dân Việt tăng lên khi thấy bọn chính quyền bành trướng phương Bắc đã nương theo sự nhu nhược của Hà Nội mà có những thái độ và hành vi ngạo mạn đối với Việt Nam.

Một quyết định hành chánh mang nhiều tính chất chính trị như việc gián tiếp và cụ thể xác định chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa lẽ ra phải làm sớm hơn. Nhưng cho dù muộn màng, một hành động như thế của Hà Nội cũng đáng được tán thưởng và cổ võ.

Theo BBC thì ngành giáo dục Đà Nẵng chuẩn bị đưa lịch sử Hoàng Sa vào chương trình học chính quy cấp trung học cơ sở. Cũng theo BBC thì một cuốn sách dầy 400 trang của nhà nghiên cứu Nguyễn Phước Tương sẽ được chính quyền Đà Nẵng xuất bản để như một lời xác quyết với chính quyền nước Tàu rằng dân Việt không bao giờ từ bỏ chủ quyền của mình trên các hải đảo Việt Nam.

Có thể nhiều đồng bào nghĩ rằng việc giảng dạy lịch sử Hoàng Sa không phải chỉ áp dụng ở Đà Nẵng mà nên áp dụng cho toàn quốc.

Diễn Đàn

Video Thánh Lễ Cầu Hồn

Cự Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn
(part 2)

Bài tưởng niệm


Huynh Trưởng Nguyễn Bá Cẩn

(Đọc trong buổi lễ cầu hồn ngày 29.6 tại Sydney)

Nhan Tử Hà

Kính thưa quý vị Giáo Sư, quý niên trưởng và quý anh chị em đồng môn thân mến,
Kính thưa quý vị Đại Diện cộng đồng, các đoàn thể, cơ quan và thân hào nhân sĩ,
Kính thưa quý vị,

Hơn 33 năm trước đây, vào những ngày cuối cùng của tháng 4 năm 1975, trong tình huống nguy cấp của miền Nam Việt Nam, một trong những người anh cả xuất thân từ Học Viện QGHC của chúng tôi, cố niên trưởng Nguyễn Bá Cẩn, đã bắt buộc phải đứng ra nhận lãnh một trách nhiệm nặng nề để thành lập chính phủ nhằm đối phó với tình trạng khẩn trương trước thế tấn công như vũ bão của Cộng Sản Bắc Việt vào thủ đô Sài Gòn.

Chúng ta hãy cùng hồi tưởng lại để thấy cái hoàn cảnh nghiệt ngã vào lúc đó đã buộc chặt đôi tay của cố Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, khi ông cố gắng đem hết khả năng của mình nhằm giúp sức bảo vệ sinh mạng của hàng triệu con dân miền Nam Việt Nam còn đang ở lại, khi phần lớn các vị tướng lãnh VNCH đã lần lượt tháo chạy khỏi đất nước. Trong cuốn Hồi ký của mình, cố niên trưởng cho biết : "trong những giờ phút cuối cùng của lịch sử VNCH, tôi gần như làm việc 20 giờ trên 24 giờ mỗi ngày... có khi thức trắng đêm !". Vào những giây phút cuối của giờ thứ 25 trong lịch sử VNCH, vị Thủ Tướng cuối cùng của chế độ kể lại như sau “Đại sứ Martin của Hoa Kỳ đã gọi điện thoại nói với tôi rằng Bắc Việt đòi buộc phải bàn giao chức Tổng Thống cho ông Dương Văn Minh .. bất cứ người nào khác đều không được chấp thuận và buộc phải bàn giao trước 12:00 giờ khuya ngày 27-4-1975 nếu không thì Bắc Việt sẽ pháo kích bình địa Sài-gòn. Vậy xin Thủ Tướng hãy giúp Chủ tịch Thượng viện Trần Văn Lắm triệu tập phiên họp Lưỡng viện Quốc Hội khẩn cấp.”

Do những quan hệ mật thiết với Quốc Hội trong khi còn là Chủ Tịch Hạ Viện , cố niên trưởng đã tức tốc vận động triệu tâp cho đủ túc số hợp lệ, tức là quá bán tổng số 159 vị Dân Biểu và 60 vị Nghị Sĩ, đã họp mặt biểu quyết chấp thuận cho Tổng Thống Trần Văn Hương trao lại chức vụ Tổng Thống cho cựu Đại Tướng Dương Văn Minh.” Sau khi đã từ chối không chịu trao quyền Thủ Tướng cho Vũ Văn Mẫu, rạng sáng ngày 28 tháng 4, cố niên trưởng là một trong những nhân vật cuối cùng của chính phủ VNCH đáp máy bay đi Phi Luật Tân để bắt đầu cuộc đời tị nạn tại Hoa Kỳ.

Sau hơn 33 năm lưu vong tại hải ngoại, vận mệnh của đất nước lại một lần nữa đứng trước hiểm họa bị tập đoàn Cộng Sản Hà Nội khiếp nhược đang âm mưu xóa tên nước Việt Nam để trở thành một tỉnh nhỏ của Trung Cộng, qua những nhân nhượng về lãnh thổ của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như chấp nhận cho Trung Cộng đưa công nhân vào trắng trợn khai thác nguồn tài nguyên Bauxit tại Tây Nguyên Việt Nam, đem đến nguy cơ huỷ hoại sinh thái và đời sống của dân chúng.

Ở vào số tuổi 80 khi mà đa số mọi người an hưởng cuộc sống của tuổi già, cố niên trưởng Nguyễn Bá Cẩn, cũng với tinh thần đấu tranh kiên quyết, sẵn sàng quên mình vì quốc gia dân tộc, đã cùng các đoàn thể và nhân sĩ yêu nước, nhân danh Chính Phủ hợp pháp của Việt Nam Cộng Hòa đệ nạp hồ sơ thềm lục địa lên Liên Hiệp Quốc. Sau khi hoàn thành thủ tục đệ nạp hồ sơ hôm 11-5-2009, và lên án hồ sơ của Cộng Sản VN đã bỏ ngõ hải phận nhằm giúp cho Trung Cộng thôn tính thêm lãnh hải của Việt Nam, qua nhiều tháng liên tiếp làm việc quá sức và căng thẳng, cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn đã đột ngột từ trần tại San Jose vào lúc 3:30 sáng ngày Thứ Tư 20-5-2009.

Trong bức điện thư sau cùng gởi đến các đoàn thể vào ngày 7 tháng 5 năm 2009, cố niên trưởng đã bộc lộ tâm huyết của mình như sau: “công việc phát động chiến dịch đã mang lại kết quả vô cùng ngoạn mục với sự tham gia đông đảo chưa từng có, trên 250 đoàn thể và cưu viên chức VNCH của các tầng lớp đoàn thể quân sự cũng như dân sự.

Tôi vô cùng thán phục ý chí kiên trì của quý anh quyết tâm bảo vệ đất tổ do tiền nhân để lại. Đối với đồng bào, sự tham gia của họ là do họ đánh giá việc làm của chúng ta có chính nghĩa cho tổ quốc, chớ không cho bất cứ ai, không cho bất cứ đoàn thể nào. Kết quả càng tăng gia gấp bội là nhờ chúng ta biết quên mình đối với đoàn thể và đối với đồng bào, và trong tổ chức thì quên mình đối với chiến hữu đồng đội. Khiêm tốn và hy sinh là yếu tố quyết định trong mọi công trình. Đó là kim chỉ Nam của tôi cho mọi hoạt động trong suốt cuộc đời của tôi.”

Thật vậy thưa quý vị, nhìn lại cả cuộc đời của cố Thủ Tướng, chúng ta sẽ thấy không thiếu những hành động cụ thể của niên trưởng chúng tôi, dù ở trong vai trò lãnh đạo, lúc nào ông cũng giữ đức khiêm tốn để học hỏi kinh nghiệm và lấy đất nước và sự an nguy của đồng bào để tự động viên mình trong mọi tình huống khó khăn.

Cố niên trưởng Nguyễn Bá Cẩn, quê ở làng Phú Hữu thuộc tỉnh Cần Thơ, nhà vốn nghèo, cha lại mất sớm. Mẹ và các anh em của ông đã tự lực cách sinh để đùm bọc lẫn nhau. Từ một cậu học sinh nghèo ở miền Hậu Giang, ông đã cố gắng học hành để rồi trúng tuyển vào trường Trung Học Phan Thanh Giản, Cần Thơ, và sau đó niên trưởng đã đoạt danh dự thủ khoa Khoá 1 của Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Một Học Viện được thành lập theo khuôn mẫu của École Nationale d’Administration. Tức Trường Quốc Gia Hành Chánh của Pháp, nơi đã đào luyện nhiều nhân vật lẫy lừng của chính phủ Pháp, cho đến nay đã đào tạo được 2 vị Tổng Thống và 6 Thủ Tướng cho nước Pháp. Cũng trong thời gian này niên trưởng được huấn luyện quân sự tại quân trường sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức tại Nam Định.

Sau khi tốt nghiệp Học Viện QGHC, cố niên trưởng được bổ nhiệm vào chức vụ đầu tiên là Quận Trưởng Quận Cái Bè, Định Tường, rồi một năm sau lần lượt làm Phó Tỉnh trưởng Định Tường, Phước Tuy và Long An. Sau nhiều năm lăn lộn với nông dân từ xã ấp, qua cấp quận rồi cấp Tỉnh, năm 1967, do bất mãn trước sự tranh giành quyền bính của các chính phủ quân phiệt lúc bấy giờ và vì hoài bão củng cố cơ chế tự do dân chủ hiến định của đất nước trước hiểm họa độc tài đảng trị của Cộng Sản, cố niên trưởng Nguyễn Bá Cẩn rời bỏ sự nghiệp Hành Chánh để tham gia chính trị và đắc cử Dân Biểu pháp nhiệm I của nền Đệ II Cộng Hòa thuộc đơn vị tỉnh Định Tường và đã được các Dân biểu đồng viện bầu vào chức vụ Đệ Nhất Phó Chủ Tịch Hạ Viện VNCH.

Năm 1969, cố niên trưởng liên kết với Nghị sĩ Đặng Văn Sung và ông Trần Quốc Bửu, Chủ Tịch Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam, để thành lập Đảng Công Nông Việt Nam, và niên trưởng đã trở thành Tổng Bí Thư của Đảng Công Nông từ năm này. Đến năm 1975 trước biến cố dồn dập về việc chính quyền Mỹ không còn tiếp tục yểm trợ chính phủ VNCH trong cuộc chiến chống lại tập đoàn Cộng sản Nga Hoa và Bắc Việt xua quân xâm chiếm miền Nam, ông đã được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu mời làm Thủ tướng vào khoảng đầu tháng 4 năm 1975 cho đến khi kết thúc chế độ VNCH và bắt đầu cuộc sống lưu vong tại Mỹ.

Trong cuốn Hồi Ký “Đất nước tôi”, cố huynh trưởng đã ghi lại trung thực cuộc đời của mình, từ thuở ấu thơ cho đến lúc tham chính, từ một sinh viên quốc gia hành chánh leo dần lên những chức vụ ở cấp Quận và Tỉnh cho đến những trách vụ lãnh đạo Trung Ương trong những ngày khó khăn nhất của quốc gia. Cố niên trưởng Nguyễn Bá Cẩn lúc nào cũng không quên đời sống cơ cực của hơn 90 phần trăm đồng bào của mình. Đời sống cần cù lao lực của nông dân nơi đồng ruộng, thiếu thốn mọi tiện nghi tối thiểu, nhưng lại là lực lượng lao động chính yếu nuôi sống đồng bào và ngay cả bồi đắp quê hương bằng chính những mồ hôi nước mắt của mình. Thậm chí là nguồn cung cấp hàng hàng lớp lớp những cán bộ trong đủ mọi lãnh vực, tự nguyện dấn thân, hiến trọn đời họ mong cho đất nước thanh bình no ấm trong tự do dân chủ.

Cũng vì đã từng lăn lộn, sống chết với đồng bào nông thôn, thấu hiểu tâm tình và nỗi cơ cực của nông dân ở đất nước mình, đã là những hành trang quý báu để cố niên trưởng trở thành một kẻ sĩ dấn thân và nhập cuộc, bất chấp những lời bàng quang để phục vụ đất nước trước thế cuộc đảo điên oan nghiệt trong những ngày cuối cùng của chế độ VNCH trước đây, hoặc trong cái nghiệt ngã của số mệnh khi cố niên trưởng đã không quản ngại về sự hạn chế của tuổi tác, đứng ra đảm đương một trách nhiệm quá nặng nề so với sự chịu đựng của thể xác mình, để rồi phải gục ngã trước cái sứ mệnh chưa thành.

Hôm nay, chúng tôi gồm những đồng môn đã từng chia xẻ với cố niên trưởng Nguyễn Bá Cẩn cái hoài bão phục vụ đất nước cho một lý tưởng tự do dân chủ, cùng nhau tưởng niệm, tỏ lòng thương tiếc và ngưỡng mộ đến một đàn anh đáng kính. Hy vọng rằng lòng yêu nước và tinh thần kiên quyết đấu tranh của cố Thủ Tướng sẽ là một gương sáng nung đúc và hướng dẫn cho hành động của tất cả chúng tôi và của tất cả chúng ta, những người có mặt với chúng tôi nơi đây ngày hôm nay.

Trân trọng kính chào quý vị.

Nhan Tử Hà
Đại Diện Hội Cựu Sinh Viên QGHC Liên Bang Úc Châu

Tuesday, June 02, 2009

Thử nhìn lại 100 ngày trôi qua với

Hội Cựu Sinh Viên QGHC Miền Nam California
02 /22/2009- 06/02/2009

Lời nói đầu: Người viết không nhằm liệt kê hết những hoạt đông của Hội CSV/QGHC Nam California trong 100 ngày vừa qua., cũng không nhằm chỉ trích bất cứ đồng môn nào. Ngưòi viết chỉ cố gắng nêu ra những cái nhìn tổng thể dựa trên hướng đi ,đã qua của Hội , và những feedbacks từ đồng môn ở Nam Cali. nói riêng và khắp nơi nói chung. Đồng thời, người viết cũng đánh gía rất cao ảnh hưỡng của các websites mà các webmasters là CSV/QGHC, trong sự cũng cố và phát triễn tinh đồng môn. Nếu có gì sơ sót, xin đồng môn chin bỏ làm mười. tha thứ cho người viết. Đa tạ.
Hội CSV/QGHC Nam California được bầu chọn qua Đại Hội ngày 22/02/2009:

* Chủ tịch : anh Trần ngọc Thiệu.
* Tks : anh Phạm trần Anh.
* Hội đồng QT: Chị Cao Minh Tâm, và các anh Chế minh Châu, Lê phước Ba, Ngô ngọc Vĩnh, và Văn tòng Hòa.

Ngay sau khi được Đại Hội tín nhiệm với đa số tuyệt đối, anh Trần Ngọc Thiệu đã phát biểu, đại ý “đừng trông đợi Tân BCH làm được gì lớn lao, anh chỉ hứa là không làm gì xấu hơn …”

Tân Ban Chấp Hành ra mắt ngày 05 tháng 04 năm 2009.

Thành phần BCH:
* Chủ tịch : anh Trần ngọc Thiệu.
* Đệ 1 PCT : anh Nguyễn xuân Kế.
* Đệ 2 PCT : Chị Ngô- vũ Bích Diễm.
* Đệ 3 PCT : anh Phạm đức Thạnh.
* Tổng TK : anh Nguyễn quốc Trường.
* Thủ quỷ : anh Đinh ngọc Bảo.

TKS: anh Phạm trần Anh.

HĐ Quản Trị:

- Chủ tịch : anh Chế minh Châu.
- Phó CT : anh Ngô ngọc Vĩnh.
- Thư ký : chị Cao minh Tâm.
- Thành viên : anh Lê Phước Ba, và anh Văn Tòng Hòa
- Ngày 30 tháng 04 năm 2009, chị Ngô - vũ Bích Diễm gữi email cho anh Trần ngọc Thiệu xin từ chức; vì lý do sức khoẻ và bận việc gia đình.

- Ngay sau Lễ ra mắt Tân Ban Chấp Hành, anh chị em trong ba cơ chế của Hội, đã tham dự Lễ Tưỡng Niệm cố đồng môn Vũ Công Hùng, tạ thế ngày 29 tháng 03 năm 2009 . Anh Vũ Công Hùng, Đốc Sự 14, webmaster trang Web QGHC & Thân Hữu . Buổi Lễ do ACE đồng môn Đốc Sự 14 tổ chức, và đã diễn ra trong bầu khí trang nghiêm và thật cảm động.

- Hội CSV/QGHC Nam California cũng đã ấn hành được hai Bản Tin. Tham dự những sinh hoạt do các Đoàn Thể, Hội Đoàn trong Cộng Đồng mời . Tham dự những sinh hoạt văn hóa như ra mắt sách , đặc biệt tác gĩa là đồng môn HC. Ngoài ra đã thực hiện những hoạt động ái hữu thường lệ như thăm viếng đồng môn gìa yếu, bịnh hoạn; đăng cáo phó, hoặc phân ưu, tiếp đón đồng môn từ các quốc gia khác , hoặc từ tiểu bang khác đến thăm Miền Nam California, trong trường hợp được bạn bè thông báo...Gần đây nhất, Hội CSV/QGHC Nam California đã có một vòng hoa rất đẹp và trang trọng hiện diện bên cạnh rất nhiều vòng hoa phân ưu với tang quyến Cố đại huynh Nguyễn Bá Cẩn đã tạ thế ngày 20 tháng 05 năm 2009 tại San Jose, California. Vòng hoa ghi : ”THÀNH KÍNH PHÂN ƯU” Hội CSV/Quốc Gia Hành Chánh Nam California

Nhận Định:

Người viết thấy rằng, so với chiều dài thời gian của Hội CSV/QGHC Nam California từ ngày thành lập tới thời điểm ngày 02 tháng 06 năm 2009 ; Mới có 100 ngày, nhưng Tân BCH đã làm được nhiều điều có ý nghĩa:

* Duy trì và tăng cường tình đoàn kết : Ngày 22 tháng 05 năm 2009, Hội CSV/QGHC Nam California đã gữi văn thư đến ba cơ chế của Tổng Hội CSV/QGHC để thông báo sinh hoạt của Hội nhiệm kỳ 01/2009 - 01/2011 , ngõ hầu tạo sự phối hợp sinh hoạt nhịp nhàng chung với các Hội và Chi Hội khác trên toàn thế giới.( căn cứ theo BT tháng 05 & 06/2009 của Hội Nam Cali. ). Đây là một biểu tỏ cụ thể nhất về tình đoàn kết của Hội Nam Cali. với Tổng Hội , và các Hội, các Chi Hội.
* Từng bước cũng cố và phát triễn tình đồng môn, để tránh va chạm trước tình hình vẫn còn một số ACE ở tình trạng “ wait and see”.

Hội đã cẩn thận đi từng bước để xây dựng lại sự đoàn kết và tình đồng môn; bằng cách không nhân danh đoàn kết để gây thêm chia rẽ, không nhân danh tình đồng môn để làm sức mẽ tình đồng môn.

* Đạt được hai điều có ý nghĩa to lớn như vừa nêu trên, cũng nhờ; thứ nhất : BCH , HĐQT, và TKS gồm những đồng môn uy tín, ôn hòa , và chịu dấn thân phục vụ đồng môn ; Dù biết rằng tình hình rất phức tạp. Thứ hai : Đa số đồng môn, nhất là đồng môn thầm lặng, đã khéo léo và nhiệt tình ủng hộ ( căn cứ vào danh tánh và con số đồng môn đống tiền niên liễm trên BT tháng 5 & 6.rất đáng khích lệ). Thứ ba : ACE trong ba Cơ Chế của Hội đã thể hiện được quyết tâm “ Vì tình đồng môn, cho tình đồng môn, và bỡi tính đồng môn “ mà hy sinh đưa “đôi vai gìa”ra để vác cái ngà voi qúa to và nặng chĩu..!!!.

* Đề nghị:

1 - BCH, HDQT, và TKS mạnh dạn tiến bước . Người viết tin rằng tuyệt đại đa số đồng môn đã, đang, và sẽ tiếp tục ũng hộ quý anh chị về tinh thần, lẫn vật chất,và sức lực để quý anh chị làm được những điều đồng môn kỳ vọng.

2 - Trang chủ các Diễn Đàn của đồng môn QGHC khắp nơi từ miền Tây, tới miền Đông USA, và Úc Châu … xin quý vị post các bài viết liên quan tới Hội CSV/QGHC Nam California với một tinh thần trách nhiệm cao, để tránh bớt những va chạm không đáng xảy ra trong nội bộ Miền Nam California nói riêng, và tập thể nói chung.

3 – Các đồng môn có “email address” xin đừng viết hay đừng forward những bài có nội dung làm tổn thương đến sự đoàn kết và tình đồng môn.

Người viết cảm nhận được sự tế nhị trong đề nghị ‘2’ &’3’, vừa nêu; vì nó vừa đụng chạm tới quyền tự do báo chí của cơ quan truyền thông ( websites, và báo giấy, như Bản Tin của các hội/chi CSV/QGHC ), vừa đụng chạm tới quyền tự do ngôn luận của người viết (đồng môn). Tuy nhiên, quyền tự do nào cũng có những giới hạn của nó; hoặc bị giới hạn bỡi luật pháp, tiền lệ, hay đạo đức; hoặc bị giới hạn bỡi ý thức trách nhiệm, và lòng tự trọng của người hành xữ quyền tự do, đó.

4 - Chúng ta xóa bỏ mọi mâu thuẫn, nếu có, trong qúa khứ; hướng nhìn về tương lai và tay trong tay xây dựng” Mái Nhà Hành Chánh” đẹp đẽ hơn, khang trang hơn; trong đó, lúc nào cũng chan chứa tiếng cười rộn rã như Ba Ngày Tết…Đây là kỳ vọng và là Danh Dự của tất cả đồng môn chúng ta.

Mong lắm thay.

Kính chúc tất cả Quý Huynh Trưỡng, Quý Đồng Môn, và Bữu Quyến An Khang Trường Thọ và Hạnh Phúc.

Trân trọng kính chào,
Orange County, California , ngày 02 tháng 06 năm 2009
Cao Xuân Thức,
CSV/QGHC Ban Đốc Sự, Khóa 13.

Lá thư BCH Hội CSV Nam California

Click to enlarge

Video Thánh Lễ Cầu Hồn

Vài hình ảnh

Tang Lễ cầu nguyện cho huynh trưởng Nguyễn Bá Cẩn, cựu Thủ Tướng VNCH, tại Sydney, Úc buổi tối 29.05. 2009. Hình: Ngô Văn Đượm




Monday, June 01, 2009

Truyện ngắn


Lúc bấy giờ là buổi tối mùa Thu. Người chủ ngân hàng già bước tới bước lui từ góc tường này tới góc tường kia, nhớ lại bữa tiệc mà ông khỏan đãi khách cũng vào mùa thu cách đây mười lăm năm. Khách tòan là những người giỏi giang, khôn khéo. Họ nói chuyện vui vẻ. Trong những điều họ nói có đề cập tới án tử hình. Hầu như mọi người đều không tán thành án tử hình. Họ cho rằng án tử hình là hình thức trừng phạt lỗi thời và độc ác không thể chấp nhận được trong một xã hội gọi là văn minh. Một số đòi phải thay ngay án tử hình bằng án tù chung thân.

“Tôi không đồng ý,” người chủ nhà phản đối. “Theo tôi, án tử hình còn tử tế hơn là tù chung thân. Tử hình là chết ngay. Còn tù chung thân là chết từ từ. Cái nào sướng hơn? Chết ngay trong vòng vài giây hay kéo lê sự chết năm này qua tháng nọ?”

“Cái nào cũng khốn nạn cả,” một vị khách nói. “Mục đích của nó là lấy đi sự sống. Chính quyền không phải là Thượng Đế. Họ không có quyền lấy đi sự sống của con người. Họ không thể lấy đi cái gì mà họ không thể trả lại được.”

Trong số thực khách có một luật sư trẻ, khỏang hai mươi lăm tuổi. Ông ta nói, “Cả hai đều ác độc như nhau, nhưng nếu được chọn một trong hai tôi sẽ chọn án tù chung thân. Thà sống lây lất chút ít còn hơn là chết.”

“Thật điên khùng!”

“Thật vậy đó!”

“Điên khùng!”

“Đúng vậy đó!”

Người chủ ngân hàng, lúc bấy giờ còn trẻ hơn vị luật sư và nóng nảy hơn, mất hết bình tĩnh, nện tay xuống bàn rầm một cái, quay qua vị luật sư, nói lớn:

“Chỉ nói dóc! Tôi cá hai triệu rúp là anh không chịu nổi cảnh tù đày đâu, dù chỉ năm năm thôi.”

“Anh không đùa chứ?” vị luật sư trẻ vặn lại.

Người chủ ngân hàng trẻ hăng hái gật đầu, mặt đỏ gay.

“Tôi chấp nhận đánh cá với anh. Nhưng không phải năm năm mà mười lăm năm!” Ông luật sư trẻ nói liền.

“Mười lăm năm! Mười lăm năm!” Người chủ ngân hàng trẻ cười lớn. Giờ thì ông ta cuồng nhiệt như thể người thắng cuộc. “Vậy là xong! Qúy vị đây là nhân chứng. Tôi cá hai triệu rúp. Còn anh cá mười lăm năm mất tự do.”

Thế là cuộc đánh cá điên khùng xảy ra. Lúc bấy giờ người chủ ngân hàng có quá nhiều tiền và mất hết tự chủ. Trong suốt bữa tiệc ông ta tiếp tục nói về vụ đánh cá. Ông ta diễu cợt vị luật sư, “ Hãy suy nghĩ lại đi ông bạn. Chưa trễ đâu. Hai triệu không thấm thía gì với tôi nhưng ông bạn mất ba hoặc bốn năm đẹp nhất của cuộc đời. Tôi muốn nói ba, bốn năm thôi chứ không phải mười lăm năm đâu. Ông bạn không chịu đựng nổi đâu. Cho ông bạn hay. Những năm tháng đó sẽ là uổng phí. Nếu ông bạn xin ra trước thời hạn mười lăm năm thì tôi sẽ không cho ông bạn một đồng xu nào cả. Hãy suy nghĩ cho kỹ. Nhà tù của tôi không có khóa, không có chấn song sắt. Ông bạn có thể bước ra bất cứ lúc nào. Ý nghĩ đó chắc hẳn không mấy tốt cho bạn. Bạn sẽ bước ra. Tôi biết chắc như vậy. Sớm muộn gì bạn cũng sẽ bước ra!”

♦ ♦ ♦

Giờ thì người chủ ngân hàng bước tới bước lui từ góc tường này tới góc tường kia, nhớ lại tất cả và tự hỏi “Tại sao mình lại đánh cá như vậy? Có ích lợi gì đâu? Tay luật sư thì mất đi mười lăm năm của cuộc đời, còn mình thì ném đi hai triệu rúp. Hai người đều lỗi lầm trong vụ đánh cá này. Mình là kẻ giàu có điên khùng, còn tay luật sư là kẻ ham tiền.”

Ông ta tiếp tục nhớ lại những gì xảy ra sau bữa tiệc hôm đó. Cuộc đánh cá quy định rằng “nhà tù” dành cho ông luật sư trẻ nằm ở góc vườn của chủ ngân hàng. Trong suốt mười lăm năm anh ta không được bước qua ngưỡng cửa của “nhà tù”, không được nhìn thấy con người và nghe tiếng nói của con người. Không được nhận thư và đọc báo. Nhạc cụ thì được phép đem vào. Anh ta có quyền đọc sách và viết thư. Cũng có thể đòi hỏi một vài thứ. Tất cả những yêu cầu phải đưa qua một cánh cửa đặc biệt rồi do nhân viên canh gác đưa vào.

Tất cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất của cuộc đánh cá đều được thảo luận và đồng ý. Thời gian ở tù bắt đầu từ trưa ngày 14 Tháng 11 năm 1870 và chấm dứt vào trưa ngày 14 Tháng 11 năm 1885. Ông luật sư trẻ không được vi phạm cam kết đã ký. Bất cứ hành động bỏ trốn hay “vượt ngục” nào dù chỉ hai phút thôi cũng khiến người chủ ngân hàng giải trừ trách nhiệm phải trả hai triệu rúp.

Trong năm tù đầu tiên, nhận xét qua vài hàng chữ mà ông luật sư trẻ gửi ra là năm đầy cô đơn và buồn bã. Từ góc vườn ngày đêm vọng ra tiếng đàn dương cầm. Ông ta đọc những truyện ngắn dễ bao gồm các đề tài tình yêu, tội ác và hài kịch.

Năm tù thứ hai thì không còn nghe tiếng đàn dương cầm nữa. Ông luật sư trẻ yêu cầu cho lọai nhạc cổ điển. Vào năm thứ năm thì tiếng đàn lại vang lên. Nhìn qua lỗ nhỏ, nhân viên canh gác thấy ông luật sự trẻ ngáp liên miên, lảm nhảm nói chuyện rồi tức giận cả với chính mình. Giờ thì ông ta không còn đọc sách. Vào ban đêm, thỉnh thỏang ông ta ngồi viết. Viết rồi sáng hôm sau lại xé đi. Thỉnh thỏang có nghe tiếng ông ta khóc.

Vào những tháng cuối của năm thứ sáu, ông ta say mê đọc về ngôn ngữ, triết học và lịch sử khiến ông chủ ngân hàng phải chật vật lắm mới kiếm đủ sách cho “người tù” của ông ta đọc. Trong vòng bốn năm, khỏang 600 bộ sách đã phải chuyển vào theo yêu cầu. Kể từ sau năm thứ mười, ông ta chuyên đọc về Tân Ước rồi tiếp tục đọc về lịch sử tôn giáo.

Vào hai năm cuối cùng, ông ta đọc rất nhiều, đủ mọi thứ. Ông ta thường yêu cầu sách nói về khoa học rồi thì Shakespeare. Những mảnh giấy gửi ra một lúc yêu cầu cả sách hóa học, tôn giáo và y khoa và cả tiểu thuyết nữa. Ông ta đọc như thể một người sắp chết đuối đang bơi trong trong một vùng biển đầy những mảnh ván vụn. Để sồng còn ông ta điên cuồng quớ hết mảnh nọ tới mảnh kia.

Người chủ ngân hàng nhớ lại tất cả và chợt nghĩ, “Ngày mai hắn ta sẽ được tự do. Theo giao kèo thì mình sẽ phải trả hắn hai triệu rúp. Nếu mình trả thì coi như trắng tay. Sự nghiệp vĩnh viễn tiêu tan.”

Mười lăm năm trước ông ta có quá nhiều tiền. Nhưng nay thì không biết nợ ông nhiều hơn hay tài sản của ông nhiều hơn. Ông đầu tư vào thị trường chứng khóan và thua lỗ. Công việc làm ăn thất bại. Một nhà doanh thương kiêu hãnh và không hề biết sợ là gì nay trở thành một người tầm thường và run lên với những lo lắng về tiền bạc.

“Cuộc đánh cá khốn nạn!” người chủ ngân hàng già lẩm bẩm.” Sao thằng luật sư đó không chết đi? Hắn mới có bốn mươi tuổi. Hắn sẽ ôm hết tiền bạc của mình. Rồi hắn sẽ lấy vợ và sống đời sống hạnh phúc. Còn mình, trông giống như một tên ăn mày thèm khát trước mắt hắn. Rồi hắn sẽ nói ‘ Để tôi giúp bạn. Cuối cùng thì tôi đạt được hạnh phúc là nhờ tiền bạc của bạn.’ Thật tủi hổ! Đổ vỡ và tủi hổ,” người chủ ngân hàng tiếp tục lẩm bẩm. “ Không! Quá lắm. Quá đáng cho bất cứ ai. Mình phải thóat cảnh đổ vỡ và tủi hổ này cho dù hắn có phải chết - cho dù hắn có phải chết!”

Đồng hồ điểm ba giờ. Người chủ ngân hàng đứng và lắng nghe. Trong nhà mọi người đang say ngủ và ông ta có thể nghe được cả tiếng của những hàng cây băng giá đang than van ngòai cửa sổ. Ông ta khóac vội chiếc áo pa-đờ-suy rồi bước ra ngòai. Khu vườn tối và lạnh. Lúc này trời đang đổ mưa. Luồng gió lạnh dường như giằng kéo với hàng cây xào xạc. Tới góc của khu vườn ông ta lên tiếng gọi người canh gác. Không có tiếng trả lời. “Tốt lắm,” người chủ ngân hàng nghĩ thầm. Hiển nhiên là nhân viên canh gác đã bỏ đi chỗ khác vì thời tiết xấu. Có thể anh ta đang ngủ ở trong nhà bếp hoặc nhà ươm cây.

“Nếu mình có giết thằng cha luật sư này thì người ta sẽ nghi cho nhân viên canh gác làm chuyện đó,” người chủ ngân hàng thầm nghĩ.

Trong bóng tối ông ta lần mò tìm cánh cửa. Cửa mở không một tiếng động. Trong phòng giam của người tù tỏa một luồng ánh sáng lờ mờ từ một ngọn nến. Ông luật sư đang ngồi cạnh bàn. Dưới luồng ánh sáng chập chờn của ngọn nến, ông chủ ngân hàng ta chỉ nhìn thấy lưng, tóc và tay của người tù. Trên mặt thảm, trên mặt bàn và hai cái ghế những cuốn sách đọc dở dang nằm vương vãi.

Năm phút trôi qua, người tù vẫn ngồi bất động. “Có thể hắn đang ngủ”, người chủ ngân hàng thầm nghĩ. Ông ta bước tới. Trước mắt ông ta ngồi cạnh bàn không phải là hình hài của một con người bình thường. Đó là một bộ xương, da lõm vào, tóc uốn cong và dài như tóc đàn bà, râu ria bờm xờm. Khuôn mặt vàng bệt, má hóp. Đôi bàn tay dài thượt, ốm tong teo nhìn phát sợ. Tóc ông ta pha màu xám bạc khiến không một ai nhìn thấy mà nghĩ rằng ông ta chỉ mới bốn mươi tuổi. Trên mặt bàn, trước cái đầu gục xuống là một tờ giấy với những hàng chữ viết tay nhỏ xíu.

“Thật khốn nạn cho hắn,” người chủ ngân hàng lầm bầm. “Hắn đang ngủ và có thể đang mơ thấy hai triệu rúp. Mình chỉ cần quăng cái thân hình chết dở này lên giường rồi đè cái gối lên mặt hắn vài phút là hắn chết ngộp. Nhưng trước hết hãy đọc thử xem hắn viết gì.” Mắt người chủ ngân hàng chiếu vào tờ giấy:
Ngày mai vào buổi trưa tôi sẽ trở lại với tự do. Nhưng trước khi rời căn phòng này tôi muốn nói với bạn đôi lời. Lương tâm tôi thanh thản và tôi đứng trước mặt Thượng Đế và Thượng Đế nhìn tôi. Tôi nói thẳng với bạn rằng tôi coi khinh tất cả những cuốn sách bạn chuyển cho tôi gọi là hạnh phúc của loài người. Trong mười lăm năm tôi đã nghiên cứu về cuộc sống rất trần tục. Trong những cuốn sách của bạn tôi đã đi săn nai và ca hát nghêu ngao. Trong những cuốn sách của bạn tôi đã leo lên đỉnh Mt. Blanc. Từ đó tôi đã ngắm nhìn mặt trời mọc vào buổi sáng. Trong những cuốn sách của bạn tôi đã làm những phép màu, thiêu rụi cả những thành phố, truyền bá những tôn giáo mới, chinh phục cả hòan cầu..

Những sách của bạn đã cho tôi trí tuệ. Tôi biết rằng tôi thông thái hơn tất cả các bạn. Bạn thật điên dại và đi sai đường. Bạn thờ phượng hình vật chứ không tôn thờ những ý tưởng. Bạn lấy sai lầm làm sự thực, lấy cái xấu làm cái đẹp. Tôi kinh ngạc vì bạn. Bạn đã đổi cả cung trời để lấy quả đất trần tục này. Tôi thực tình không muốn tìm hiểu về bạn. Tôi cho bạn biết tôi coi khinh cách mà bạn đang kiếm sống, tôi không thèm hai triệu rúp mà trước đây tôi rất muốn. Tiền của bạn có mua được trí tuệ không? Không. Vì thế tôi sẽ ra khỏi nơi này năm phút trước kỳ hẹn vào trưa mai. Như thế là tôi đã vi phạm giao ước.
Khi đọc xong tờ giấy, người chủ ngân hàng già hôn lên đầu con người thật kỳ lạ. Ông ta bật khóc rồi bước ra ngòai. Chưa bao giờ, kể cả khi thua lỗ trên thị trường chứng khóan, ông ta lại thấy thù ghét mình như vậy. Trở lại căn phòng ông ta nằm xuống giường. Những giọt nước mắt tội lỗi làm cho ông ta lâu lắm mới có thể thiếp đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau ông ta thức dậy rất trễ. Vào buổi trưa nhân viên canh gác chạy đến báo cho biết người tù đã bỏ trốn. Người tù đã ra khỏi vườn, đi tới cổng rồi biến mất.

Người chủ ngân hàng cùng nhân viên canh gác lập tức đi tới góc vườn. Đúng vậy, người tù không còn đó nữa. Để tránh những lời bàn tán ông ta nhặt tờ giấy ở trên bàn. Ông ta gấp đôi lại và khi trở lại phòng ông ta cất kỹ vào trong tủ sắt an tòan./.

Bản dịch của Đào Văn Bình
San Jose 05/2009
_____
Anton Chekhov (1869-1904) là một nhà viết kịch và truyện ngắn nổi tiếng của Nga. Khi còn là một bác sĩ trẻ ông bắt đầu viết truyện ngắn và lần hồi nổi tiếng. Sau đó thì ông viết kịch và nhiều vở được trình diễn tại Moscow Art Theater. Những vở kịch như The Three Sisters, The Cherry Orchard và Uncle Vanya vẫn còn được ưa chuộng và được coi như những tác phẩm kịch nghệ quan trọng.

Phân ưu



Nhận được tin buồn

Thân mẫu chị Lê Thị Lan (ĐS17B) cũng là
Nhạc mẫu anh Trần Văn Tuôi (ĐS17A), là :

Cụ Bà Maria NGUYỄN THỊ MAI

Vừa từ trần ngày 27 tháng 5 năm 2009
tại San Jose, California.
Hưởng thọ 81 tuổi

Xin thành thật chia buồn cùng Anh Chị
Trần Văn Tuôi & Lê Thị Lan và tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Cụ Bà sớm được hưởng
nhan Thánh Chúa.

HỘI CỰU SINH VIÊN QUỐC GIA HÀNH CHÁNH
NAM CALIFORNIA