Thursday, January 08, 2009

Đất nước lâm nguy

Màn cuối của một cuộc xâm lược

"Về thái độ ứng xử với nước lớn phương Bắc, ông cha ta luôn dạy rằng trước hết phải kiên cường bất khuất, đoàn kết dân tộc, sẵn sàng ứng phó; tiếp đó là mềm mỏng khôn khéo . Không bao giờ được quỵ luỵ mềm yếu, sẽ bị họ lấn lướt hà hiếp"

Những ngày này, kẻ bành trướng phương Bắc như mở cờ trong bụng.


Chúng hí hửng mừng thắng lợi.

Chúng đang hoàn thành trọn vẹn một cuộc xâm lược trên đất liền Tổ quốc ta.

Sáng qua 22 tháng 12-2008, các quan chức chính phủ Việt - Trung tề tựu tại "cửa khẩu Hữu nghị" - còn được gọi là Ải Nam Quan - , để làm lễ cắm cột mốc số 1116, tiêu biểu cho việc cơ bản hoàn thành việc cắm gần 2000 cột mốc (gồm có 1533 cột mốc chính và gần 400 cột mốc phụ) dọc 1400 kilômét biên giới Việt - Trung trên bộ.

Trong vài ngày nữa - "trước khi năm 2008 kết thúc" - theo đúng hạn định trong nghiêm lệnh của Bắc kinh, được sự cúi đầu cam kết vâng lệnh của Hànội, họ sẽ còn làm lễ ký Nghị định thư kèm theo là tập bản đồ cực lớn, trên đó vẽ rõ toàn đường biên giới, đánh dấu việc hoàn thành trọn vẹn việc phân giới trên bộ.

Nghị định thư và tập Bản đồ nói trên sẽ là bộ phần cấu thành của bản Hiệp định phân định biên giới trên đất liền Việt - Trung ký ngày 30 tháng 12 năm 1999.

Thế là chỉ vài ngày nữa, Bắc kinh hoàn thành trọn vẹn một cuộc xâm lược nước ta.

Vì sao sau khi ký Hiệp định phân định biên giới trên đất liền 30-12-1999, nhóm lãnh đạo Cộng sản Trung quốc quan tâm đặc biệt đến việc cắm mốc và vẽ tập bản đồ mới ?

Bởi vì chỉ khi nào gần 2.000 cột mốc kiên cố được đào sâu, chôn chặt, định vị qua biên bản của Nghị định thư và vẽ rõ trên bản đồ khổ cực lớn, cùng với đường biên giới tỷ mỷ chính xác đến 10 mét, thì bọn bành trướng mới hoàn toàn yên chí là chúng đã thật sự cướp xong đất của ta. Từ đó, so sánh với tập bản đồ vẽ giữa Pháp và Nhà Thanh năm 1887, có thể biết rõ phía ta đã mất đứt trên đất liền có thể bao nhiêu nghìn, hay là bao nhiêu trăm, bao nhiêu chục, bao nhiêu kilômét vuông, còn có thể biết đến cả bao nhiêu mét vuông lẻ nữa. Nước họ đã rộng đến 9 triệu 586 ngàn kilômét vuông, mà vẫn còn thèm khát xâm chiếm thêm nước khác !

Ngay từ tháng 8 năm 2006, sau Đại hội X đảng Cộng sản Việt nam, khi tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang Bắc kinh, Hồ Cẩm Đào đã thôi thúc mạnh mẽ việc "cắm mốc trên toàn tuyến biên giới", và giao hẹn "hoàn tất trong năm 2008".

Tháng 10 năm nay, khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Bắc kinh, Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đều thúc dục mạnh mẽ Dũng sớm hoàn thành việc cắm mốc trên toàn tuyến, nhấn mạnh thời hạn phải xong trong năm 2008 này. Vấn đề này cực kỳ hệ trọng đối với Bắc kinh, nên họ đưa vào Bản tuyên bố chung một đoạn dài nhất :

" Hai bên hài lòng đã cơ bản hoàn thành công tác phân giới trên đất liền; hai bên yêu cầu đoàn đàm phán chính phủ, các ngành và các địa phương hữu quan 2 bên nhanh chóng hoàn tất các công việc còn lại để sớm đưa Hiệp ước trên đất liền vào cuộc sống, tạo cơ sở cho việc xây dựng đường biên giới Việt - Trung hòa bình và ổn định lâu dài, góp phần củng cố và làm sâu sắc thêm mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt nam - Trung quốc. Hai bên cho rằng việc hoàn thành công việc phân giới cắm mốc trong năm 2008 là sự kiện có ý nghĩa chính trị to lớn đối với quan hệ 2 nước, mở ra những cơ hội mới cho công cuộc phát triển của mỗi nước, nhất là các địa phương 2 bên biên giới ".

Vụ nghi án cực lớn kéo dài 16 năm, từ năm 1992 - khi bắt đầu cuộc đàm phán 2 bên Việt - Trung về biên giới, cho đến nay, cuối năm 2008 - khi ký Nghị định thư về hoàn thành cắm mốc suốt giải biên giới, có thể coi như đã có thể kết luận.

Nội dung vụ nghi án này là :

- từ năm 1992, sau khi bình thường hoá Việt - Trung, bắt đầu cuộc đàm phán về biên giới, lãnh hải và hải đảo, qua nhiều cuộc họp của 3 diễn đàn đàm phán cấp chuyên viên ( - về biên giới trên bộ; - về biên giới trong Vịnh Bắc bộ; - về các vấn đề trên Biển Đông ) và 1 diễn đàn cấp Chính phủ để chỉ đạo các cuộc đàm phán cấp chuyên viên, dẫn đến việc ký kết Hiệp định phân định biên giới trên bộ 30-12-1999 và Hiệp định phân định ranh giới trong Vịnh Bắc bộ 25-12-2000, cho đến khi hoàn thành việc cắm mốc và vẽ bản đồ chi tiết đường biên giới trên bộ cuối năm 2008 này,

- những người chỉ đạo việc đàm phán (các tổng bí thư đảng cộng sản và bộ chính trị trung ương đảng CS các khóa VII, VIII, IX và X ) và những người trực tiếp đàm phán và ký kết các văn kiện liên quan (trong chính phủ và bộ ngoại giao Hànội),

- đã có lập trường kiên định bảo vệ đường biên giới quốc gia, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, hay đã tỏ ra thiếu kiên định, thậm chí bạc nhược, dẫn đến thái độ nhân nhượng, để cho bị lấn lướt, gò ép, làm mất một số diện tích và vùng đất của nước ta ? từ đó nội dung nghi án còn là : các văn kiện đã ký cùng các tài liệu gắn liền với các văn kiện ấy đã tỏ ra công bằng, bình đẳng, hay là bất công và bất bình đẳng, bất lợi cho một phía, - là phía Việt nam ?

Vì ở trong nước chưa thể có điều kiện đưa Nghi án này ra trước một Toà án đặc biệt để xem xét và xét xử, ở ngoài nước cũng chưa được đưa ra trước một Toà án quốc tế, nên người nêu lên Nghi án này đề nghị :

- bà con người Việt chúng ta ở trong nước và ở nước ngoài quan tâm đến thời cuộc, đến chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, đến an ninh của Tổ quốc Việt nam;

- các bậc thức giả, các nhà sử học, luật học, các chuyên gia về quan hệ quốc tế,

- các bạn trẻ, sinh viên, học sinh, du sinh Việt nam ở các nước,

- các nhà báo viết, báo nói, báo mạng, các bloggers trong và ngoài nước,

- các tổ chức chính trị, các hội đoàn ở trong nước và ở nước ngoài,

- các đại biểu quốc hội , các ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc ở trong nước

từng yêu cầu có tiếng nói phản biện xây dựng đối với chính quyền và đảng cộng sản, xin mời tất cả các bạn và các vị thảo luận một cách ngay thật, sôi nổi trên mọi phương tiện truyền thông về Nghi án cực kỳ hệ trọng này.

Để tiện cho việc nghiên cứu về Nghi án này, xin lưu ý các bạn đến một số dữ kiện sau :

- mấy năm nay, nhà cầm quyền Trung quốc thông qua các kênh thông tin quốc tế, các tạp chí chiến lược và quốc phòng ở Bắc kinh, Hồng công, Đài loan ... không ngớt khoa trương ý định xây dựng với tốc độ cao lực lượng quốc phòng của Trung quốc; họ đặc biệt ưu tiên cho chiến lược biển và hải quân chiến lược, dồn ngân sách để trang bị, huấn luyện hải quân và hải quân lục chiến; đóng và mua nhiều hàng không mẫu hạm, đóng hàng loạt tàu ngầm nguyên tử. Họ xây dựng căn cứ hải quân lớn Ngọc Lâm, gần thành phố Tam Á phía Nam đảo Hải Nam , với những hầm ngầm lớn;

- họ công khai tuyên bố lãnh hải bành trướng rộng xuống phía Nam, lấn xuống vùng lãnh hải của Việt nam, Philippin, Malaixia, Inđonexia ...; tự nhận độc quyền bảo vệ hành lang hải hành quốc tế khắp vùng biển phương Nam ;

- Bắc kinh công bố tin Công ty Quốc doanh CNOOC China National Offshore Oil Corporation thăm dò và khai thác dầu trên khắp vùng biển phương Nam, trị giá 29 tỷ đôla, ép các công ty Mỹ Exxon, Anh BP British Petrolum, Na uy ... dời đi nơi khác..

- các tạp chí chiến lược Trung quốc công khai nhận định hướng bành trướng phía Bắc, phía Tây, phía Đông đều tắc nghẽn; chỉ có khả năng bành trướng duy nhất xuống phương Nam . Chỉ có ở phương Nam là có thiên thời, địa lợi, nhân hòa, với biển ấm, đất liền một giải, có nước nhỏ lại suy yếu do kinh tế lạc hậu, lãnh đạo mất lòng dân, chính quyền cần dựa dẫm, phụ thuộc nước lớn để tồn tại;

- giữa tháng 8-2008, báo Văn Hối in ở Hồng kông (thường do Bắc kinh thuê in bài) đăng bài tiết lộ "kế hoạch A" đánh chiếm Việt nam trong vòng 31 ngày(!). Các quân đoàn trong đó có những binh đoàn sơn cước và hàng ngàn trực thăng đột phá đánh chiếm vùng núi phía Bắc, tiếp theo là thọc sâu đổ bộ chiếm địa bàn Thanh Hoá, rồi dùng nhiều binh đoàn thiết giáp chiếm đồng bằng sông Hồng và chiếm trọn thủ đô Hànội vào ngày thứ 16. Đến ngày thứ 31 quân Trung quốc chiếm toàn bộ Việt nam (!).

Về thái độ ứng xử với nước lớn phương Bắc, ông cha ta luôn dạy rằng trước hết phải kiên cường bất khuất, đoàn kết dân tộc, sẵn sàng ứng phó; tiếp đó là mềm mỏng khôn khéo . Không bao giờ được quỵ luỵ mềm yếu, sẽ bị họ lấn lướt hà hiếp.

Luật Hồng Đức công bố năm 1483 có điều 74 và điều 88 như sau : " Những người bán ruộng đất ở biên cương cho nước ngoài thì bị tội chém ".

Trong Lịch triều Hiến chương Loại chí (1821), Phan Huy Chú nhận xét trong đàm phán về biên giới đời Lý có 2 mặt mạnh: một là có "oai thắng trận", hai là "sứ thần bàn bạc, lời lẽ thung dung, khôn khéo".

Nhà Trần khi nói chuyện với Trung hoa đã bố trí các trọng thần phụ trách các hướng biên giới. Thái Sư Trần Thủ Độ giữ hướng Lạng Sơn, Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật giữ hướng Hà giang, Nhân Huệ Vương Trần Khánh Dư giữ hướng Đông bắc.

Tháng 9-2008, lo sợ Nghi án này bị phơi bày vào cuối năm, ông Lê Công Phụng, nguyên trưởng đoàn đàm phán với phía Trung quốc đã nhân trả lời nhà báo Lý Kiến Trúc liều cãi xóa rằng các Hiệp định đã ký là công bằng (!), bình đẳng (!), hợp lý (!); ông Phụng đã bị nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn ở Pháp chỉ rõ nhiều chỗ sai, nói dối, đặc biệt là về vùng Ải Nam Quan, vùng thác Bản Dốc và một số điểm khác.

Mới cách đây vài ngày, trong cuộc đàm phán ngày 16-12, phía Bắc kinh lại đòi chiếm thêm bãi Tục Lâm ở Quảng Ninh, lấn thêm vùng Bản Dốc và khu Mộ ở Cao bằng, và có tin từ trong nước bộ chính trị ở Hànội đã phải họp và cúi đầu nhượng nốt.

Thái độ của nhà cầm quyền cộng sản Việt nam tỏ ra lo sợ vụ Nghi án này bị phơi bày ra ánh sáng của công luận xã hội, họ sẽ ở vị trí bị cáo đuối lý, do đó ngành công an và ngành tuyên giáo tỏ ra đặc biệt thâm thù với các anh chị em dân chủ từng nêu bật tội "nhượng đất, nhượng biển " của họ. Họ truy tố rồi kết án nhà báo Điếu Cày - Nguyễn Hoàng Hải 30 tháng tù giam về tội "trốn thuế ", thật ra chỉ vì anh Hải đã lên tận vùng Bản Dốc - Cao bằng để xem xét tại chỗ việc cắt đất cho Bắc kinh . Họ bỏ tù cô Phạm Thanh Nghiên cũng chỉ vì cô đã căm thù bọn bành trướng bắn chết ngư dân ta còn vu khống là cướp biển; cô từ Hải phòng vào tận Hoàng hóa trong Thanh hoá điều tra và an ủi các gia đình bị nạn. Những con người kiên cường như thế đang cần cho đất nước ta và là vốn quý của dân tộc, sao lại bỏ tù, còn vu cáo là hám danh, ham lợi !

Mới đây, ngày 14-12-2008, trên mạng Vietnam Net có in bài của tiến sỹ Trần Vinh Dự cố vấn của Quỹ Nghiên cứu Biển Đông với tít là Chiến lược Diều hâu, phơi trần âm mưu bành trướng của Bắc kinh đối với Đông Nam Á. Bài báo xuất hiện chưa đến 12 giờ đã biến mất, chắc chắn là do an ninh mạng kiểm duyệt xóa đi vì sợ công luận biết.

Với tất cả các nước láng giềng khác của họ, Trung quốc không hề đòi xác định lại biên giới, như với: Bắc Hàn, Mông cổ, Nga, Kadactan, Kirghixtan , Pakistan , Ấn độ, Népan, Miến điện... Sao họ chỉ đòi vẽ lại biên giới trên bộ với Việt nam ?

Thế lực bành trướng đã thực hiện màn cuối xâm lược trên đất liền; chúng đang xâm lược lãnh hải và tài nguyên biển nước ta; chúng còn rắp tâm nuốt trọn các quần đảo ta. Những bước tội ác nối tiếp, chồng lên nhau. Cần phải đẩy lùi ngay bước đầu !

Điều quái gở là bộ chính trị hiện tại khuất phục bọn bành trướng đúng vào dịp tròn 30 năm "kỷ niệm" chúng dùng bọn Khơme Đỏ gây chiến tranh biên giới phía Tây Nam (cuối 1978), để ngay sau đó xâm lược biên giới phía Bắc (đầu năm 1979), dịp này lại cấm không được nói đến, cấm cả việc viếng mộ hàng vạn chiến sỹ đã ngã xuống !

Trong tình hình cực kỳ nghiêm trọng này, những tiếng nói yêu nước đang vang lên, như bức thư tâm huyết của nhà văn cựu chiến binh Nguyễn Khắc Phục và của đồng đội Tiến Nguyễn, vạch mặt phản bội dân tộc của nhóm cầm quyền hiện tại.

Xin ghi nhớ các Chiến sỹ Hải quân Cộng hoà miền Nam hy sinh bảo vệ Hoàng Sa tháng 1 năm 1974 và các Chiến sỹ Hải quân nhân dân bảo vệ Trường Sa tháng 3 năm 1988 là những Chiến sỹ của Dân tộc, của Tổ quốc, là Anh Em Ruột Thịt chung một kẻ thù.

Sống bên nước lớn, chịu khuất phục không phải là định mệnh ! Mông Cổ, Nga, Ấn Độ, Pakixtan, Nepal, Kirghixtan, Kadactan đều cứng cỏi đương đầu với bành trướng Trung hoa, không cho Trung quốc xâm lấn ; cũng như ông cha ta trước kia vậy.

Ngày nay ta càng không thể bạc nhược và nhượng bộ có hệ thống ! Đoàn kết chặt với các nước ASEAN, gắn bó với các nước dân chủ trên toàn thế giới, từ châu Mỹ, châu Âu, châu Úc, dựa vào Liên Hợp Quốc và pháp luật quốc tế, Việt nam ta sẽ có chủ quyền và an ninh lãnh thổ, lãnh hải và hải đảo vững chắc, các quyền lợi công bằng và bình đẳng với mọi nước trên thế giới.

Toàn dân Việt nam Việt nam tỏ rõ ý chí thực thi dân chủ đa nguyên đa đảng như mọi nước văn minh, chấm dứt việc bạc nhược theo gót nước lớn độc đảng độc đoán, chà đạp nhân quyền và tham lam bành trướng, đề cao dân chủ và chủ quyền quốc gia; đó là đường lối chính trị sáng suốt, khôn ngoan duy nhất hiện nay, tạo nên thế vững giữ nước và dựng nước lâu bền mãi mãi.

Mặc cho ngành an ninh và tuyên giáo lại vu cáo là tôi bất mãn, phản bội, tôi khẩn thiết nêu Nghi án cực kỳ nghiêm trọng này chỉ do lòng yêu nước, quý trọng bao liệt sỹ 2 miền đã ngã xuống vì độc lập dân tộc và vì tự do của nhân dân.

Tổ quốc lâm nguy! Lẽ tồn vong của đất nước là cao nhất. Mong đồng bào bày tỏ chính kiến. Xin đa tạ.

Bùi Tín
Paris. 22-12-2008.



Tấm lòng đồng môn quý báu

TẠI PARIS

Anh Chị Minh quý mến,

Sau hơn ba tuần lễ phiêu bạt ở Âu Châu, gia đình chúng tôi đã về đến Melbourne lúc 7 giờ sáng hôm Thứ Ba vừa qua. Tưởng rằng mình sẽ cảm thấy yên tâm và nhẹ nhõm khi trở về và nhìn lại những hình ảnh quen thuộc của nơi mà mình đã sinh sống từ hơn 25 năm qua. Thế nhưng thay vào đó là một cảm giác ngờ ngợ và e dè dấy lên trong lòng chúng tôi. Những hình ảnh quen thuộc đó bỗng trở nên xa lạ và trống trãi một cách lạ thường. Tôi tự hỏi có lẽ có những điều gì đó đang làm biến đổi cảm quan trong người của tôi chăng?

Ba tuần lễ lưu lạc ở những vùng đất đầy ắp những chứng tích lịch sử và một nền văn minh lâu đời của Tây Âu quả thật đã thay đổi nhãn quan cố hữu của mình. Những cái thật tương phản của các thành phố Úc Châu với những kiến trúc mới, đơn giản, gọn gàng và nhiều mặt phẳng, hoàn toàn khác biệt với những kiến trúc cổ kính đồ sộ, nhiều góc cạnh và đường nét mỹ thuật của Âu Tây đã làm thay đổi cái nhìn của tôi. Cũng có thể vì tôi vẫn chưa thức tỉnh hẳn và tưởng rằng mình vẫn còn ở đâu đó trong những thành phố của Âu Châu sau một chuyến viễn du kéo dài nhiều tuần lễ như vậy. Đó là chưa nói đến cái giá lạnh và sương mù dầy đặc của Âu Châu vào mùa Đông tương phản với bầu trời trong xanh và ánh nắng rực rỡ vào mùa Hạ của Úc Châu.

Con gái tôi vẫn còn nhắc đến bữa ăn ngon miệng do anh chị đãi gia đình chúng tôi và cái lạnh 2 độ âm vào buổi hôm đó. Cũng chính buổi tối khi anh đưa chúng tôi về khách sạn qua đại lộ Champs Élysées đã làm thay đổi hoàn toàn cái nhìn của con gái tôi về một Paris sương mù vào lúc ban ngày. Đó là một thành phố đẹp nhất của Âu Châu về đêm với những ánh đèn màu xanh nhung lung linh trên hai hàng cây dọc theo đại lộ, tạo nên nét huyền ảo quyến rũ của Paris by night. Tôi cũng không thể nào quên được tình cảm quý báu của anh chị đã dành cho gia đình chúng tôi khi đang lưu lại tại Paris.

Tôi cũng chân thành cảm ơn anh Nguyễn Thế Vĩnh đã giúp tôi chuyển thư liên lạc kịp thời với anh Nguyễn Quan Minh trong thời gian hai ngày ngắn ngủi tại Paris. Tiện đây xin chuyển đến quý anh chị tấm hình chụp lưu niệm với vợ chồng tôi vào tối ngày mồng một Tết Dương Lịch 2009.

Thân kính,

Nhan Tử Hà

Hình chụp tại nhà anh NQMinh nhân chuyến du ngoạn của anh chị NTHà tại Âu Châu.
NQMinh và NTHà, một người thích triết Đông, một người ưa triết Tây, nhưng họ cùng có một vầng trán quá khổ bình thường.
*
**

Champs Elysées, Một đại lộ nổi tiếng của Paris, một con đường với những cửa hiệu thời thượng xa hoa, với những bất động sản giá cả dành cho tỷ phú, chạy dài từ Tuilieries đến Khải Hoàn Môn. Paris nổi tiếng với những con đường rộng rãi có từ thời Napoléon đệ tam. (D.Đ.)

Wednesday, January 07, 2009

Chúc mừng

Thực trạng Vịnh Bắc Bộ

VỊNH BẮC BỘ
ĐÃ THUỘC TOÀN QUYỀN KIỂM SOÁT
CỦA TÀU CỘNG !


Anh TVLong giới thiệu với Diễn Đàn một bài viết liên hệ đến tình trạng Vinh Bắc Bộ và Biển Đông. Nhận thấy đây là việc chung của con dân Việt, Diễn Đàn xin tiếp ứng quảng bá và xin giới thiệu cùng quý anh chị. Bài ký tên Chân Mây và đăng trên một Web bạn có link sau đây:
Le Blog de Than Huu

***

Ngày 30.06.2004, Đảng CSVN đã thêm một lần nữa ra tay ký kết nhượng đất biển tổ tiên cho Trung Cộng bằng văn kiện "Hiệp Định Phân Định Vịnh Bắc Bộ" (HĐPĐ). Cũng như công hàm bán nước của tên Phạm Văn Đồng vào năm 1958, nội dung rõ ràng của văn kiện "HĐPĐ" thì trong lúc đương thời đã không có một người dân Việt Nam nào được biết tới. Tất cả chỉ là những ngụy từ "rất phấn khởi" trên báo chí, trang mạng của Đảng CSVN : bình đẳng cùng có lợi, không can thiệp, cùng tồn tại, hai bên, của nhau, đàm phán, pháp lý v.v…


Vịnh Bắc Bộ trước "HĐPĐ"

Sau "HĐPĐ". Vịnh Bắc Bộ với vũng ngư trường chung Trung-Việt (phần bao bọc theo dấu mũi tên màu xanh). Một kết qủa rõ ràng chứng minh cho hành vi bán nước dâng biển của Đảng CSVN! Theo ranh giới màu đỏ, A là phần Việt Nam. B là phần Trung Cộng. Nhập nhằng và Trung Cộng đã hoàn toàn chiếm hữu Vịnh Bắc Bộ! Một đường biên giới trên biển đầu tiên đã hình thành. Máu lệ của bọn Cộng Sản dành cho dân Việt!


Trải qua hơn bốn năm sau ngày ký kết "HĐPĐ", có những lợi ích gì không cho phía Vịêt Nam? Có gì không?

-Không! chỉ toàn là chuyện đau thương. Bắt đầu là sự kiện 9 ngư dân Thanh Hóa thiệt mạng đầu tiên cho hành vi bán nước dâng biển của Đảng CSVN! Ngày 08.01.2005 ngư dân Thanh Hóa đang đánh bắt cá trên vùng biển Bắc Bộ bị tàu tuần tra Trung Cộng nã súng giết hại dã man, 9 người thiệt mạng tại chỗ, 8 người bị bắt giữ với tội danh "cướp biển" phải chịu nhục hình bên Trung Cộng. Tất cả là ngư dân xã Hòa Lộc, Thanh Hóa. Chết mất xác! Vong linh của 9 ngư dân Thanh Hóa có lẽ không biết mình phải tội tình gì. Họ cũng không ngờ rằng lãnh hải của tổ tiên mà vào lúc họ nhắm mắt là đã thuộc về Trung Cộng!

Vì "lợi ích chung" của ngư trường, Trung Cộng ra lệnh truy quét tất cả các ngư thuyền vào khu vực!

Tin tức bắt giữ tàu đánh cá Việt Nam "xâm phạm" ngư trường Trung Cộng đăng tải thường xuyên. Bắt giữ và áp giải tàu bè ngư dân Việt Nam có sự tham gia của biên phòng Việt Nam!

Tuần tra ngày đêm và sẵn sàng nổ súng!

"Vịnh Bắc Bộ"! tên gọi này giờ đây chỉ còn là kỷ niệm của 4000 năm văn hiến!

Vâng, "Vịnh Bắc Bộ" kể từ sau ngày Đảng CSVN hiến dâng cho Trung Cộng đã nghiễm nhiên thuộc về Trung Cộng bằng tên gọi "Vịnh Bắc Bộ-Trung Quốc" hoặc là "Vịnh Bắc Bộ-Quảng Tây" trên các phương tiện truyền thông thế giới. Và càng đau lòng hơn, phía Việt Nam khi gọi tên Vịnh Bắc Bộ cũng kèm theo hai chữ Trung Quốc hoặc Quảng Tây!

Hãy tham khảo sang vài link dẫn ngay đây về cách gọi tên Vịnh Bắc Bộ và bài tuyên truyền ca ngợi "Vịnh Bắc Bộ-Quảng Tây" của Đảng CSVN.

Viện Nghiên Cứu Tàu Cộng ca ngợi "Vịnh Bắc Bộ-Quảng Tây":
(link)

Thư mời tham dự Hội chợ Thủy sản Vịnh Bắc Bộ-Trung Quốc:

Bắc Bộ là một phương vị xác định trên mặt địa lý. Bắc Bộ ở đây là Bắc Bộ của Việt Nam! Sự khai thác tiềm năng của Vịnh Bắc Bộ qúa lớn, mà sau khi ký kết "HĐPĐ" với Việt Nam, tên khổng lồ Trung Cộng ngây ngất như chạm vào núi vàng ròng. Hắn để nguyên tên gọi phiên ngữ sang tiếng Hoa là "BeiBuWan" (Bắc Bộ Loan: Vịnh Bắc Bộ) hoặc "Beibu Gulf" và tung hoành giao dịch, khai thác. Việt Nam chỉ được tính là một trong mười nước đồng minh trong kế hoạch phát triển Vịnh Bắc Bộ của Trung Cộng. Ngày 23.07.2007 trong cuộc "Hội thảo Nghiên cứu Chiến lược Phát triển Vịnh Bắc Bộ" tổ chức tại Bắc Kinh, Ủy viên Bộ Chính Trị Trung Ương ĐCS Trung Cộng là Giả Khánh Lâm đã phát biểu:

"Sự phát triển của Vịnh Bắc Bộ là thiết yếu cho toàn bộ sự phát triển của khu Tự trị Quảng Tây, sự ổn định của biên giới phía Nam và cho đoàn kết quốc gia".

"Vịnh Bắc Bộ" từ sau ngày ký kết "HĐPĐ" với Việt Nam đã không ngừng mang lại lợi ích kinh tế dồi dào cho Trung Cộng: "Vịnh Bắc Bộ là một trong "Tứ đại ngư trường"; "Vịnh Bắc Bộ" trong đặc khu kinh tế Quảng Tây là chiến lược quốc gia; Năm 2007, cục Du lịch Quốc Gia Trung Cộng đặt ra "Kế hoạch Phát triển Du lịch Vịnh Bắc Bộ"; "Vịnh Bắc Bộ" là đặc khu tăng trưởng kinh tế trọng điểm; "Chiến lược Phát triển Vịnh Bắc Bộ-Quảng Tây 2006-2020" đã đặt Vịnh Bắc Bộ là khu tăng trưởng kinh tế hàng thứ 4 (sau các khu kinh tế đặt ra từ trước là Võ Hán ở Trung Bộ, Thẩm Dương ở Đông Bắc, Thành Đô-Trùng Khánh ở Tây Bộ); Năm 2008 thành lập Ngân hàng "Vịnh Bắc Bộ" nhằm thực hiện cho kế hoạch Siêu Cảng và Kế hoạch 5 năm lần thứ 12 (2011-2015);

Ngày 30.07.2008, Hội nghị Quốc tế Phát triển Vịnh Bắc Bộ diễn ra tại Quảng Tây, Việt Nam tham dự với tư cách là khách mời trong khối ASEAN; "Vịnh Bắc Bộ" là một thương hiệu hấp dẫn khách hàng trong và ngoài Trung Cộng, đến nỗi từ giữa năm 2007 đã xảy ra tình trạng tranh nhau đăng ký thương hiệu "Vịnh Bắc Bộ" như một hiện tượng kinh tế…

Hội nghị quốc tế cho đề tài hợp tác với Vịnh Bắc Bộ tại Quảng Tây ngày 30.07.2008

Để cảm nhận rõ hơn sự vĩ đại của nền kinh tế Vịnh Bắc Bộ, có thể tham khảo qua vài trang mạng Trung Cộng chuyên về hoạt động của Vịnh Bắc Bộ:
http://www.bbwnews. com.cn/
http://www.beibuwan .cn/
http://www.bgoec. com/
http://www.bbwdm. cn/ 
http://www.bbwxxw. com/  
http://www.gx. xinhuanet. com/topic/ fecbg/
http://www.bbwce. cn/
http://www.jobbw. com/ 

Bên cạnh đó, thông tin từ nội địa Việt Nam chỉ toàn là ca ngợi cho Vịnh Bắc Bộ-Quảng Tây, ca ngợi cho "HĐPĐ" là một giải pháp công bằng, cho dù đã mất đi 12.000km vuông trên biển, cho dù ngư dân Việt Nam không ngừng bị bách hại khi vòng kim cô từ ngoài biển đang càng thắt chặt! Biển Đông ở vị trí chung với Việt Nam không còn là khu vực tranh chấp đối với Trung Quốc. Một đối thủ đáng sợ nhất đã bị loại trừ! Bản đồ kinh tế Trung Cộng ghi rõ, bao trùm toàn phần hải dương Việt Nam là "Khu vực Hợp tác Kinh tế Vịnh Bắc Bộ".

Khu vực Hợp tác Kinh tế Vịnh Bắc Bộ trong chiến lược "Nam Tiến" phát triển kinh tế Trung Cộng.

Trở lại tên gọi "Vịnh Bắc Bộ", Trung Cộng lập luận rằng: "Vịnh Bắc Bộ" là tên gọi do người Trung Quốc đặt ra. Người Việt Nam gọi là "Vịnh Đông Kinh" (TonKinWan). Tên gọi "Vịnh Bắc Bộ" là nhằm chỉ vùng vịnh nằm ở phía Bắc biển Nam Trung Quốc" (!). Đây là một cách giải thích thô bỉ nhưng Đảng CSVN vẫn chỉ cười và nín lặng.

Giải thích theo lối "khảo cổ" thì gần đây trên mạng sina của Trung Cộng có dẫn ra một bài phân tích về qúa trình biến động biên cảnh Trung-Việt. Theo đó, vùng biển Vịnh Bắc Bộ và miền duyên hải Việt Nam kéo dài xuống tận Nha Trang là thuộc về Trung Cộng từ đời Tây Hán nên Trung Cộng phải bằng mọi giá chiếm hữu trở lại như đã từng chiếm Lão Sơn và những vùng rừng núi ở Bắc Việt!

Vịnh Bắc Bộ và Duyên hải Việt Nam là của Trung Cộng!

Nói như thế nào thì cái họa mất nước đang diễn ra thành sự thật. Hãy nhìn những khuôn mặt xôi thịt của bọn CSVN. Chúng không có Quốc Gia! Chúng đang phục vụ cho Quốc tế Cộng Sản hàng chục năm nay. Một phường ăn cắp, lưu manh, đĩ điếm đang làm nhục đất Việt từng ngày!

Hãy nhìn thêm những hình ảnh cạnh đây. Ngày 15.08.2008, nhân dịp đoàn văn công Việt Nam sang biểu diễn tại thành phố Đông Hưng-Quảng Tây, trên trang "Báo Vịnh Bắc Bộ" của tỉnh Quảng Tây đã lên hình ảnh với lời chú thích "tộc người Kinh từ Tam Đảo sang biểu diễn văn nghệ".

京族三岛风情美
(Nét thơ mộng của tộc người Kinh Tam Đảo)

tham khảo ngay tại đây:
http://www.bbwnews. com.cn/html/ 20081115/ 53808.shtml

Đấy, từ hai chữ Việt Nam dần dà được gọi như cách gọi tên của dân tộc thiểu số! Vào năm nào sẽ chính thức mang tên "Khu tự trị Giao Chỉ"? Sẽ lại có báo đài ca ngợi là "một giải pháp công bằng", "phù hợp với quan điểm lịch sử" chăng !!!!????

NGÀN ĐỜI DÂN VIỆT ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN!

Chân Mây

Tuesday, January 06, 2009

Hình ảnh năm 2008

(Click to enlarge)

Khoảng 600-800 nhà di động ra tro trong trận bão lửa bộc phát ngày 15 /11, 2008
tại Sylmar, California. Sức gió khoảng 110km/giờ (70 mile)
đã thổi bùng cơn bão lửa thiêu rụi 2600 mẫu đất với cây cối nhà cửa.
Tư thất của thi sĩ Lan Đàm cũng gần đấy.
Sau trận bão lửa kinh hoàng này, thi sĩ bỗng đổi tính: im lặng trầm ngâm hẳn ra!

Nói leo:
Có lẽ thi nhân chưa hoàn hồn.
Ngưồn cảm hứng theo hơi nóng mà bốc hơi rồi không chừng.

A.C.La

Monday, January 05, 2009

Năm mới (tiếp theo)

Thử thời vận nơi thị trường(2)

Chọn Stocks

Không cần đi đâu xa. Ở nước nào mua stock ở thị trường nước đó. Bằng không thì theo dõi và mua stock ở thị trường Bắc Mỹ. Những stock có tiếng của những nước khác cũng đều listed trên thị trường tại địa phương có thị trường lâu đời: Như thị trường Nhật, Hồng Kông, Anh, Pháp, Đức... Lý do là vấn đề thông tin. Chẳng hạn nếu sống ở Bắc Mỹ, tin tức trên hệ thống truyền thông và của các hãng brokers đến với mình rất nhanh, nhanh hơn là đến từ các nước mình không cư ngụ. Trường hợp Việt Nam hơi đặc biệt. Thị trường Việt Nam mới, stocks VN rất bấp bênh. Trừ trường hợp am tường , đã quen đường đi nước bước của một vài cái stocks của VN, bằng không nên đầu tư vào những cổ phần các công ty nổi tiếng trên thế giới.

Chọn bạn mà chơi. Chọn stocks y như chọn một người bạn. Hãy chọn một người bạn hiền lành, thuần tính. Không ai chọn những người bạn bất chợt khó đoán được tính khí.

Một cái stock tin cậy được cho thấy một số điểm sau đây:

1. Công ty phải có ít nhất 3 năm lịch sử ghi lại thu nhập hằng tam cá nguyệt. Mỗi một quý trong sáu quý sau cùng thu nhập phải tiến triển. Mỗi quý đều ghi nhận thu nhận gấp đôi so với cùng thời điểm năm trước đó. Không nên tin vào những lời hứa nói rằng lỗ lã hay thu nhập èo ọt chỉ là tạm thời rồi ra công ty sẽ cải thiện nhanh.

William J. O’Neìl thổ lộ trong cuốn “24 Essential Lessons for Investment Success” nổi tiếng của ông: “Đại đa số những kiểu mẫu thành công chúng tôi đã chọn, tất cả đều có thu nhập mạnh và tiến triển trước khi giá stock của chúng vượt lên cao” (4).

2. Những yếu tố cơ bản khác cũng cần để tâm theo dõi hay truy cứu.
- Trước tiên là số thương vụ (sales) phải tiến triển. Những quý mới nhất cho thấy số thương vụ tăng từ 25% trở lên so với cùng thời điểm trong năm trước.
- Thứ đến chú ý đến hoạt động tài chánh hữu hiệu của cộng ty. Chỉ số ROE (Return on equity) sẽ đo mức độ xử dụng hữu hiệu tài chánh của công ty.
- Thứ ba là công ty có những sản phẩm hay dịch vụ siêu đẳng. Chính những chiếc ipod tý tẹo thu phát đươc cả ngàn bản nhạc thay thế cho những chiếc CD players cồng kềnh đã đưa cổ phần $7 (2001) của Apple Machintosh lên $200 ở cao điểm cuối năm 2007, ( $86 giá đóng cửa tuần vừa rồi).
3. Những stocks tốt như thế diễn tiến giá cả thường có hàng có lối, phân minh. Những dự đoán của shareholders ít bị ba trật ba vuột.

Mua và bán đúng thời

Đâu tư vào chứng khoán mà chọn sai stocks thì hỏng cuộc chơi. Chọn được stocks lành mạnh mà không vô đúng lúc cũng hỏng nốt vì mất ăn, đôi khi còn bị thua lỗ. Hai ý niệm căn bản cần am tường giúp vô ra bớt bị trật: Nhận ra tình cảm nơi thị trường, nhận ra và hiểu đuờng nâng đỡ khi phân tích một biểu đồ.

- Chúng ta thường bắt gặp hai cụm từ 'Thị Trường Trâu' - Bull Market - và 'Thị Trường Gấu' - Bear Market là ngôn ngữ nơi thị trường chứng khoán để diễn tả nhanh hai thái cực tâm trang lạc quan hay bi quan vào một thời điểm hay một giai đoạn nào đó. Cách đây một năm Tại Alberta người ta đua nhau mua nhà, người ta bảo thị trường nhà đất ở tỉnh bang Canada này đang ở thời kỳ Bull market. Cùng lúc đó tại nhiều bang bên Mỹ nhà bắt đầu bị xiết, không bán được nữa, người ta biểu thị trường nhà đất ở Mỹ bắt đầu một giai đoạn Bear market (5).

Thị trường là sinh hoạt tài chánh trong đó yếu tố tâm lý đóng một vai trò quan trọng. Nhiều khi đa số cũng vẫn có thể sai, nhưng đã là hiện tượng "cừu đàn" thì khi làm ăn trong thị trường không thể bỏ qua.

- Không ai phân tách đúng đắn biểu đồ mà lại bỏ qua không biết hay không đếm xỉa gì đến Đường Nâng Đỡ (Support). Đường Nâng Đỡ có một âm bản là Đường Án Ngữ (Resistance).

Đường Nâng Đỡ là một đường tưởng tượng chạy ngang biểu đồ, giá cả nằm trên đường đó. Khi giá rơi xuống đường đó thì dội ngược lên. Nếu giá rơi xuống mà xuyên thủng Đường Nâng Đỡ thường là cái stock có vấn đề.

Giá đi lên khi gặp Đường Án Ngữ thì dội ngược xuống. Nếu giá vọt lên xuyên thủng Đường Án Ngữ, cái stock có triển vọng đi lên.

Đường Nâng Đỡ có thể biến thành Đường Án Ngữ và ngược lại. Nếu Đường Án Ngữ bị giá chọc thủng để vượt lên trên, chúng ta có Bull Market. Nếu giá từ trên chọc thủng Đường Nâng Đỡ nằm phía dưới để đi xuống, chúng ta có Bear Market.

Đường Án Ngữ và Đường Nâng Đỡ càng có nhiều điểm thử nghiệm (Test points) thì càng vững chắc bấy nhiêu và khi bị giá phá vỡ xuyên thủng, thì giá càng bộc phát lên cao (Dường Án Ngữ) hoặc lao xuống mạnh bấy nhiêu (Đường Nâng Đỡ).

Tóm lại Bull-Bear, Án Ngữ-Nâng Đỡ là những ý niệm tâm lý và kỹ thuật rất quan trọng giúp một người đầu tư tự tín hơn khi quyết định, và quyết định khi ấy dựa vào những suy diễn khách quan hơn. Tất nhiên không ai mua hay giữ một cái stock đang xuống, chẳng ai bán những stocks đang lên.

(Còn tiếp)

Điền Thảo
***

Bị chú

(4)“24 Essential Lessons for Investment Success”, sách đã dẫn . Trg 19.

(5) Trâu và Gấu khi đánh nhau, trâu dùng sừng để húc đối thủ lên - hình ảnh thị trường được nhấc bổng lên. Gấu khi muốn triệt hạ đối thủ thì đưa hai chân trước lên cao, dương móng vuốt dập đối thủ xuống, hình ảnh một thị trường bị lao xuống.


Lời hay ý đẹp

Tâm càng quảng đại
Ngôn càng ít hữu dụng
(Trích từ PPS do thi sỹ Lan Đàm gửi tới)

Thơ Đường tranh Tàu

Dù không ưa chính sách xâm lăng của quân Hán
Nhưng văn hóa của nước Tàu có nhiều nét đẹp.
Anh Nguyễn Vĩnh Thượng mời quý anh chị thưởng thức
một bài thơ Đường ngâm nga giữa tuần cho vui.
**



Slide 12DI GIA BIỆT HỒ THƯỢNG NHUNG DỤC
Hảo khứ xuân phong hồ thượng đình,
Liễu điều đằng mạn hệ li tình.
Hoàng oanh cửu trú hồn tương thức,
Dục biệt tần đề tứ ngũ thanh.



RỜI NHÀ TỪ BIỆT TRÊN HỒ
HẢI ÐÀ
Hồ im lồng lộng gió xuân xanh
Cành liễu dây leo quấn quít tình
Ở đấy oanh vàng thân thiết lắm
Biệt ly còn vọng tiếng kêu lành.

Sunday, January 04, 2009

Hình ảnh năm qua

Click to enlarge.Bão điện - Electrical storm
Những tia chớp xuất hiện ở trên và chung quanh núi lửa Chaiten, phía nam Chí Lợi
Hình chụp từ phía bắc ngọn núi xa khoảng 30km (19 miles). Mấy ngàn năm nay
bây giờ núi mới phun lại vào ngày 2 tháng năm 2008 vừa qua.
Những trường hợp bão điện bộc phát ngay trên đỉnh núi đang phun lửa
đã được ghi nhận vào hồ sơ kỹ lưỡng mặc dầu các khoa học gia
giải thích khác nhau nguyên nhân phát sinh.
(Photo by Carlos Gutierrez)

Saturday, January 03, 2009

Năm mới

Thử thời vận nơi thị trường

"Dịp may chỉ đến với những người biết đợi nó"
vô danh

Lá số tử vi của một người có 12 cung trong đó có cung Điền Trạch. Bởi vì xưa kia người giầu có là người có điền sản. Thế nhưng ngày nay có hơi khác. Lớp giầu có hiện nay là lớp người nắm giữ cổ phần của các công ty. Người giầu nhất hiên nay - Warren Buffett - là một nhà đầu tư chứng khoán. Giới tư bản nắm vận mệnh người khác, có khi nắm vận mệnh cả một nước trong đó quan lại chỉ là người thừa hành. Phụ nữ Việt sống tại Bắc Mỹ chắc không còn tán đồng với câu ca dao:
"Chẳng tham ruộng cả ao liền,
Tham vì cái bút cái nghiên anh đồ"
Bởi vậy Cung Điền Trạch trong lá số tử vi nên đổi là "Cung Chứng Khoán" để cập nhật.

Một lần nữa chúng ta lại trở về với thị trường chứng khoán, để tìm hiểu thêm về sinh hoạt tài chánh này. Trước khi lướt qua những phương pháp và chiến lược của những chuyên viên trao đổi chứng khoán và đi sâu vào lề lối làm việc của những nhà đầu tư, chúng ta cần có một cái nhìn chung về thị trường - hay dài dòng hơn - thị trường chứng khoán.

Nắm bắt thị truờng

Tại sao tết nhất năm nay lại nói đến cung Điền Trạch - Chứng Khoán? Là bởi vì hiện nay tình hình kinh tế rất biến động. Nhà cửa sụt giá, tín dụng khủng hoảng, thất nghiệp lan tràn, giá dầu vô cùng bấp bênh...Tất cả đủ tạo ra một hình ảnh rất tiêu cực. Mà người ta nói chính ở thời buổi nhiễu nhương là lúc có nhiều cơ hội làm ăn. Tôi đang ngồi trước computer mổ cò bài viết này bỗng nghe một câu phá vỡ sự yên lặng "Just the smart can survive!". Tôi quay sang bên cạnh nhìn Bé Út - Cục Bonus của tôi - cũng đang vọc computer, nói: "Ủa, con học câu nói đó ở đâu vậy?" rồi quay lại màn ảnh lẩm nhẩm: "Khôn chết, dại chết, biết sống".

Đúng vậy, nơi thị trường mà khôn quá, hiểu là ham hố quá sẽ chết. Dại quá, hiểu là dễ tin brokers quá cũng chết. Chỉ những người biết, tức là tỉnh táo, am tường thị trường mới có thể sống.

Trước hết cần nhận ra thị trường đang ở giai đoạn nào. Sau đó là một loạt công việc phải phân tách, phán đoán và quyết định.

Một chu kỳ dài của thị trường có bốn giai đoạn: thành hình, thịnh, đỉnh, suy và tái phối trí.tức trở lại giai đoạn A. Giữa giai đoạn A và B có một khúc quanh hết sức quan trong, rất béo bở mà nhận ra được thì cơ may thành công sẽ rất lớn (theo mũi tên màu vàng). Đó là giai đoạn cất cánh của thị trường, hiểu là thị trường chung, thị trường một phân khu (sector), hay một cái stock cá biệt. Nếu cả ba thi trường chung (ví dụ DJI), phân khu (ví dụ Computer-Game), và stock cá biệt (ví dụ Apple Macintosh) đồng thuận đi theo một chiều, thì cơ may thắng khi mua cổ phần của Apple khá chắc chắn.

Một trong những người am hiểu thị trường, từng lặn lội trong đó và viết nhiều về những vấn đề liên hệ, ông William J. O'Neil, đã xác quyết: "Khi thị trường chung - như S&P index, NASDAQ tổng hợp index, và Index kỹ nghệ DJI - lên tới đỉnh và bắt đầu đi xuống thì ba trong số bốn stocks bạn đang giữ cũng đi xuống bất chấp chúng "tốt" và tiến bộ ra sao".(1)

Thế cho nên lúc nào cũng phải xác định hiện thị trường chung đang đi về đâu. Điều này rất quan trọng vì là một yếu tố để quyết định nên mua hay không, nên bán hay không, và xa hơn nữa đi "long" hay đi "short"(2)

Người trao đổi hay người đầu tư?

Điều thứ hai cần xác định mình là một người trao đổi chứng khoán (Trader) hay là một người đầu tư (Investor) bởi vì phương pháp và chiến lược mua bán của hai người này có khác và nhiều khi khác nhau rất xa có khi ngược chiều 180 độ. Đối với Day traders, không có cái stock nào là quá mắc, mà cũng không có cái nào giá quá rẻ. Bất cứ ở chặng nào của thị trường Day traders cũng vẫn có thể trao đổi kiếm lời. Đối với những người đầu tư thì điểm này cần dè dặt hơn nhiều.


Cả hai dĩ nhiên có mục đích giống nhau là kiếm tiền bằng cách mua đi bán lại. Thế nhưng người trao đổi chứng khoán chỉ ăn xổi ngày nào hay ngày đó. Họ mua, giữ rồi bán stock trong ngày, có khi mua vào bán ra chỉ trong một vài phút. Hiếm khi họ giữ một cái stock qua đêm.

Biểu đồ traders dùng theo dõi biến thiên của thị trường ghi biến chuyển từng phút, hoặc vài giây. Họ theo dõi giá cả lên xuống qua các giá biểu chuyển động gần như sát với thời điểm hiện tại. Trong khi đó biểu đồ của người đầu tư dùng thường xuyên nhất ghi biến chuyển hằng ngày, hằng tuần, có khi hằng tháng.

Cần chú ý đến cách dùng time frame (3) khác nhau vì lẽ, người đâù tư không nên để mình bị rối rắm trong những biến chuyển phức tạp hằng ngày. Người ta bảo người đầu tư dài hạn nên tránh những cái 'noise' đó, bằng không dễ làm trí não mệt mỏi và đôi khi gây hoảng loạn.


Ngược với ý nghĩ bình thường tưởng lầm rằng những chuyên viên trao đổi chứng khoán ở Wall Street kiếm những số lời chênh lệch lớn giữa giá mua và bán. Không, họ thường xuyên mua bán kiếm lời mỗi cổ phiếu năm ba xu, cũng đôi khi một hai đồng. Nhưng họ trao đổi hàng chục ngàn cổ phần một ngày nên kiếm được số tiền khá lớn.

Một trong những thương vụ đem đến lợi nhuận là do những orders từ khách hàng. Chẳng hạn một khách hàng muốn họ mua giúp 50,000 cổ phần của công ty A với giá $34.30 . Họ dùng kinh nghiệm và kỹ thuật riêng để mua dưới giá đó trong một vài ngày hay trong một tuần cho đủ 50 ngàn shares. Thực tế không phải họ mua một lần là xong, mà là nhiều lần. Vì sau khi mua được, chẳng hạn, 16 ngàn shares dưới giá $34.30, số cung giảm, giá tăng lên trên $34.30,. Trường hợp này họ phải bán bớt ra lại. Làm như vậy có hai cái lợi: Vừa kiếm được lời lại vừa giảm áp lực để giá phải hạ xuống và để rồi lại có thể mua tiếp.

Đổ đồng họ lời ví dụ 10 xu x 50,000 shares = $5000 cộng với những lúc phải bán ra để giảm áp lực, tổng cộng ví dụ 21 xu x 20,000 shares = $4200. Thương vụ này đã thu về một số lời cho hãng thuê họ là $5000 + $4200 = $9200.

Rõ ràng chúng ta, những người trao đổi chứng khoán tài tử, không có khả năng và kinh nghiệm làm như vậy . Đứng ở vị trí một người đầu tư dài hạn sẽ ít nguy hiểm và nhiều cơ may thành công hơn. Người đầu tư cần áp dụng một chiến lược khác ít bị áp lực nên bớt bị đau đầu.


Tóm lại trong khi dùng biểu đồ (chart) có time-frame khác nhau, mua bán trong đoản kỳ hay nhắm đầu tư dài hạn, cả hai người trao đổi và người đầu tư đều dựa vào hai yếu tố để chọn lựa stocks: Tìm hiểu những điều kiên cơ bản (fundamentals) một cái stock và dùng biểu đồ (charts) để ra vô cho đúng lúc.

Dù là Day traders hay Investors, những người lặn lội trong thị trường chứng khoán nói riêng hay nơi thị trường nói chung cũng ít nhiều có máu đầu cơ cả. Cách đây sáu tháng khi đồng Đô Canada ăn 110 xu tiền Mỹ, tôi có bài gợi ý người ta lấy tiền Canada đổi ra tiền Mỹ rồi vác xuống mua nhà ở Mỹ ...rẻ rề. Chưa cần nói đến nhà rồi sẽ lên giá lại hay ít nhất khỏi đi thuê mắc mỏ, nguyên cái chuyện đổi Gia kim thành Mỹ kim cũng đã lời chán. Nếu cách đây sáu tháng bạn dùng $9000 Gia kim mua được $10,000 Mỹ kim. Nay bán tiền Mỹ lấy lại tiền Canada lời đứt đuôi $3000 Gia kim ($12000 - $9000). Nếu bỏ ra $90,000 Gia kim nay lời $30,000 sau sáu tháng.
(Còn tiếp)


Điền Thảo

***
Bị chú:

(1) William J. O'Neil, The Successful Investor, McGraw-Hill, 2004, Trang 1.

(2) Khi thấy thị trường đi lên, mua stocks giá thấp, sau này giá lên cao sẽ bán ra kiếm lời gọi là go long. Khi thấy thị trường đi xuống, vay stocks của broker bán cho đệ tam nhân, vì nghĩ rằng những stocks đó sẽ còn xuống giá nữa, sau này khi giá sụt giảm mua lại hoàn trả cho broker và kiếm lời trên số sai biệt, gọi là go short.

(3) Một biểu đồ ghi chú diễn tiến từng phút, từng giờ, từng ngày hay từng tuần v.v...đó là những time-frame khác nhau.
.

***
Góp ý thêm

Cách đây một hai tháng, chứng khoán stock xuống tới mức thấp nhất so với mấy chục năm trước, ông bộ trưởng tài chính Mỹ nói một thế kỷ mới có một hai lần như vậy. Chỉ số Down jones xuống tới 8,400, (cuối năm 2007 là 14,000)

Nay stock bắt đầu lên trở lại, Dow Jones hôm qua lên tới 9,000, mấy tháng vừa qua là cơ hội ngàn vàng để đầu tư mua stock hay mutual fund, stock lời nhiều nhưng cũng thua nhiều, mutual fund lời ít hơn nhưng rủi ro cũng ít hơn, ăn ít ngon nhiều.

Nay cơ hội vẫn còn rất tốt nếu đầu tư vào chứng khoán, trong tương lai có thể lời 5 ngàn, mười ngàn, hoặc mấy chục ngàn dollar…. Nhưng trên thực tế chỉ có một số ít người thu hoạch được kết quả tốt đẹp, tâm lý chung khi thấy stock lên, kiếm được nhiều lời, người ta cứ nghĩ nó còn lên nữa, mặc dù đã lời được 5 ngàn, mười ngàn… người ta vẫn không chịu rút ra, thu hoạch.. lòng tham vô đáy, chờ cho nó lên nữa cuối cùng bất thình lình nó tụt thang thê thảm, mất cả lời , thâm thủng cả vốn.

Trọng Đạt

Friday, January 02, 2009

Hội Hoa Anh Đào Hà Nội

Một chứng nghiệm nhỏ về
con người xã hội chủ nghĩa



Trích:
"Ban tổ chức (lễ) hội đã mở hết các cánh cổng để khách vào. Tuy nhiên, nhiều bạn trẻ
công kênh nhau bật tường rào để vào trong trước những ánh mắt ngỡ ngàng của nhiều người Nhật đang xếp hàng vào cổng cạnh đó. Hai thiếu nữ Nhật với trang phục kimono sợ đến phát run lên nép mình vào hàng rào khi có bạn trẻ cười sỗ sàng: "Đẹp quá, cho đây sờ thử một cái!".


Ban tổ chức đã bố trí các gian hàng trưng bày và bán các loại thức ăn nhanh, ăn nhẹ ở hai phía sảnh lễ hội. Nhưng chưa đến 13g, toàn bộ hai bên sảnh ngập rác, trong khi các thùng rác được bố trí hầu như trống rỗng!

Khoảng 15g, khi lễ rước kiệu Yosakoi từ trung tâm tiếng Nhật trên phố Núi Trúc tới khu vực Trung tâm triển lãm Giảng Võ chưa dứt thì khá đông bạn trẻ cả nam lẫn nữ ào ạt, xô đẩy nhau tới ba cây hoa anh đào thật (mà nhiều nghệ nhân đã mất nhiều thời gian để ghép từ 300 cành hoa) tranh nhau... bứt hoa bẻ cành! Trong chớp nhoáng, những cây hoa anh đào bị "tiêu diệt" gọn. Bảy cây hoa anh đào giả, hoa làm bằng lụa cùng với đèn lồng được ban tổ chức bố trí các góc sân cũng bị bẻ trụi. Thậm chí những dàn lưới treo lơ lửng hoa anh đào cũng bị nhiều bạn kiệu nhau lên "thanh toán" nốt!" (trích báo trong nước).

Dưới chế độ cai trị của một đảng cướp, giới trẻ do đảng này tạo ra một số trở thành kẻ cướp dĩ công vi tư cũng không lấy gì làm lạ

Tư tưởng phổ quát thời nay tại Việt Nam có thể là: "Ai không đục khoét ăn cắp là người ngu!"

Tranh A.C.la

Thác Nước
Oil on canvas
18" x 24"
by A.C.La
**
Đây là bức tranh Hùng Vũ nhắc tới
khi viết về giai đoạn nguy kịch của cơn bệnh

Tin vui từ Tề Hồng

Mến gửi đến các bạn DS14 tin vui sau đây:

Hôm qua, ngày 1/1/09, sau một thời gian bị bạo bệnh ung thư phổi và lần đầu tiên kể từ khi anh bị comas cả tuần lễ, bằng một cố gắng phi thường, Vũ Công Hùng đã gọi điện thoại nhờ tôi gửi đến các bạn và gia đình các bạn lời chúc mừng nhân dịp hai ngày lễ lớn Giáng Sinh và Tết Dương Lịch, đồng thời cũng chuyển lời cám ơn các bạn, trong niềm tin tôn giáo riêng của mỗi bạn, đã cầu nguyện cho Hùng có đủ sức mạnh để vượt qua lưỡi hái tử thần, cũng như gọi điện thoai, điện thư thăm hỏi, an ủi hiền thê và các con của Hùng trong suốt thời gian qua.

Bằng một giọng nói còn yếu và chứng tỏ anh còn rất mệt , anh cũng cho tôi biết hiện nay anh còn rất mệt, thính giác giảm nhiều, tuy nhiên tinh thần anh mạnh mẽ và nhớ nhiều tới các bạn. Anh cũng cho tôi biết dù đang còn bị bạo bệnh, anh vẫn rất thích nghe nhạc tiền chiến, đặc biệt rất mê nhạc Phú Quang, nên tôi đã tìm mua cho anh 4 CDs của Phú Quang với tiếng hát Ngọc Anh và 1 của Văn Cao do Đức Tuấn hát - gửi đến anh trong nay mai với hy vọng đem lại chút niềm vui cho anh.

Ngoài ra, qua ĐQTuệ, tôi cũng được biết Nguyễn kim Chi cũng đã định cư tại Hoa Kỳ và hiện cư ngụ tại Washington State, mặc dầu vậy tôi cũng chưa nói chuyện được với anh vì gọi điện thoại rất nhiều lần nhưng điện thoại của anh luôn bị bận.

Trên đây là vài tin vui của lớp nhân ngày đầu năm mới muốn gửi đến các bạn.

Thân mến
Tế Hồng
**
Anh Te men,
Cam on anh da thong bao tin vui den anh em minh. Nhan tien day minh xin goi loi tham anh Hung va chuc anh Hung mau binh phuc de vao Dien dan vui cung anh em, dong thoi cung xin chao mung anh Nguyen kim Chi den dinh cu tai My, chuc anh som on dinh de cung vui voi anh em QGHC tai My.
Than
Cam Diep (Florida)

Nghe nhạc ...rất xưa





Cám ơn anh Hoàng Hoa design và giới thiêu

Hình ảnh mùa đông

Trên núi tại Rừng Đen bên Đức
(Nguồn: BBC)

Thursday, January 01, 2009

Truyện ngắn

"Thằng bé thiếu dinh dưỡng, lớn không nổi. Mỗi khi thấy con cán bộ, cùng tuổi đó, hai má phinh phính, chân tay mũm mĩm, cô nghĩ đến con mình mà đau lòng"

"Hai người đàn bà, trong cảnh túng quẫn, càng phải nương nhau mà sống. Cả hai đều cùng yêu thương một người trong tù, không biết sống chết lúc nào".

"Cô là vợ sỹ quan 'ngụy' nên thường bị chửi mắng và phạt rất nặng, phần khác cô là gái một con trông mòn con mắt nên đôi khi họ rất tử tế cho lại hàng, không phải nộp phạt nhưng đề nghị phải đi ăn tối hay đi coi hát với một người nào đó trong bọn họ. Bị mắng chửi, bị phạt nặng cô nhẫn nhục chịu đựng, nhưng khi thấy họ tử tế, vui vẻ cho lại hàng là cô yên lặng bỏ hàng ra về. Cô thấy họ như những con rắn độc nhưng miệng lưỡi lúc nào cũng nhân nghĩa".


Bà Tư không rõ mấy giờ rồi, nhưng ngoài đường đã vắng tiếng xe cộ, tiếng người nói. Bà nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ nhưng bao nhiêu ý nghĩ cứ lẩn quẩn trong đầu. Lúc nãy, khi phụ với Lan, con dâu bà, sửa soạn các thức thăm nuôi, bà không thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón tay của nó nữa. Tại sao con dâu bà lại cất chiếc nhẫn đi? Nếu nó phải lòng thằng con trai nào, nó có thể giấu chiếc nhẫn để không ai biết là nó là gái có chồng, nhưng về nhà ắt phải nhớ mà đeo vào. Đằng nầy nó vẫn giữ ngón tay trống trơn! Có phải nó muốn công khai tuyên bố sẽ đi lấy chồng khác? Điều bà lo sợ đã xảy ra? Bà hiểu và rất thông cảm con dâu. Năm năm rồi, thằng con trai bà đang ở trong trại cải tạo, không biết ngày nào được thả ra. Bà đã thấy cảnh người hàng xóm đi thăm nuôi con về, khóc từ ngoài đường vào nhà. Đem đồ tiếp tế, thăm nuôi lên trại cải tạo chờ từ sáng đến chiều tối, cán bộ trại ra bảo một cách thản nhiên "Con bà bị bệnh chết rồi, về đi, hôm nào chính quyền địa phương sẽ có giấy báo sau". Cảnh đó cứ ám ảnh bà mãi. Mỗi lần con dâu đi thăm nuôi về, bà cứ thấp thỏm, sợ nó vừa đi vừa khóc như người hàng xóm thì không biết bà đau khổ đến chừng nào.

Con trai bà là sĩ quan quân đội Cộng Hòa, bà nói lắm nó mới chịu làm đám cưới với một cô bạn học trước đây. Cưới xong, qua mấy ngày phép, nó lại ra đơn vị, hành quân liên miên. Họa hoằn lắm mới về thăm nhà. Khi thấy con dâu mang cái bụng lúp lúp, bà chưa kịp mừng thì Miền Nam rơi vào tay cộng sản, con trai bà đi tù. Chồng bà, trước bảy lăm (1975) là thầy giáo về hưu, khi cộng sản vào thì tiền hưu trí không còn nữa. Sau đó chồng bà bịnh, không tiền thuốc men, đành chịu chết. Con dâu bà làm thư ký hãng buôn. Hãng bị tịch thu, chủ bị đưa lên kinh tế mới với hai bàn tay trắng, thế là cô thất nghiệp. Mấy tháng sau, thằng cháu nội chào đời. Niềm vui có được thằng cháu kháu khỉnh không lấp được nỗi buồn chồng chết, con ở tù, nhà không còn một xu. Tất cả bất trắc đổ ụp xuống gia đình bà cùng một lúc, khiến bà điếng người, trí óc đặc cứng lại, không biết xoay xở ra sao. Thế rồi, cũng giống như bao người Miền Nam khác, bà và con dâu phải tìm mọi cách để có miếng ăn. Bà sắm một cái rổ lớn đựng linh tinh bánh, kẹo, khoai, chuối...dẫn thằng cháu nội mới chập chững, ra ngồi trước cổng trường tiểu học trên đường Chi Lăng, Gia Định bán cho học trò. Lời lãi chẳng bao nhiêu, hôm nào ế hàng thì đem khoai, chuối về ăn trừ bữa. Con dâu bà, thấy thiên hạ buôn bán chợ trời, bèn đem áo quần cũ của mình ra chợ Bà Chiểu ngồi ở vệ đường. Ít lâu sau thành người mua bán đồ cũ. Bất cứ đồ gia dụng gì người ta đem bán, cô đều mua rồi bán lại.

Mấy năm nay, trong những dịp thăm nuôi, thỉnh thoảng bà được con dâu đưa hai bà cháu cùng lên thăm người ở tù. Thấy con trai gầy ốm quá, sợ nó chết nên bà cứ nắm lấy tay thằng con, tưởng như lần cuối gặp mặt. Bà biết con dâu cho bà cùng đi là một hy sinh rất lớn. Tiền xe cộ, ăn uống dọc đường khiến cho số vốn teo lại và gánh nặng gia đình càng nặng thêm. Bên sui gia cũng không hơn gì, có mấy người đàn ông đều đi tù cả nên chẳng ai giúp nhau được. Dù sao bà cũng cám ơn sui gia đã cho bà một cô dâu rất hiếu thảo, thương mẹ chồng, thương chồng, thương con. Có những bữa ăn, con dâu chỉ ăn qua loa, nhường phần cho bà, cho cháu bà. Nó bảo đã ăn ngoài chợ no rồi, nhưng bà biết rõ tính tằn tiện của con dâu, nó chẳng bao giờ ăn quà rong. Có lần bà bắt gặp, khi rửa chén, nó lén vét những hạt cơm còn sót trong nồi cho vào miệng. Bà quay đi, làm như không thấy nhưng nước mắt bà ứa ra.

Đêm nào bà cũng lầm thầm cầu Trời khấn Phật, kêu réo vong linh chồng bà phò hộ cho con trai bà không chết trong tù, được thả về với gia đình. Dù sao trong nhà có đàn ông cũng là rường cột, đỡ đần biết bao khó khăn. Lúc đó con dâu bà không còn vừa vất vả vừa nhớ chồng đến héo hon. Và bà cũng biết, dù có thương nhớ chồng đến bao nhiêu thì với thời gian cũng phai nhạt dần trong khi cuộc sống ngày càng khó khăn. Nó không thể đi mãi trên con đường gian khổ hầu như vô tận đó được. Thế nên nó có bỏ đi cũng là chuyện thường tình. Điều lo lắng cho bà là không hiểu, khi đi lấy chồng khác, nó có dẫn theo thằng cháu nội của bà không? Rủi thằng con bà chết trong tù thì coi như chẳng còn ai hương khói, cúng kiến ông bà, cha mẹ. Mồ mả sẽ bị bỏ phế, vong linh tổ tiên, cả vợ chồng bà nữa sẽ thành những hồn ma đói khát, vất vưởng, không nơi nương tựa.

Bà Tư thở dài, nhìn lên mái nhà tôn, bà không biết, khi con dâu bỏ đi, bà bán nhà nầy được bao nhiêu tiền, thăm nuôi thằng con được bao nhiêu lần? Không biết sức bà còn đi nổi không? Đường đi thăm nuôi, phải đi bộ nửa ngày trong rừng mới đến trại tù.

Nhưng bán nhà rồi sẽ ở đâu? Hay là bán rẻ, chỉ xin để chiếc giường nhỏ ở chái nhà cho hai bà cháu? Bà Tư nhắm mắt, ước ao đây là cơn ác mộng để rồi bà sẽ tỉnh lại, sẽ sống lại những ngày tháng hạnh phúc bên chồng, bên con, nhưng phần khác bà biết chắc là cơn ác mộng sẽ còn bi đát hơn nữa.

Bà lắng nghe những tiếng động dưới bếp. Con dâu bà đang nấu nướng, chuẩn bị vật thực, sáng mai đi thăm nuôi chồng. Lúc nãy, bà phụ nó xắt thịt, xắt sả, lặt rau...Nó bảo bà lên nghỉ ngơi. Thấy vẻ mặt buồn buồn, nhất là thấy ngón tay đeo nhẫn trống trơn, bà bỏ đi nằm. Bà không đủ can đảm chờ nghe nó bảo rằng sẽ đi lấy chồng khác.

Bỗng nhiên bà thấy con dâu trở thành đối thủ của bà. Bà phải làm cách nào để giữ đứa cháu nội? Bà khóc lóc, năn nỉ? Hay bà làm bộ dữ dằn cho nó sợ? Điều chắc chắn là bà không thể chửi mắng nó được. Bà thương nó như con ruột. Giá như nó là con ruột, bà có khuyên nó ráng chịu đựng chờ chồng hay là để nó tự quyết định lấy? Chiều nay, thấy con dâu không xách bọc áo quần cũ về như mọi khi, bà đoán nó đã bán đổ, bán tháo tất cả để sáng mai đi thăm chồng lần cuối rồi nó đi thẳng với thằng chồng mới. Bỗng nhiên bà sợ đến nghẹt thở khi nghĩ đến cảnh con dâu bà tuyên bố với chồng nó là lần cuối thăm nuôi, nó sẽ đi lấy chồng khác. Rồi con bà sẽ phản ứng ra sao? Trong tù ăn uống thiếu thốn, lao động khổ sai mà tinh thần suy sụp thì cái chết sẽ đến chắc chắn. Bà thở dài, tự biết mình hoàn toàn bất lực, đành buông tay chờ tai họa ập đến.

Mùi xào nấu thơm phức khiến bà nghĩ đến kỳ thăm nuôi kế tiếp bà phải tự lo lấy. Bà phải nấu nướng những gì, mua sắm món gì để đem lên cho con trên trại cải tạo? Suy nghĩ miên man, bà thiếp dần. Trong giấc ngủ, bà mơ thấy chỉ có mình bà xách giỏ thăm nuôi nặng trịch, lếch thếch lội bộ, qua đèo, vượt suối...rồi bà lại thấy cán bộ trại ra bảo con bà chết rồi, thế là bà lại lếch thếch quay về vừa đi vừa khóc...

Sau khi cơm chín, cô Lan xới ra một cái thau nhỏ cho mau nguội, để sau đó, cô sẽ gói chặt bằng lá chuối thành cơm vắt. Cô cũng gói một gói nhỏ để ăn dọc đường. Cô đổ những miếng thịt ba chỉ mà mẹ chồng cô vừa xắt lúc nãy vào chảo. Cô đảo cho mỡ tan ra. Tiếng mỡ nổ lách tách nho nhỏ. Cô xếp những gói đậu, đường, gạo...những lon, lọ vào hai giỏ cói lớn. Cô cũng không quên bỏ vào giỏ một gói kẹo nhỏ, những viên kẹo xanh trong giấy kiếng để nhắc chồng nhớ những kỷ niệm đẹp khi còn đi học. Ngày đó cả hai cùng học chung một lớp, trường Lê Văn Duyệt, cô thường chờ giờ ra chơi, lén để những viên kẹo xanh, chua chua vào hộc bàn cho người yêu. Cô cũng không quên nhét vào xách tay của mình tấm khăn trải bàn bằng vải ny lông để đi dọc đường sẽ dùng che mưa nếu trời mưa, hoặc trễ chuyến xe, sẽ thành tấm đắp khi cùng với những người thăm nuôi khác ngủ bờ, ngủ buội...Cô đảo tiếp chảo thịt mỡ cho chín hẳn mới đổ sả bằm, đường, ớt bột và hai gói mắm ruốc vào. Cô chợt thấy một miếng mỡ lớn, cỡ ngón tay cái lẫn vào đấy, có lẽ mẹ chồng cô quên cắt nhỏ miếng mỡ nầy. Cô tưởng tượng khi chồng cô bắt gặp miếng mỡ lớn nầy sẽ ngạc nhiên lắm. Miếng mỡ ướp mắm ruốc, vừa thơm vừa cay cay, chồng cô cắn ngập vào đấy cho mỡ tươm ra trên lưỡi. Cô Lan mỉm cười, nước miếng cô ứa ra vì thèm. Cô mút đầu đũa, chép miệng "Mắm ruốc ngon thật!" Cô nuốt ực nước miếng. Lòng cô vui vì nghĩ đến chồng, khi ăn món ruốc sả nầy sẽ thấy ngon và sẽ nhớ đến cô, thương yêu cô nhiều hơn.

Khi thấy ruốc hơi quánh lại, cô trút chảo ruốc vào một thau nhỏ, chờ cho nguội mới bỏ vào bao ni lông, nhét vào lon guigoz (một loại lon nhôm, cỡ một lít, đựng sữa bột, hiệu Guigoz, khi dùng hết sữa, lon được giữ lại đựng nước, thức ăn rất tiện lợi. Tù cải tạo thường dùng loại lon nầy). Miếng mỡ lớn lại xuất hiện, lăn vào góc thau. Cô gắp bỏ lại vào chảo cùng với ít mắm ruốc và bắc chảo lên bếp. Cô định dùng miếng mỡ rán thêm chút nước mỡ. Cô múc mấy vá cơm bỏ vào chảo và đảo lên. Những hạt cơm trắng dính mắm thành màu nâu. Cô thêm chút nước mắm, đập vài tép tỏi, bỏ vào. Một lát, cô nhắc xuống chia đều chỗ cơm chiên vào hai chén nhỏ. Sáng mai hai bà cháu sẽ có món điểm tâm đặc biệt. Phần cô là những hạt cơm còn sót lại trong chảo, ước chừng vài muỗng. Miếng thịt mỡ nằm lẫn vào cơm chiên nhưng cô nhận ra ngay, cô gắp bỏ vào lon guigoz đựng mắm ruốc của chồng, nhưng không hiểu sao, cô gắp bỏ vào chén cơm cho con. Sáng mai cô dậy sớm đi thăm nuôi, thằng bé thức giấc không thấy mẹ sẽ khóc, bà nội nó sẽ cho nó ăn cơm chiên với miếng mỡ nầy, nó mừng lắm, sẽ hết khóc. Từ ngày cha nó đi tù, nó chưa hề được ăn miếng ngon nào, chỉ những dịp thăm nuôi, cô mới dành lại cho con chút thức ăn. Cô để miếng mỡ trên chén cơm, bà nội nó sẽ hiểu là phần của cháu bà. Thằng bé thiếu dinh dưỡng, lớn không nổi. Mỗi khi thấy con cán bộ, cùng tuổi đó, hai má phinh phính, chân tay mũm mĩm, cô nghĩ đến con mình mà đau lòng. Miếng ăn hàng ngày không đủ, lấy đâu mà bổ dưỡng. Cô không hiểu chút mỡ nầy có chất bổ gì, nhưng có còn hơn không.

Cô nhớ lại lúc mang bầu thằng bé, mẹ chồng cô mừng lắm, cứ ép ăn món nầy, món nọ. Bà còn bổ thuốc Bắc về, lụm cụm sắc lên, dỗ dành cô như với người bịnh. Vì thương bà, cô nhắm mắt uống bừa thứ nước vừa thơm vừa đắng vừa khó nuốt. Cô biết, sự săn sóc đó là vì cháu nội nhưng cũng có thương cô. Lúc nào bà cũng dịu dàng với cô. Cô thương mẹ chồng như mẹ ruột. Hai người đàn bà, trong cảnh túng quẫn, càng phải nương nhau mà sống. Cả hai đều cùng yêu thương một người trong tù, không biết sống chết lúc nào. Sau bảy lăm (75), cha chồng chết, chồng đi tù, mẹ chồng cô trở nên ít nói. Càng ngày bà càng gầy yếu, lưng còng xuống. Bà chóng già vì buồn phiền và thiếu ăn. Cũng may bà chưa ngã bịnh. Cô bỗng lo lắng, rủi mẹ chồng cô bịnh hoạn thì tiền đâu lo thuốc men, chạy chữa? Chẳng may có mệnh hệ nào thì sao? Ý nghĩ đó khiến cô vừa sợ vừa tội nghiệp cho bà. Thế nên cô bèn gắp miếng mỡ từ chén thằng con bỏ qua chén cơm mẹ chồng. Cô mỉm cười nghĩ ra một ý hay là cô vùi miếng mỡ trong cơm, mẹ chồng cô sẽ không thấy. Cô xúc cơm còn lại trong chảo cho vào chén thằng con, như thế, sáng mai bà thấy chén nào nhiều cơm sẽ lấy ra cho thằng bé ăn. Bà sẽ ăn sau, sẽ gặp miếng mỡ. Cô vét mấy hạt cơm còn lại trong chảo cho vào miệng. Cơm chiên mắm ruốc ngon thật! Chỉ được hơn muỗng cơm, cô nhai thật chậm để thưởng thức được lâu món ăn đặc biệt nầy. Xong, cô uống nước, thấy lửng dạ, cô súc miệng, rửa tay, chuẩn bị đi ngủ, sáng mai còn phải dậy sớm. Khi lau tay, cô cảm thấy bàn tay mình có gì bất thường mới nhớ ra chiếc nhẫn cưới không có trên ngón tay! Cô đứng lặng người. Cô buồn quá, nước mắt ứa ra. Vật kỷ niệm của vợ chồng cô không còn nữa! Trưa nay, lúc ngồi bán áo quần cũ trên lề đường, bên hông chợ Bà Chiểu, phía Lăng Ông, cô ngồi nghĩ đến ngày mai đi thăm nuôi chồng, sẽ gặp chồng, nhìn chồng cho đỡ nhớ. Bán xong mớ hàng nầy cô sẽ mua những gì để tiếp tế cho chồng? Cô sẽ gửi một gói kẹo để nhắc chồng nhớ lại những ngày còn đi học, yêu nhau, đẹp đẽ, hạnh phúc. Đang mơ mộng, cô bỗng nghe lao xao và tiếng kêu "Công an!". Mọi người ôm hàng hóa tuông chạy, cô cũng vội túm bốn góc của tấm ny lông lót trưng bày quần áo cũ của mình, định chạy vào cổng bên hông của Lăng Ông, nhưng không kịp, khắp nơi đã đầy công an với dân phòng. Thế là họ giật lấy những hàng hóa, thịt thà, rau cỏ, gà vịt... của những người buôn bán lề đường, vất tất cả vào xe, chở đi. Vì quá bất ngờ, những nạn nhân chỉ biết đứng ngớ ra, thất thần. Quãng đường nầy cấm tụ tập buôn bán. Mỗi khi có lễ lớn như Quốc Khánh, ngày thành lập đảng, sinh nhật bác Hồ...là công an với dân phòng đi dọn dẹp lòng lề đường "cho đường phố được mỹ quan". Thường thì nghe báo động một số nhanh chân thoát được. Không ngờ hôm nay công an lại mặc thường phục, họ chia nhau mỗi công an đứng gần một người ngồi bán, thế nên khi xe công an sắc phục xuất hiện người bán vừa đứng lên là hàng hóa đã bị công an thường phục đứng bên cạnh giữ chặt, không chạy được, đành bị tịch thu. Muốn nhận lại hàng phải lên phường công an nộp phạt. Tiền phạt rất nặng. Công an rất khôn, ngày thường họ không đuổi, vì đuổi, chẳng ai đến đó buôn bán thì ngày lễ lấy đâu ra tiền phạt. Cô Lan không muốn đi chuộc những áo quần cũ đó. Cô là vợ sỹ quan 'ngụy' nên thường bị chửi mắng và phạt rất nặng, phần khác cô là gái một con trông mòn con mắt nên đôi khi họ rất tử tế cho lại hàng, không phải nộp phạt nhưng đề nghị phải đi ăn tối hay đi coi hát với một người nào đó trong bọn họ. Bị mắng chửi, bị phạt nặng cô nhẫn nhục chịu đựng, nhưng khi thấy họ tử tế, vui vẻ cho lại hàng là cô yên lặng bỏ hàng ra về. Cô thấy họ như những con rắn độc nhưng miệng lưỡi lúc nào cũng nhân nghĩa. Như trường hợp của cô. Mất vốn hoài. Họ tịch thu hàng, lấy tiền của cô mà vẫn cứ hăm dọa là sẽ đưa cô vào trại cải tạo để thành công dân tốt xã hội chủ nghĩa. Mà cô có làm gì phạm pháp đâu?

Sáng nay cô đã dốc hết vốn liếng ra mua được một số áo quần còn tốt của một người túng tiền, đến trưa cô bị tịch thu tất cả. Thế nên cô đành bán chiếc nhẫn cưới để mua thực phẩm thăm nuôi chồng. Tính cô không biết nói dối, cô suy nghĩ mãi không biết giải thích cách nào để chồng không nghi ngờ lòng chung thủy của cô, mà nói thật thì chồng sẽ lo lắng cho gia đình. Cô cũng không thấy trong nhà còn gì có thể đem bán làm vốn để sinh sống. Trong những ngày sắp tới đây, chắc gì trong nhà còn gạo để ăn nói gì đến thăm nuôi. Có thể cô không thăm nuôi chồng nữa. Nghĩ thế cô càng sợ hãi, chồng cô đã gầy rạc, hai má tóp lại, hốc mắt sâu xuống, hai bàn tay trơ xương, nếu không có thăm nuôi chắc gì sống nổi! Nghĩ đến đấy cô vội lấy đôi đũa moi miếng mỡ trong chén cơm của mẹ chồng bỏ vào lon ruốc sả của chồng. Cô thì thầm như nói với chồng "Thêm chút mỡ nầy cũng đỡ, anh cố gắng chịu đựng, em sẽ tìm mọi cách lên thăm anh, nhưng chỉ thăm thôi chứ em không còn tiền để mua thực phẩm nuôi anh". Cô như an ủi chồng "Em sẽ đem con lên cho anh thăm". Rồi cô thấy háo hức, vui mừng khi nghĩ đến giây phút gặp mặt chồng. Cô nhớ lại những lời chồng dặn "Em đừng đem quà cáp cho tốn tiền. Anh chỉ cần được gặp em, gặp con là anh đủ tinh thần chịu đựng rồi. Nhất là khi thấy con chóng lớn là anh vui". Cô biết chồng cô cố giấu nỗi buồn khi thấy con xanh xao, ốm yếu... Vậy là cô lại gắp miếng thịt mỡ trong lon ra, bỏ vào chén của con. Con khỏe mạnh, chồng cô sẽ vui, sẽ cố gắng chịu đựng gian khổ.

Miếng thịt mỡ chỉ bằng ngón tay cái, như một sinh vật, cứ nhảy từ lon ra chén rồi từ chén nhảy vô lon.

Cô buông đũa, chạy vào giường, ôm lấy con, và cô khóc nức nở. Giòng nước mắt yêu thương chồng con, lo lắng không biết bao giờ chồng về hay sẽ chết trong tù?! Cô cũng khóc vì buồn cho hoàn cảnh mình, chân yếu tay mềm, không đủ sức nuôi mẹ chồng, nuôi chồng, nuôi con...

Bà Tư vẫn còn thao thức. Tuy nhắm mắt nhưng nghe những tiếng động, bà biết con dâu đang làm gì. Tiếng soong, chảo là cô đang nấu nướng, tiếng lon guizgo va chạm nhau là cô đang sắp xếp đồ thăm nuôi vào giỏ xách. Đến khi nghe tiếng cô khóc thì bà mừng vì yên trí rằng con dâu bà, có thể ngày mai, sau khi thăm nuôi, nó đi luôn theo chồng mới nhưng sẽ không dẫn con theo. Vì không dẫn con đi nên nó mới khóc lóc, lưu luyến với con như thế. Bà ngồi dậy, đi xuống bếp vừa nói.

- Con ngủ đi, lấy sức mai đi sớm, để mẹ dọn dẹp.
- Cám ơn mẹ. Sáng mai con cho cháu cùng đi thăm ba nó.
Bà lại đâm lo, kiểu nầy nó dám dẫn cháu bà đi luôn, bà hỏi dò.
- Con có đem áo quần của nó theo không?
Con dâu bà ngạc nhiên.
- Dạ không, đi về một ngày. Mọi khi đâu có cần đem áo quần theo?
Bà mừng rỡ.
- Cám ơn con!
Cô càng ngạc nhiên hơn, không hiểu sao mẹ chồng cô lại nói tiếng cám ơn đó?

Phạm Thành Châu
***
Trích trong "Lý Lẽ Của Con Tim" mới xuất bản. Muốn đọc nốt 15 truyện còn lại, xin liên lạc ngay với tác giả qua email:

pham.t.chau@juno.com

(Ấn phí US$12 + cước phí)

Mùa xuân coi đu bay



Xin click vô để thưởng thức

Happy New Year





Xin click vô hình trên để thưởng thức ca khúc Happy New Year qua ban tứ ca Abba