Friday, May 11, 2007

Thơ Trần Kiêu Bạc

LỄ TỪ MẪU, TREO CAO CHÙM THƠ MẸ

ĐỐM LỬA TỪ TAY MẸ

Mẹ nhóm lên đóm lửa
Từ dăm lá cây khô
Niềm tin gieo vào đó
Theo con mãi đến giờ

Con một mình dong ruổi
Xa Mẹ mười mấy năm
Lửa reo hoài không tắt
Dù qua mấy trầm luân

Sau những lần ngã xuống
Lại thấy lửa bùng lên
Càng trôi theo con sóng
Càng thấy lửa bừng thêm

Chỉ là dăm xác lá
Đã chín nồi bánh chưng
Giờ đã thành biển lửa
Nên niềm tin không cùng

Con nhớ hoài đốm lửa
Nhỏ nhoi Mẹ cho con
Mười mấy năm trăn trở
Chỉ còn Mẹ hư không

Mẹ về đâu không biết
Dấu lửa mãi còn đây
Quê người xa biền biệt
Lòng thương Mẹ thêm đầy.

TRẦN KIÊU BẠC



BẾP LẠNH

Con về với Mẹ đây Mẹ ơi
Trở lại năm xưa thuở lên mười
Con những ngày xưa thời chưa lớn
Tóc còn chưa rẽ được đường ngôi

Con về với muôn hình bóng cũ
Chiều đi lộng gió ngát đồng khô
Mẹ ước con như diều no gió
Thẳng vút bay theo mộng sông hồ

Con lại những chiều bên bếp lửa
Cơm sôi thay tiếng nhạc nhạc reo vui
Thơm vạt khói ươm qua mái lá
Tưởng như bóng Mẹ chẳng xa rời

Con trở về nhà đây Mẹ ơi
Nhiều năm xa biệt ở quê người
Không Mẹ kề bên con lạc bước
Loanh quanh trong khốn khó cuộc đời

Con tần ngần trước cửa Mẹ ơi
Không thấy Mẹ đâu, Mẹ vắng rồi
Bếp lửa không ai khơi lửa ấm
Con về con khóc Mẹ không nguôi.

TRẦN KIÊU BẠC


CÒN HOÀI MỘT DẤU HỎI

Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc
Gọi "Mẹ ơi!" khi đói khát, lạnh lùng
Lòng vui lên thấy Mẹ cười trước mặt
Được vỗ về, được âu yếm yêu thương

Nhà mình nghèo, Mẹ sợ thân con lạnh
Nên thức hoài, canh giấc ngủ thâu đêm
Con trở giấc, Mẹ vội vàng lính quýnh
Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên.

Lớn lên rồi lại rời xa tay Mẹ
Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con
Khi vấp ngã, gọi "Mẹ ơi!", rất khẽ
Đỡ con lên, Mẹ hỏi "Có đau không"?

Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống
Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?
Trên đường đời Mẹ bao lần vấp ngã
Có bao giờ con hỏi "Mẹ đau không"???

TRẦN KIÊU BẠC (Bên Lề Cuộc Đời)

SAIGON OREGON

Trong phần "Tâm Tình Nghệ Sĩ", website trên đã dành hai chương trình Audio phỏng vấn đặc biệt nhà nhơ Hàn Thiên Lương của chúng ta. Đây có thể xem như một vinh dự, không những cho anh PVTốt-ĐS7 nói riêng, mà còn cho tập thể thơ văn Hành chánh nói chung.

Diễn đàn xin dành sự ngạc nhiên thích thú cho quý vị và quý bạn khi click vào Title links trên để theo dõi hai cuộc phỏng vấn ngày 9/23 và 9/30/2006.

Khi vào Website trên, quý vị hãy scroll xuống phía dưới phần AUDIO, và nhìn sang mục Tâm Tình Nghệ Sĩ phía bên tay phải. Quý vị sẽ thấy hai links, đề chữ như sau:
Danh Trần, Bắc California
trân trọng giới thiệu.

Political Opinions

Thiển nghĩ bài nói chuyện của TNS Jim Webb
(không đả động gì đến những ngang ngược gần đây của CSVN)
còn kém xa bài viết "Memo to Hanoi" của 3 Dân biểu
Smith, Stupak và Frank Wolf đã đăng trên Wall Street Journal.

Kính mời quý vị và quý bạn click vào những Trang Web rời dưới đây:

Lão Phó - LTChánh, VA

SITE METER

***So với cùng thời kỳ này năm ngoái, số khách từ VN thăm viếng DĐàn tăng 2%

Mother's Day Nhớ Mẹ


Hôm nay, lễ mẹ, gọi về.
Nửa vòng trái đất, bên kia, mẹ buồn!
Món quà, là nỗi yêu thương
Hai mẹ con. Chảy một đường máu chung.

Mẹ ơi! Thương mẹ vô cùng!
Mẹ ơi! nhớ mẹ trong từng sát na.
Mẹ đoài đoạn chốn quê nhà.
Con, lòng tan nát, xứ xa cũng đành.
Muốn về sớt gánh điêu linh
Về, xoa dịu mẹ bằng tình yêu thương

Con qua mấy nhịp đoạn trường
Đớn đau đã trải, lệ buồn tưởng vơi
Mà đâu phải vậy, mẹ ơi!
Lòng đau như muốn xát. Trời! Vết đâm
Đau đi, đau đứng, đau nằm
Đau rơi lệ sớm, đau thầm lặng đêm
Mẹ ơi! Con hiểu nỗi niềm
Mẹ, khi căn bệnh đứa em lan tràn
Thôi rồi, khắp chốn di căn
Thôi rồi! Tre lại khóc măng. Não lòng

Mẹ ơi! Ơn mẹ bế bồng
Cưu mang, bú mớm, nghìn trùng thâm ân
Dễ chi đền đáp đôi phần
Dễ chi trả nợ, tảo tần mẹ xưa
Còn trong hồn tiếng võng đưa
Còn câu mẹ hát, ầu ơ, ví dầu…
Sớm chiều, nhớ mẹ, hồn đau
Đoạn trường, ta một nhịp cầu cùng qua.

08-05-05
Thương kính gửi về Mẹ yêu dấu

LÃM THÚY

Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi

Qúy bạn thân mến,

Có lẽ phần đông đồng môn, thi văn hữu & độc giả của web & DĐĐS14 đã có dịp thưởng thức một só ít bài thơ tuyệt vời quí hiếm của nữ sĩ Lãm Thúy thời gian gần đây. Riêng kẻ hèn nầy thực vô cùng kinh ngạc sững sờ bị chấn động dữ dội khi được đọc Thi Tập “Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi” của Lãm Thúy (Tác giả tự xb, Maryland USA 2000). Vì vậy, không ngại tài sơ học thiển, quê mùa hủ lậu, đã mạo muội nói lên đôi dòng cảm tưởng, cảm tặng Lãm Thúy là “Hiện Tượng Lãm Thúy” (11/25/06). “Nàng Thơ Thơ Tuyệt Vời” (12/21/06) ! Không đành lòng để “Viên ngọc quí liên thành phương Nam”, viên “ngọc đau buồn muôn kiếp vẫn chưa tan” (H.Cận) nầy bị mai một oan uổng, sư huynh thi sĩ Dương Quân và tôi đã tích cực giới thiệu thơ Lãm Thúy đến bạn bè. Điều thực an ủi là đã được một số thân hữu rất đồng cảm, chia xẻ sự trân qúy đặc biệt với “Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi”. Thậm chí có vài người còn quá ngưỡng mộ cho rằng thơ Lãm Thúy chính là “Thơ Cao Cấp”, “Thơ Tiên”!. Nhận xét nầy có lẽ cũng không quá đáng & được chứng minh hùng hồn qua tuyệt tác “Hệ Lụy Của Ngày 30-4 Trong Thơ Lãm Thúy” đã posted trên web nhà May 02/07.

Trước đây, tôi tha thiết định viết một bài nghiêm túc trình bày đầy đủ những xúc cảm chân thật nhất của mình về thơ Lãm Thúy. Thế nhưng dần dà mãi vẫn chưa xong. Mà thực ra, lý do chính yếu là vì “có lòng không có sức”. Đứng trước vườn thơ muôn sắc muôn hương trước hồn thơ vô lượng vô biên, trước kho tàng ngôn tự mệnh mông diễm ảo lạ kỳ của Lãm Thúy với nỗi đau xót ngậm ngùi bàng bạc mang mang u uất đoạn trường thiên thu khiến trời đất cỏ cây sông núi cũng rơi lệ, tôi luôn cảm thấy mình bàng hoàng, bị choáng ngộp, đau đớn tận tâm can xương tủy, trở nên tê liệt, mơ hồ, không tài nào viết được nữa, sợ e chỉ vô tình “làm bẩn” bóng dáng mong manh thanh cao vô tận của “Thơ Tiên” mà thôi:
Run như run thần tử thấy long nhan
Run như run hơi thở chạm tơ vàng…”
(Ave Maria, Hàn Mặc Tử)
Nay, may mắn hân hạnh được đọc bài “Lãm Thúy Với Nỗi Ngậm Ngùi Còn Nguyên” cùa nhà văn Phạm Văn Nhàn trong Tạp Chí Thư Quán Bản Thảo Số 27, tháng 04/2007 ấn hành tại New Jersey, USA, một Tạp Chí chuyên về văn học nghệ thuật rất có tầm vóc, “nặng ký”, xuất bản hằng qúy ở hải ngoại. Tác giả là nhà văn có lập trường quốc gia chân chính, đã có tác phẩm & sự nghiệp vững chắc tại Miền Nam Việt Nam Tự Do từ trước 1975. Anh đang tiếp tục viết và cùng với văn thi sĩ Trần Hoài Thư chủ trương Tạp Chí Thư Quán Bản Thảo.

Đây là bài giới thiệu, phê bình, phân tích, nhận xét về thơ rất nghiêm túc, công phu, giá trị độc đáo, chứng tỏ một trình độ tri thức chuyên nghiệp uyên bác, bút pháp quá điêu luyện tài hoa, nhất là tâm hồn phong phú hiểu thơ, đồng cảm thơ thực tài tình hiếm thấy. Đọc xong, tôi vô cùng xúc động thán phục vì được hiểu rõ thêm những nét đẹp đa dạng tuyệt vời trong cõi thơ Lãm Thúy.

Do vậy, xin trân trọng giới thiệu để qúy Bạn & qúy độc giả cùng thưởng thức.
Xin hết sức cảm tạ nhà văn Phạm văn Nhàn và nữ sĩ Lãm thúy.

Thư bất tận ngôn.
LuânTâm

Lãm Thúy với những nỗi ngậm ngùi còn nguyên
Tác giả Phạm Văn Nhàn
(xin click Title link hoặc link này)

Thursday, May 10, 2007

Đạo kỳ Phật giáo Việt Nam

Cờ Phật giáo thế giới (International buddhist flag) do Đại tá Hải quân Hoa Kỳ Henry Steel Olcott (1832-1907), là một Phật tử, vẽ mẫu năm 1880, sau khi tham khảo ý kiến Thượng tọa Susmangale, người Sri Lanka và sau đó, từ 1885 cờ chỉ được xử dụng tại Tích Lan (Sri Lanka).

Hơn nửa thế kỷ sau, năm 1950 Đại hội Phật giáo thế giới, gồm 26 nước họp tại Colombo-Sri Lanka, chính thức công nhận cờ này là Cờ Phật giáo tại các quốc gia có đạo Phât. Hòa thượng Tố Liên, thuộc chùa Quán Sứ-Hà nội, đại diên Phật giáo VN, tham dự đại hội này, có ông Phạm Chữ, công chức Bộ Ngoại Giao Quốc Gia VN cùng đi để làm thông dich viên, đã được Đại hội tặng một lá cờ này cho quốc gia Việt Nam.

Tại Việt Nam, vào năm 1951 Đại hội thống nhất Phật giáo Việt Nam của 3 miền Bắc Nam Trung họp tại chùa Từ Đàm(Huế), thành lập Tổng hội Phật giáo Việt Nam, đã thống nhất xử dung lá cờ do Thượng tọa Tố Liên mang về từ năm trước làm đạo kỳ Phật giáo Việt Nam và bản nhac Phật giáo Việt Nam do cư sĩ Lê Cao Phan viết (thời gian này, ông Lê Cao Phan là Trung úy quân đội Quốc gia Việt Nam) làm đạo ca Phật giáo VN.

Cờ Phật giáo Việt Nam (hay cờ Phật giáo quốc tế, hình bên) mang biểu tượng của tình thương yêu nhân loại (chúng sanh) dưới ánh sáng Chư Phật và Phật pháp. Cờ có 5 màu:

- 5 sắc theo chiều dọc: tượng trưng cho hào quang Chư Phật và Phật Thích Ca.
- 5 sắc theo chiều ngang (chiếm 1/6 diện tích cờ) tượng trưng: Màu xanh đậm là Định căn; Màu vàng là Niệm; màu đỏ là Tinh tấn; màu trắng là Tín; màu cam là Huệ.
Định,Niệm,Huệ,Tín,Tinh tấn là những căn bản hành xử của Phật tử trong tu học Phật pháp.

Năm 1907, ông Henry Olcott mất, thi hài được tẩm liệm bằng Cờ Phật giáo và cờ Mỹ quốc và hỏa thiêu.

Đọc thêm:

http://web.singnet.com.sg/~sidneys/flag.htm
http://www.fotw.net/flags/buddhism.html
http://www.chualinhmu.com/
http://www.phatviet.com/

CaoKimLiên. USA

Reflexions On Life

Work, as if you don’t need money
Love, as if nobody has hurt you
Dance, as if nobody was watching you
Sing, as if nobody was listening
Live, as if this was paradise on earth

LanĐàm sưu tầm
(Click vào Title link để xem tất cả 15 hình)

Thơ Tình Nguyễn Ngọc Liên



Một bài thơ về Huế


Nhớ năm anh ra thăm Huế

Cùng em hẹn biển, thề non

Lúc ấy, anh còn rất trẻ

Tuồi em vừa quá trăng tròn


Cùng nhau ngắm hoa sen nở

Dạo bước quanh hồ Tịnh Tâm

Tình si, giờ đây đã ngỏ

Bên tai, yêu dấu thì thầm...


Nắng quái trên cửa Thượng Tứ

Lá me rơi ngập nội thành

Bên thềm trước chùa Thiên Mụ

Em nguyền sống mãi bên Anh


Lênh đênh, mạn đò sóng vổ

Bồng bềnh sóng nước sông Hương

Nửa khuya trăng vàng sáng tỏ

Lung linh khuôn mặt người thương


Anh thấy hồn say ngây ngất

Trong tim hạnh phúc dâng tràn

Ôi! nụ hôn đầu e ấp

Môi em thơm ngát hoàng lan


Giờ đây sống đời viễn xứ

Nhớ lại thành phố. Lòng đau

Nếu ngày nào về quê cũ

Ta sẽ thăm Huế cùng nhau


Bốn mươi năm đã qua vội

Tiếc thương biết mấy cho vừa!

Em không bao giờ thay đổi

Vẫn mãi là người Huế... xưa


(Kỷ niệm 40 năm : 1966-2006)

Nguyễn Ngọc Liên, ĐS8, CA


>>> Bốn mươi năm trôi qua. Anh Liên nay đã là Ông Ngoại và Chị Tuyết Nhung là Bà Ngoại. Lâu nay, Ông Bà Ngoài vắng bóng trên Diễn Đàn vì bận lo cho cháu. Rất vui mừng lại được đọc thơ của Anh Liên. Bài thơ 6 chữ có thể phổ nhạc theo điệu Valse. Việc này chắc phải nhớ Từ Công Phụng mới được.
Chúc Anh Chị NLiên-TNhung Happy Mother's Day.
Dương Quân, FL

NHÂN MOTHER DAY,

Lạm bàn về Lòng mẹ

Từ ngàn xưa đến nay đã có biết bao nhiêu sách vở, báo chí, thơ, văn, nhạc, kịch nói về lòng mẹ, nó sẽ còn tiếp diễn và tiếp diễn mãi cho đến khi không còn loài người trên qủa đất cằn cỗi nầy… Không chỉ loài người mà loài vật cũng vậy, chỉ vì chúng không có văn tự để diễn tả nên chúng ta ít đề cập đến… Nó linh thiêng cao qúy mà mọi người đều trân trọng.
Không ai hiểu con hơn mẹ và cũng không ai thương con bằng mẹ. Đó là tấm lòng của mẹ…
Ngày xưa, vào thời Đông Chu, Vĩ Giả, một trung thần giữ nước (khi vua Sở trên đường chinh chiến) bị gian thần Đấu Việt Tiêu giết chết để cướp ngôi khi vua Sở đang ở chiến trường. Vĩ Ngao (Tự là Tôn thúc) con Vĩ Giả phải cõng mẹ vào rừng sâu lánh nạn. Một hôm Vĩ Ngao (hay Tôn thúc Ngao) đang cuốc đất làm rẫy thì thấy một con rắn hai đầu, Ông giật mình kinh sợ và nghĩ rằng:
>>> - Ta nghe nói con rắn hai đầu là vật chẳng lành, ai trông thấy nó là chết, vậy ta nguy đến nơi rồi!
Nói xong, ông lại nghĩ thầm rằng:
>>> - Nếu ta để con rắn ấy sống thì sau nầy ai trông thấy nó lại bỏ mạng, chi bằng ta hãy giết nó để chỉ mình ta chết mà thôi…
Nghĩ vậy nên Tôn thúc Ngao giơ cuốc đánh chết con rắn rồi chôn ở bờ ruộng. Về nhà Tôn thúc Ngao khóc với mẹ, bà mẹ hỏi cớ làm sao? Tôn thúc Ngao nói:
>>> - Con nghe nóí ai thấy con rắn hai đầu đêu phải chết, nay con trông thấy, con lo rằng sẽ không còn sống mà nuôi mẹ được vậy nên con khóc.
Bà mẹ hỏi:
>>> - Bây giờ con rắn ở đâu?
>>> - Con sợ ngưòi khác lại trông thấy nữa nên đã giết chết mà chôn đi rồi.
Bà mẹ nói:
>>> - Là con người, hể có một niệm thiện trong lòng, Trời tất phù hộ cho. Nay con thấy rắn hai đầu, sợ di lụy đến người khác, giết mà chôn đi. Thế là còn hơn một niệm thiện nhiều lắm! con tất không chết mà còn được phúc nữa.

Mấy hôm sau, Vua Sở cho người mời Tôn thúc Ngao về kinh, Bà mẹ bảo con: Đây là vì việc con giết rắn cứu người mà được phúc đó.
Quả nhiên, Tôn thúc Ngao được vua Sở giao cho quyền chính…
Không ai hiểu con bằng mẹ. Vừa hiếu, vừa thiện, sự hiếu thiện của Tôn Thúc Ngao sẽ mãi mãi trường tồn….
Chẳng những hiểu con, người mẹ còn thương con, bảo vệ con bằng cả tính mệnh của mình. Người đời thường diễn tả lòng mẹ của mình qua thơ, văn, qua hành động như nhân vật TTNgao trong câu chuyện kể trên, tuy nhiên cũng có một vài trường hợp ngoại lệ của những người điên loạn, của chủ nghĩa vô nhân cộng sản như thời cải cách ruộng đất của Hồ chí Minh… bắt con tố mẹ, giết cha, chôn sống bạn bè, người ơn, người thân… Hãy nghe lời thơ này:
Ai gây nên cảnh bể dâu
Trẻ thơ vô tội vấn đầu khăn tang
Ai gây binh lửa lan tràn.
Dân quê đói khổ xóm làng quạnh hiu…
Ai gây đấu tố lạ kỳ,
Bắt con tố mẹ còn gì nhân luân
(xin lỗi không nhớ tác giả)
Chỉ có chủ nghiã cộng sản mới xảy ra thảm cảnh nầy.
Trong cuộc sống dù bất cứ hoàn cảnh nào lòng mẹ vẫn được thể hiện, chữ hiếu vẫn phải vuông tròn, thế mới đáng được goị là người. Quốc loạn thức trung thần, gia bần tri hiếu tử là vây…

Làm sao ta quên được những hình ảnh thân thương của tuổi thơ bên mẹ, đây hãy nhìn cảnh mẹ dìu dắt con đến trường trong sương sớm gió lạnh:
Buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp, con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ, cảnh vật xung quanh đều thay đổi vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn, hôm nay tôi đi học
(trong Tôi Đi Học của Thanh Tịnh)
Để so sánh lòng mẹ, Y Vân trong nhạc phẩm ‘Lòng Mẹ’ đã diễn tả rất ngọt ngào êm dịu. Là người VN chúng ta ai chẳng thụộc chẳng hát. Chính nhạc phẩm này, các bà mẹ trong thế hệ chúng ta đã từng ru con ngủ, đã từng tự hát lên để vơi nỗi niềm thương nhớ mẹ:
Lòng mẹ bao la như biển Thái bình…, Tha thiết như dòng suối hiền, êm ái như đồng lúa chiều….
Trong “Tôi Là Mẹ”, nhà văn Lê văn Trương cũng đã diễn tả:
Bảo lòng mẹ là Trời là Bể ư? Nhưng bể nào sâu bằng, trời nào rộng bằng. Bảo lòng mẹ là Vũ trụ ư? Nhưng vũ trụ còn gieo cho người ta những thiên tai, thủy hoạn, những tật bệnh lo buồn… chứ mẹ, mẹ thì cho con những êm đềm, những ấm áp, những cái, những cái mà đời con không có thì con không thể nào sống được… còn nhiều và nhiều lắm lắm…
Ở tuổi này, tôi cũng như nhiều người đã mất cả cha lẫn mẹ, Cầu chúc cho những ai còn mẹ hãy nâng niu trân trọng. Xin dâng tặng đóa hoa hồng cho những người còn mẹ, tôi cam đành ôm hoa trắng cài vào lồng ngực mình để tưởng nhớ mẹ thiên thu…

Vì phải góp gió theo lời kêu gọi của huynh trưởng, của moị người, tôi mạo muội gửi gấm quý vị bàì viết ngắn gọn này để tưởng nhớ một người mẹ khổ đau đã thiên thu vĩnh biệt…


Ơn Dưỡng Dục Cảm Tác:

Biển nào rộng bằng biển lòng của mẹ?
Núi nào cao bằng núi ái công cha?
Ơn dưỡng nuôi từ thuở mới sinh ra,
Khi danh đạt, mấy ai còn có Mẹ?

Núi sông ơi, xin nhận dùm ta nhé!
Triệu con tim đang thương mẹ nhớ cha
Mẹ Việt Nam có núi biển bao la
Của chung đó sao vô thần vẫn giữ?...

Rời mẹ ra đi, trốn loài quỹ dữ
Con đau lòng thương nhớ lắm mẹ ơi!
Hẹn ngày về con mẹ sẽ thảnh thơi
Dù hai ngã âm và dương cách biệt

Xin chung gửi lời trần tình tha thiết,
Đất nước Nam là của Mẹ Việt Nam
Người anh em hãy dẹp bỏ túi tham
Trả lại nó cho toàn dân của Mẹ…

Tạm dừng bút,
May 9- 2007

Người Trầngian, ĐS17, Canada



Wednesday, May 09, 2007

Feeling Sad This Mother's Day


Buồn trong ngày lễ Mẹ

Năm kia đến ngày lễ Mẹ
Gom chung sinh nhật một lần
Con tặng món quà nhỏ bé
Mang trái tim con ân cần

Trong trái mãng cầu màu tím
Chiếc nhẫn kim cương sáng ngời
Mẹ chợt nghe lòng chết lịm
Chẳng vì quí giá mà vui.

Món quà như lời trăn trối
Sợ không còn dịp tỏ bày
Sợ không còn nhiều cơ hội
Trao tình mẫu tử qua tay!

Năm rồi, bệnh tình tái phát
Con nằm liệt chiếu, liệt giường
Còn thiết chi ngày sinh nhật
Với ngày Mẫu Tử yêu thương.

Năm nay, Con về thiên cổ
Rưng rưng lễ Mẹ ngậm ngùi
Đời đã dập vùi bão tố
Lễ gì cũng hết còn vui!

Nhớ con trong ngày lễ Mẹ
Con xa, có hướng tâm về?
Hương thắp bàn thờ con trẻ
Gọi con. Nước mắt đầm đìa.

Lãm Thúy
Viết trong ngày Mother‘s day 8/5/2005

Me ơi, con yêu mẹ vô cùng

Riêng tặng các bạn còn có mẹ bên đời
Mẹ của con,

Chỉ còn mấy ngày nữa, dân chúng cả nước Mỹ lại hân hoan mừng ngày lễ Mẹ để cho mỗi người con, bằng nhiều cách khác nhau, có thể bày tỏ lòng hiếu thảo và yêu thương đối với công ơn sinh thành, dưỡng dục của thân mẫu mình. Đồng thời cũng là dịp để mọi người con vinh danh tình mẫu tử, vốn được xem như một tặng phẩm tuyệt vời và thiêng liêng nhất mà Thượng Đế ban cho con người, mà mỗi khi nhắc tới mẹ, người ta chỉ có thể so sánh với sự bao la của biển trời:
Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào.
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào
Lời mẹ êm ấm như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng du bên thềm trăng tà soi bóng mẹ hiền...
Nhưng đối với con, từ ngày cha mất đi, mỗi ngày của con là ngày của mẹ, mỗi tuần của con là của mẹ, mỗi tháng năm của con cũng là của mẹ, bởi con hiểu, mỗi ngày qua đi là qũy thời gian con còn có mẹ trên đời sẽ bị thu hẹp dần vì nay da mẹ đã nhăn, lưng mẹ đã gù đi nhiều và nụ cười cũng hắt hiu vì sự hao mòn của thời gian ở tuổI 94, giống như bài hát ca ngợi tình mẹ mà con rất thích và vẫn hát mỗi khi nhớ mẹ:
Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi già thêm một tuổi
Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ càng gần
Dẫu biết như thế, tôi vẫn phải tin, tôi vẫn phải tin mẹ tôi còn trẻ
Như gíó như mây... ôi mẹ của con.
để rồi lại thêm lo lắng một ngày nào đó con phải mất mẹ:
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng, con thời mồ côi
Mẹ ơi! với mọi người con, nỗi đau mất mẹ của một trẻ thơ cũng giống như nỗi đau mất mẹ của người lớn tuổi. Vì thế, với mẹ, dù năm nay con đã hơn 60, con vẫn là chú bé được mẹ bú mớm ngày nào, vẫn là đứa con bé nhỏ mò cua, bắt ốc phụ vào bữa ăn ngày nào khi cha bận chinh chiến nơi xa, vẫn là cậu bé nhút nhát bấu lấy gấu áo mẹ năm xưa lầm lũi đi trong đêm, rời bỏ làng quê ra tỉnh, rồi xuôi Nam trong cuộc trốn chạy tìm tự do năm 54.

Cảm động biết bao những ngày con trở về chăm sóc cha lúc người lâm trọng bệnh, những lúc mệt lả thiếp đi trên chiếc giường nhỏ ở cạnh cha, mẹ nhẹ nhàng đến ngồi gần con, quạt nhẹ vỗ về giấc ngủ cho con cũng như chăm chút miếng ăn giấc ngủ cho con như ngày con còn bé thơ. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng làm cho con diễm phúc hơn nhiều bạn bè của con hiện nay không còn có mẹ bên đời.

Ngày cha mất đi, con đã không thể cầm được nước mắt khi chứng kiến cảnh mẹ gục đầu vào vai cha, bàn tay khẳng khiu của mẹ đặt trên trái tim người với hai mắt ướt lệ như một lời vĩnh biệt của 72 năm hôn phối bền chặt tràn ngập hạnh phúc mà ở đó lòng chung thủy, sự tin yêu chia xẻ trách nhiệm cùng cha lúc vui, khi buồn như chất keo kết nối mẹ cùng cha đi trọn con đường hôn nhân mà bao nhiêu kẻ tiền rừng bạc bể, quyển cao chức trọng đã không thể có được.

Mẹ kính yêu, lòng con day dứt biết bao vì ngày lễ mẹ hiền năm nay 13/5/07, con không có mặt bên mẹ để dâng mẹ những bó hoa tươi thắm, để ôm hôn mẹ như những năm trước. Nhưng bằng cách riêng, con xin dâng mẹ tấm lòng của tất cả các thành viên trong gia đình bé nhỏ của con, con dâng mẹ đời sống chừng mực theo những chuẩn mực mẹ đã dạy con trên đất khách quê người. Và trên hết con xin dâng mẹ ước vọng con được trở về chăm sóc mẹ cho tới lúc mãn phần cuộc đời như con đã làm với cha để báo đáp một phần công ơn sinh thành dưỡng dục mẹ dành cho con và cũng là để hiện thực hóa lời trăn trối của cha lúc ngườI hấp hối ‘con ráng thay mặt cha chăm sóc cho mẹ'.

Xin mẹ bảo trọng sức khoẻ để tiếp tục phủ bóng mát và chúc phúc cho gia đình chúng con thêm nhiều năm nữa. Đó là mong muốn chân thành con thường cầu nguyện Thượng Đế vào mỗi ngày và tuyệt đối vững tin Ngài sẽ nghe lời con, và như vậy con sẽ còn nhiều cơ hội được thủ thỉ cùng mẹ như tiếng trẻ thơ nói với mẹ mình ‘Mẹ ơi, con yêu mẹ vô cùng’./.

Con của mẹ,
TeHong
San Jose 9/5/07


>>> - 'Bà cụ 94 tuổi! ... Nói đến thằng Hùng, thằng Vĩnh, bà cụ còn nhớ ra không?'. Vĩnh.
>>> - 'Còn minh mẫn lắm... Cụ còn nhắc khéo anh Nghiêm (link) và anh Yên (link) chết rồi tội nghiệp'. TeHong.
>>> - 'Xin click vào 2 links trên để xem lại. Tớ chưa muốn có tên trong bảng "phong thần" của cậu đâu.' Hùng.

Thiên Linh Chuỗi

Cô Gái và Gói Bánh
(Mặc dù biết đây chỉ là một hình thức "TLC" nhưng vì nội dung khá "lý thú"
nên xin đăng tải để thay đổi không khi)

Sau khi lấy vé máy bay, cô gái trong chiếc áo dài tươi thắm đã ghé mua một gói bánh hạnh nhân để nhâm nhi trong khi chờ chuyến bay. Phòng khá đông người. Chọn chiếc ghế cạnh một trung niên, cô khoan thai ngồi xuống và lấy sách ra đọc.

Đến một đoạn lý thú, cô nhón một cái bánh để trên thành ghế khẽ mỉm cười thưởng thức. Chỉ mới cắn vài miếng, cô ngạc nhiên thấy gã đàn ông bên cạnh cũng lấy một cái ‘trong gói bánh của cô’ vừa ăn vừa tiếp tục đọc báo! Một chút nhăn mặt, cô thầm nghĩ: “Thật bất lịch sự. Chẳng một lời hỏi han xin phép!”.

Đến khi cô ăn đến cái thứ hai thì anh kia cũng lại lấy một cái nữa. Mặt cô nóng bừng lên. Cô lúng túng thấy rõ. Những dòng chữ trong cuốn sách trên tay cô đã bắt đầu nhảy múa lung tung! Liếc bên cạnh, hắn vẫn điềm nhiên đọc báo. “Gã này láo quá! Mình muốn đấm cho gã một cú !” Nhưng cô đã dằn sự bực bội để tránh tạo ra những tình huống không hay. Cô hít một hơi thở thật sâu và đọc sách tiếp … Cứ thế, mỗi lần cô ăn một cái bánh thì anh kia cũng lẳng lặng lấy một cái.

Một lát sau, nhìn bên cạnh thấy chỉ còn một cái bánh duy nhất, cô tự nhủ: “À, để xem tên láo xược này sẽ làm gì !? ” và yên lặng chờ đợi. Chỉ vài phút sau, gã đàn ông lại thò tay đến gói bánh. Hơi do dự, hắn nhẹ nhàng bẻ lấy nửa cái bánh, thản nhiên ăn và tiếp tục đọc báo… Không dằn nổi cơn tức giận, cô lập tức gập mạnh cuốn sách, nắm chặt cái xách tay, đứng ào dậy như một cơn lốc … và bỏ đi chỗ khác.

Ngồi trên máy bay, vẫn chưa quên hình ảnh gã đàn ông bất nhã vừa rồi, cô mở xách tay lấy kính đọc sách … bỗng nhìn thấy gói bánh mình mua vẫn còn y nguyên đó. Cô chợt hiểu. Ngơ ngác nhìn qua khung cửa sổ máy bay như muốn tìm lại người đàn ông. Hắn đã chia sẻ phần bánh cho cô không một chút phiền hà. Cô muốn ngỏ lời giải thích hoặc thậm chí chỉ một lời xin lỗi đơn giản. Nhưng cô biết rõ sẽ không bao giờ có dịp gặp lại người đàn ông tốt bụng đó ./.

>>> Các bạn thân mến, có những điều đáng hối tiếc xảy ra trong cuộc đời của mình mà rất hiếm khi có dịp chỉnh sửa lại. Một viên đá … đã quăng xa. Một cơ hội … chợt biến mất. Một lời rủa … vội thốt ra. Và nhất là, Thời Gian của chính cuộc đời mình … đang lặng lẽ trôi qua.
X205

TIẾNG CHIM LỒNG

Hưởng ứng tiếng chim tha thiết của anh CVĐể, Người Trầngian tôi dù sanh sau đẻ muộn, dù văn dở thơ thường cũng xin góp sức cho vui: Tiếng chim lồng.

Quốc kêu sao lắm đoạn trường.
Vì chưng chủ nghĩa bất thường nước ta
Chim lồng ao ước thiết tha,
Cơm ăn áo mặc thốt ra ngàn lời,
Quốc ơi! hãy khấn vái Trời
Dân Nam đoàn tụ, hết thời tạm dung.

Tỉnh đi Quốc, mau lớn khôn,
Vùng lên phá cũi, áo cơm tự dùng
Tung trời bay lượn Quốc mừng.
Hòa đồng muôn loại, tưng bừng giống chim.
Tự do Quốc phải đi tìm,
Yên lồng sao thấy nỗi niềm thế gian
Muốn tung bay với chim ngàn,
Quốc nên dùng tới bút vàng kiếm thơ...

Người Trầngian, ĐS17

MẸ HIỀN

Để hưởng ứng lời kêu gọi của Vũ Trang Chủ về Tuần Lễ Viết Tuyên Xưng Hình Ảnh Mẹ, đồng thời góp chút đồng cảm với tất cả quý đồng môn, thi văn hữu luôn luôn nhớ đến Mẹ trong thơ văn sáng tác của mình,
- đặc biệt hiền sư tẩu Trần Thúy Lan (Quà Cho Con Gái Nhân Ngày Của Mẹ),
- nữ sĩ Lãm Thúy (Từ Mẫu, posted Mon 12/18/06}, Bài Thơ Cho Mẹ tặng Trần Kiêu Bạc, (posted 12/10/06) và nhiều bài đặc sắc khác trong Thi Tập Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi, 2000 & Từ Mẫu sắp xuất bản)
- và hiền sư đệ thi sĩ Trần Kiêu Bạc vốn có rất nhiều tuyệt tác về Mẹ gần đây đã lần lượt cho xuất hiện trên web riêng...
Xin trân trọng gửi DĐàn&Web mấy dòng thơ thô thiển quê mùa "Mẹ Hiền" (link) mà vợ chồng LuânTâm đã cảm tác nhân dịp đọc thư Nhạc Mẫu từ quê nghèo sương sớm nắng chiều hắt hiu mòn mỏi mây khói nhạt nhòa...

Xin vui lòng click Title link hoặc link trên để đọc nguyên bài (116 câu)
Luân Tâm, MD

Tuesday, May 08, 2007

Thơ Anh Chủ Tịch

Các Bạn Hiền xa gần Thân mến,
Nhà Thơ Châu Để thương mến,

Thưa Anh Để, Phải nói ngay rằng tôi rất bất ngờ và hãnh diện được Anh đáp lại "Một Sáng Mai Có Tiếng CHIM HÓT Ngoài Hiên" (sẽ post lại ở dưới cùng), mà lại bằng một Bài Thơ trong đó có Tiếng CHIM đầy ý nghĩa. Tôi muốn HỌA lại bài thơ này,
Như con CHIM nhỏ
Khe khẽ ngoài hiên
Tiếng hót bay cao
Làm sao đánh thức
Đang cơn say ngủ
Của biết bao người
... Làm sao và làm sao ...??? ...
Tôi biết Anh là người Tâm Huyết, có Hoài Bão, tương tự như ngày xưa một Phạm Thái, hay một Thâm Tâm "Chí lớn chưa thành, bàn tay không, thì không bao giờ nói trở lại... Ba năm MẸ GIÀ cũng đừng trông".

Tôi thích cái hào hùng của Anh, và thích luôn những vần THƠ đầy gởi gấm lý tưởng. Chỉ một TIẾNG CHIM thôi cũng dư sức làm Anh thổn thức?... Tâm hồn Anh đó, óng ánh tơ vàng và ngọt ngào, dâng lên ý thơ. Hình như Anh ký nhiều bút hiệu. Và như tôi được biết, tác phẩm nào cũng bàng bạc nét hào hùng, muốn Đánh Thức nhieu nguoi... Phải chăng Anh có giòng máu Từ Hải "Cung đàn nửa gánh Non sông một chèo"-- Nửa gánh thì ít hơn một chèo !?

Thế đấy các Bạn ạ, Thơ văn ChâuVănĐể vang vọng tiếng CHIM bay xa. Tôi muốn HỌA lại những vần thơ này, mà khả năng thi phú thật nhỏ nhoi. Hay nói khác đi, như một cách chữa thẹn chỗ yếu kém của mình bằng một diễn tả xàng xê: Hồn thơ tôi ý rỗng, lời thô thường buông thỏng ra không cần vần điệu và lả lơi chập chờn vô cú pháp (ghê chưa!).

Cho nên, mới phổ biến đến các BẠN bài thơ Tiếng Chim của Anh CVĐể [dưới đây]... Nhờ CÁC BẠN của tôi vốn sẵn đầy Hồn Thơ Ý Thơ, hưởng ứng đáp lại TÌNH THƠ của Anh?.

Thưa Vũ trang chủ, có được không? Vườn Thơ nở rộ của Vũ gia trang còn đang rộng mở chứ?

Mong lắm thay! Thân ái,
Trí Bá Nguyễn


TIẾNG CHIM


Chim kêu rả-rích canh trường
Chim ơi! chim có nỗi buồn giống ta?
Chim buồn chim kêu thiết-tha
Ta buồn, ta chẳng thốt ra được lời!
Chim còn bay lượn trên trời
Còn ta, rũ cánh bên đời tạm-dung!

oOo

Chim hót tiếng người chim khôn
Nhưng chim không hiểu từ-ngôn mình dùng
Người nghe chim hót người mừng
Nhưng người đâu biết nỗi lòng của chim!
Xưa nay nếu đã đi tìm
Chim đà tháo củi xa miền trần-gian
Thi-nhơn là kiếp chim ngàn
Lỡ vay duyên bút, trả bằng duyên thơ!

Nhựt Khuê - Châu Văn Để

[Thư của anh NBTrí: (Posted lại)

Các Bạn Hiền Bốn Phương thân thương,

Bây giờ, một sáng ban maị mặt trời chưa ló rạng, chỉ vừa mới thoáng ánh bình minh. Tôi bừng tỉnh sáu cơn ngủ say, có phần hơi sớm đây, vì được đánh thức bởi đàn chim nhỏ đang líu lo trên cành ngoài kia. Tôi vươn vai, làm vài động tác... và mông lung ý nghĩ... có lẽ hôm nay trời đẹp... Một vài người đang chạy bộ trên đường phố trước nhà tôi, có vẻ như hân hoan, vui tươi...

Các Bạn ơi, hãy thức dậy đi thôi: Một TamHuy đang Thiền ư, một DuongCung đang tiếp tục ru con ngủ ư, một QuyHung đang nồng giấc mơ bên cạnh người đẹp ư, một HungTon vội vã ghi ghi chép chép những ý tưởng vừa thoáng quá trong đầu về Định mệnh An bài Tử vi..., một Chị Hai ThịHở vừa mới xong ly Cafe thơm ban mai cho đấng phu quân VanGiap..., một chàng HươngHoả vừa mới trang phục xong và vội vã đội lên đầu Nàng SaDinh chiếc mũ màu hường để cùng nhau ra đường, chạy bộ... Cũng trên con đường nhiều người chạy ấy, tôi thấy rõ Sư huynh tôi, Anh NHTri, Anh chạy đều, hai tay nhịp nhàng vung lên, dáng anh cao lớn, trông khỏe mạnh..., bên cạnh Anh là cặp Vợ/Chống TiecLieu cũng nhịp nhàng không kém... Và ở xa xa, về phía bên kia bờ Thác NiCaRaGoa biên giới với Canada, NguyenVietThu và một thiếu phụ phu nhân đang nhìn nhau âu yếm, trên tay cấm chiếc bánh bông lan điểm tâm ban mai của miền Toronto. Thì ra là vậy, lâu nay anh vắng bóng trên chốn giang hồ, là bởi bận bịu với những riêng tư, thông cảm thông cảm...

Còn miền Tây thì hơi khác một chút: Bà Nội NgọcSương đang ôm cháu, mắt lim dim như đang ngái ngủ, bà có vẻ hơi mệt mỏi, có lẽ vì đêm qua thức khuya pha sữa cho cháu, tôi đoán thể, vì tôi không thấy sự tinh anh phát tiết trên đôi mắt bà, tôi cũng không nghe bà lẩm nhẩm những vần thơ trên môi miệng như dạo nào tôi vẫn thường thấy...

Và lui dần về cuối trời Nam phương Ta, tôi thấy trong căn phòng đầy sách, một người mang kiếng trắng, tóc hoa râm đang cắm cúi trên bàn viết, tôi chỉ nhìn được phía sau lưng, không nhìn được gương mặt, nhưng trông dáng người, và do thần linh cách
cảm giữa những người có mối liên hệ mật thiết với nhau, tôi biết đây là Huynh trưởng DRHiem, một người đang "cổ lai hy" mà vẫn tráng kiện dẻo dai, thật mừng cho Anh.
Tôi lại thấy, nơi một căn nhà khác, căn nhà đẹp, khang trang, vợ chồng Anh HUYSY đang bận bịu thu xếp đồ đạc, hình như vừa mới dọn vào nhà mới, chưa ổn định xong... Có lẽ nhận xét này đúng, vì khá lâu không nghe tiếng anh vui đùa trên PhoRum ... Rồi tôi lảng vảng qua dãy phố bên kia, vùng Anaheim, tôi thấy một người
cao cao gầy gầy, đang cúi lom khom bên chiếc xe đạp, như hình chuẩn bị vào cuộc thi Xe Đạp MaraTong..., à đúng rồi, anh ta ngồi lên yên, ngẩng mặt lên: thì ra là Ông HoangVanHoc DinhTran, ông trông khỏe mạnh, nước da tươi tắn, không có vẻ chỉ là người Thiếu Muối như thiên hạ đã từng đồn đoán... Ông chạy bộ bằng cách bơi trên xe đạp, Thể dục Thể thao đều như vậy, thật tốt quá, đáng làm gương cho tôi...

Các Bạn ơi, thả hồn đi xa tôi muốn nói đến, kể tên thật nhiều người, những gương mặt thân quen một thời... nhưng mà "giấy ngắn tình dài Người ơi"!

Thế đó, các Bạn luôn luôn trong tâm trí tôi. Dầu ở đâu, làm gì... Dầu bận bịu đến mấy cũng hãy tạo cho mình những nguồn VUI, nhẹ... Bởi vì Sương Lam đã nói rồi, chúng ta Vui với nhau được ngày nào, thì mừng cho ngày nấy. Rất đơn giản và thực tế, thế thôi. Hài hòa trong Yêu Thương để Thân Tâm thường An Lạc, là lời Chúc chân tình của tôi cho tất cả Các Bạn, hôm nay.

Thân ái, Một Sáng Mai có tiếng Chim Hót ngoài hiên.
Trí Bá Nguyễn ]

The Myth of RONG-TIEN (continued)

Anh Hùng,

Cảm ơn anh đã post cái comment của tôi lại thêm hình ảnh và mấy cái link khác nữa. Tôi thấy rồng VN rất giống rắn và miệng thì nhả ngọc phun châu (là những giá trị tâm linh) chứ không cầm ngọc là đúng lắm.

Tôi muốn để nguyên chữ Tien-rong bởi vì dragon làm cho người ngoại quốc hiểu quá sai về rồng VN. Cho dù có tôi có dùng chữ dragon cho họ dễ tra cứu thì họ cũng phải đọc và hiểu được tiếng Việt mà nếu đã đọc và hiểu được tiếng Việt thì phải biết chữ Tien-rong. Chỉ có ai đọc và hiểu được tiếng Việt mới có thể hiểu được "rồng" VN một cách dễ dàng thôi.

Tôi viết rất ngắn gọn chứ chưa triển khai nhiều ý. Anh thấy Rồng và Rắn đều bắt đầu bằng chữ "R" chứ. Lại còn cái trò chơi "Rồng rắn lên mây, có cây lúc lắc nữa, v.v..." Còn "tiên" không những là biểu tượng của hạnh phúc mà còn có nghĩa là "first of all" nữa. That means "Happiness is the first priority in life" Đó là chân lý (the Truth viết hoa). Tiếng Việt thâm thúy hơn tiếng Anh ở chỗ này. Chân lý và sự thật khác nhau rất xa. Một đằng nói về "lý luận" và một đằng nói về "sự kiện". Lý và sự là hai chuyện rất khác nhau. "Sự" thì có nhiều mà "lý" chỉ có một. Vạn sự nhất lý là thế. Ví dụ ta nói: "Sự thật là ở Irac không có vũ khí giết người hàng loạt." và "Chân lý của cuộc sống là hạnh phúc".

Vả lại tôi không muốn người Việt tự nhận mình: "We are the descendants of the dragon and fairy" nữa mà phải nói: "We are the descendants of Tien-rong" để khi người ngoại quốc không hiểu Tien-rong là gì họ sẽ phải tìm hiểu. Lúc đó mình mới thoát được cái dịch sai của người Tàu. Chuyện giải thích chữ rồng tiên bằng Anh Ngữ tuy là chuyện khó nhưng không phải là không làm được. Tuy nhiên người Việt chúng ta cần có sự đồng thuận với nhau trước đã. Vì là "kinh vô tự" nên những điều tôi nói hoàn toàn là "nói không có sách, mách không có chứng cả". Để xem các "học giả" nhà ta sẽ phản ứng ra sao! Vài điều nói trước với anh như thế.

Thân mến,
Tâm Lê

>>> Bài Đọc Thêm: Huyền Sử Tiên Rồng (link)
>>>
(Source: An Việt Toàn Cầu)
>>> Người Đưa Tin, USA

Monday, May 07, 2007

Thông tin

The Myth of RONGTIEN

Một trong những tiếng Việt bị hiểu sai và lệch lạc nhất khi dịch sang tiếng Anh là “Rồng”. Có lẽ tại vì người Tầu đã dịch như vậy và chúng ta cứ thế mà theo chăng?

Theo tôi, muốn hiểu rõ về “rồng” cách tốt nhất là phải đối chiếu nó với “rắn”. Rồng rắn là một cặp âm dương giống như nam nữ hay nóng lạnh vậy. Chúng ta không thể cảm nhận được cái nóng nếu không biết thế nào là lạnh. Người nam không thể hiểu rõ được về nhân loại, về con người nói chung nếu không có vợ và ngược lại phụ nữ cũng thế. Nam và nữ là chỉ là hai thể chưa hoàn chỉnh của nhân loại và cần bổ túc cho nhau.

Trong nhiều nền văn minh của nhân loại, rắn vẫn thường được coi là biểu tượng cho cái khôn nhưng đối với Việt Tộc thì rắn chỉ là biểu tượng cho sự khôn ranh, khôn vặt, khôn lỏi mà thôi. Chỉ có rồng mới là biểu tượng cho cái khôn ngoan của bậc thánh nhân. Khôn ranh dễ thấy nhưng khôn ngoan lại vô hình, vô ảnh. Cái khôn ngoan của bậc thánh nhân có thể đem lại hạnh phúc cho nhân quần xã hội còn cái khôn lỏi, khôn vặt của kẻ tiểu nhân chỉ có thể dùng cho việc mưu cầu lợi ích cá nhân mà lại hại đến người khác. Tóm lại, rồng và rắn là hai mặt âm dương của cái khôn mà chỉ có trong tiếng Việt chúng ta mới phân biệt được rõ ràng thôi. Do đó dịch “rồng” thành ra “dragon” thật là trật quá xá.

Fairy trong tiếng Anh có thể có nhiều nghĩa khác với “tiên” của tiếng Việt. Fairy trong tiếng Anh thường có nghĩa là những thiên thần nhỏ xíu trong thế giới tưởng tượng của trẻ thơ. Còn “tiên” trong tiếng Việt thường là những vị thần (như ông tiên, bà tiên, nàng tiên, v.v…). Đã là tiên thì tất nhiên là lúc nào cũng sung sướng hạnh phúc, chẳng biết đến cái khổ sở của cuộc đời ô trọc là gì (sướng như tiên mà lị). Tuy rằng tiên không biết khổ nhưng lại rất hay cứu giúp người khổ. Cho nên hễ cứ ai khổ thì lại mong được gặp “tiên” và hễ cứ ai gặp được “tiên” là lập tức hết khổ. Cho nên “tiên” trong tiếng Việt là biểu tượng của hạnh phúc.

Huyền thoại (myth) con rồng cháu tiên là một sứ điệp của tiền nhân nhắn gửi cho con cháu biết rằng trên đời này chẳng còn có gì quý hơn sự khôn ngoan” và “hạnh phúc”. Người khôn ngoan tất nhiên là phải biết tìm lấy hạnh phúc và người không đủ khôn ngoan nhưng nếu biết nghe theo sự chỉ dạy của thánh nhân thì cũng có thể tìm được hạnh phúc. Sứ điệp này không có gì bí hiểm và không cần phải là “học giả” (nghĩa là không cần biết đọc chữ) mới hiểu được Thực ra, mọi sứ điệp của tiền nhân gửi lại cho con cháu đều bằng “văn ngôn” chứ không bằng “văn tự”. Đó chính là cuốn “kinh vô tự” mà chỉ có Việt Tộc mới có mà thôi.

LCTâm, CH8, VA

>>> Anh Tâm ơi, bây giờ tôi mới biết lý do tại sao anh vắng mặt cả hơn một năm nay. Thì ra, người ta lên núi luyện "kinh vô tự"! Welcome back.

>>> Tôi không nghĩ rằng anh muốn thay đổi Title Anh ngữ như trên anh mới viết đấy chứ? Vì lẽ, Title cần có giá trị truyền đạt: người ngoại quốc, nếu thấy tựa đề trên, sẽ không đủ "thâm thúy" để biết mình muốn nói gì. Còn nếu đọc 'Dragon and Fairy Legend', họ hiểu ngay, hoặc nếu muốn tìm hiểu thêm, chỉ cần type 'Dragon & Fairy legend' vào bất cứ Search engines nào, sẽ cho ra cả triệu entries. Thí dụ: Website Sadec.com (link) của Malaysia, ngắn gọn nhất, họ đã dịch lời nói của Lạc Long Quân với nàng Âu Cơ như sau : "I’m a dragon and you’re a fairy. We can’t remain together." ... Một điểm nữa, nhiều nước khác trên thế giới cũng có những huyền thoại về Dragon và Fairy, nhưng không bí hiểm như của VN. Cho nên: tôi rất thích thú về lối lập luận và suy diễn của anh. Thành thực đấy.

>>> Bài đọc thêm: Rồng Việt Nam khác với Rồng Trung Hoa (link)
>>>>>>>>>>>>>> Một định nghĩa khác về chữ FAIRY (link)
>>> MaoTôn <<<

COMMENTs

Bài thơ "Điệu buồn Phương Nam" cua HTLương trùng tên với nhạc-phẩm của Vũ Đức Sao Biển, và đều buồn rười-rượi. Bài ca có câu rằng :
"Đàn thiên thu đứt dây tơ rồi, theo sóng vàng cát lỡ sông bồi.
Còn chi nữa biển dâu đã bao đổi dời.
Về phương Nam ngắm sông ngậm ngùi,
Thương những đời như lục bình trôi..."
Bài Quà tặng ngày Mother's Day của Lan Đàm phu-nhân xót-xa ở câu kết. Bà mẹ VN tỵ-nạn tại hải-ngoại ngày nay, hiểu hoàn-cảnh và thân-phận mình, không dám kỳ-vọng nhiếu ở con gái cưng, được hưởng giáo-dục "tiến-bộ" Tây-phương. Nước mắt chảy xuôi, mẹ chỉ mong con đọc hiểu chữ Việt, còn tâm-hồn VN mà đoái-hoài phần nào nỗi-lòng của mẹ? Nếu được như thế thì mẹ cũng được an-ủi và hạnh-phúc lắm rồi !

Đúng đấy, các bà mẹ VN hải-ngoại ơi. Quí bà chẳng từng hay nói phân-bua với nhau: "tụi nó ở đây bi giờ là dzậy đó! chúng đặt đâu mình ngồi đấy? "Ngày Mother's Day, chúng lật-đật cùng chồng con xa-lạ vào Nursing home rước bà ngoại đi get line Restaurant... eat out ăn mừng cái gọi là Ngày Hiền-mẫu, Bông hồng cài áo,.. hãnh-diện với bạn bè,... làm mẹ nghẹn-ngào, chảy nuớc mắt, nói không nên lời. Xong rồi, chúng ôm hôn mẹ, bà ngoại, chuẩn bị từ giã. Bà chỉ kịp lập-bập nói Thank-you các con ! Rồi chúng lại lái xe đưa bà ngoại trở về giao lại Nursing home !
Viễn ảnh mấy bà VN ở xứ tự-do, welfare state, phần nhiều là như thế ! Than thân làm chi? Chứ còn kể lể như nhà văn Mỹ viếi bài: "Life Is Meaningless Without Her" để là gì? Ai thốt lên lời xám-hối đó? Con bà có thèm nghe đâu? Nó như người điếc. Bà tự viết lên để dạy khôn nó à? Nó có thèm dành 1 phút ra đọc đâu? hay quăng vào giỏ rác? Đáng thương cho bà mẹ Mỹ này, chỉ tự an-ủi mình thôi. Xã-hội truyền-thống của bà đâu có nếp sống đó?

Các bà mẹ bà ngoại VN ở xứ tự-do hải-ngoại dù sao cũng nên tự an-ủi mình đi? Vì sao? Nếu còn kẹt lại trong nước, phải sống nốt tuổỉ đời dưới văn-hóa xhcn thới đại HCM sẽ ra sao? Văn-công truyền-thông nhà nước ra rả ca bài tình người,..."Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con thì mồ côi!..." "Má ơi đừng gả con xa! Mai này trách canh, đôi đũa, kỷ-trà ai dưng?" .... Nhưng nay con đói rách. Cán bộ chỉ lo vơ-vét, tịch-thu đất canh-tác bán cho tư-bản ngoại, a-tòng chủ tư-bản đàn-áp bóc lột công-nhân,... thì con lấy gì nuôi má? Con phải bán thân làm nô-lệ tình-dục ra nước ngoài, mong tìm chút tiền gửi về đỡ đần mẹ cha,... thì làm sao con có ngày về?.....

Người SG

Tin Mới

Kính anh Hung Vu,
May hom nay anh khoe khong ? WEB lúc này NHIỀU KHÁCH quá, chắc anh cũng bận rộn và vui lắm! Xin gởi lời GÓP VUI với WEB trưởng và gởi MỘT TIN HAY nhân ngày LỂ MẸ năm nay .
Các Bà Mẹ ỡ Hoa Kỳ (link)
(Source: Calitoday.com)
Kính mến,
DANH CALI (Sacramento)

>>> Nói "vớ vẩn" gì đây!? Có bài thơ MẸ nào mới thì "xùy" ra đi, cho nhờ.
>>> Tái bút: Bài dịch của LL theo CNN, dùng Việt ngũ "hay" quá Danh nhỉ!?
>>> Thí dụ: "Hai con của cô có 4 tuổi9 tháng tuổi." (sic)
>>> Về dịch thuật, báo Nguoi Viet Online "làm" khá hơn.
>>> Thân mến, Hùng <<<

in medio stat virtus

Người La Mã thuở xưa nói như vậy. Người Đông phương mình cũng nói tương tự "Trung dung chi đạo", "Dĩ hòa vi quý". Thế là trước khi buôn bán giao tiếp với nhau, Đông Tây đã gặp nhau trong ý nghĩ, trong cách xử thế.

Nói theo chữ nghĩa thì như vậy. Còn trong ngôn ngữ đại chúng người ta thường nôm na: một câu nhịn chín câu lành, chín bỏ làm mười, xuề xòa cho qua chuyện...

Thế nhưng có những chuyện không xuề xòa được, ví dụ như vấn đề ý nghĩa của ngôn từ. Tù là tù, cải tạo là cải tạo, không có chuyện tù cải tạo (ghê quá)! Kẻ thắng cuộc họ nói sao thì kệ họ, vì đấy là mánh khoé của kẻ thắng. Còn mình mà nói theo họ riết rồi tưởng đó là thật thì khả năng phán xét sẽ trở nên hỗn loạn (ghê chưa)! Cái chuyện tập trung đối phương rồi trù dập và tiêu diệt ý chí đối kháng của họ, rồi lại biểu đó là cải tạo, không biết ai khác thì sao, chứ mỗ này thật tình khi nghe rất bực mình.

Bởi vậy mà mới có cái chuyện "Lễ Giỗ Tổ Hội Đền Hùng" mới đây. "Lễ hội" đứng một mình thì còn nghe được, chứ nếu đứng trước một danh từ khác thì ôi thôi...Nói một cách thậm xưng - và biết đâu 50 năm sau là sự thật - người ta nói Lễ hội Phật Đản!

Giữa những khuynh hướng chính trị khác nhau, người ta vẫn có thể ngồi lại với nhau. Chứ còn ý nghĩa của ngôn từ, xin bước theo gót chân xa xa Người SG, trắng ra trắng đen ra đen! Tuyệt đối không được lơ tơ mơ!

Mỗ tôi hình như đang thênh thang bước trên con đường "Nói dở, nói dài, nói dai như ...đỉa đói".

A.C.La

Dragon & Fairy Legend


“Lịch sử được lắng nghe ở ngưỡng cửa của truyền thuyết. Truyền kỳ có phần nào hư cấu nhưng tuyệt đối không có ngụy tạo” - Victor Hugo -

"Mỗi dân tộc đều có những truyền kỳ lịch sử được thần thoại hoá thể hiện lòng tự hào dân tộc mang tính sử thi của dân tộc đó. Nữ sĩ Blaga Dimitrova cũng như nhiều học giả ngoại quốc khác đã hết sức ngạc nhiên xen lẫn thán phục khi nghiên cứu về lịch sử Việt Nam, một dân tộc mà huyền thoại và hiện thực đan quyện hoà lẫn với nhau đến độ khó có thể phân biệt đâu là huyền thoại đâu là hiện thực nữa. Thật vậy, huyền thoại Rồng Tiên về cội nguồn huyết thống Việt tuy đượm vẻ huyền hoặc nhưng lại tràn đầy tính hiện thực, thấm đậm nét nhân văn của truyền thống nhân đạo Việt Nam.


"... Ngay cả những dân tộc mà ngày nay được xem là văn minh cũng đều có một con vật biểu trưng cho dòng giống như Ấn Độ là con voi, Tàu là con cọp, Pháp là con gà trống Gaulois, Anh là con sư tử, và Mỹ là con chim Ưng (đại bàng)...

Kính mời quý vị và đồng môn click vào Title trên để đọc thêm dịp đầu tuần.
Phạm Trần Anh, ĐS14

Southern Melancholy


Điệu Buồn Phương Nam

Ngày lễ Mẹ 2007

Tiếng mẹ ru: điệu buồn phương Nam
Ray rức lòng đau mấy dặm ngàn
Nhớ lắm mẹ già… xa cách biệt
Bước đời viễn xứ nẻo gian nan!

Buổi tương phùng chẳng biết bao lâu?
Sông nước đìu hiu gãy nhịp cầu
Thương mẹ chiều chiều bên liếp cửa
Trông ngóng trời xa mắt lệ sầu!

Con ở đây nghe bài ca vọng cổ
Sao bỗng nhớ điệu buồn phương Nam
Nhớ tiếng võng đêm tàn hiu hắt
Lời mẹ ru lan tỏa xa xăm!

Trời phương Nam nhớ xưa thanh bình
Đàn chim vui nắng đẹp bình minh
Trên sông chiều thuyền về bến hẹn
Vững bước đời lòng sáng niềm tin!

Ai xuôi đất trời binh lửa dậy
Người xa người chìm nổi bể dâu
Đời xa xứ đong đầy thương nhớ
Bước độc hành... chẳng biết về đâu?

Đau cõi lòng chờ đợi xa xăm
Mẹ hiền tôi cô lẻ âm thầm
Điệu buồn phương Nam dài năm tháng
Người đi rồi... mãi mãi biệt tăm!

Hàn Thiên Lương

Sunday, May 06, 2007

LÒNG MẸ

Xin mời Quý anh - Quý Chị
nghe bản nhạc LÒNG MẸ sau đây
qua tiếng hát Như Quỳnh, Hoàng Oanh
Giao Linh và Dalena:

http://k6kscc.org/music/longme.htm

Chúc Quý vị sẽ có một Happy Mother's Day
Trần Trung Bình, FL
Tôi rất cảm động khi đọc post
"Quà Cho Con Gái..." của Chị Thúy Lan.
Rất cám ơn Chị.
Dương Quân, FL