Thơ Trần Kiêu Bạc
ĐỐM LỬA TỪ |
Mẹ nhóm lên đóm lửa
|
| CÒN HOÀI MỘT DẤU HỎI
|
Diễn Đàn Cựu Sinh Viên QGHC & Thân Hữu
ĐỐM LỬA TỪ |
Mẹ nhóm lên đóm lửa
|
| CÒN HOÀI MỘT DẤU HỎI
|
Labels: TKBạc
Labels: DTrần
Labels: LPhó
|
LÃM THÚY |
Labels: LThúy
“Run như run thần tử thấy long nhan
Run như run hơi thở chạm tơ vàng…”
(Ave Maria, Hàn Mặc Tử)

Labels: CKLiên
Một bài thơ về Huế Nhớ năm anh ra thăm Huế Cùng em hẹn biển, thề non Lúc ấy, anh còn rất trẻ Tuồi em vừa quá trăng tròn Cùng nhau ngắm hoa sen nở Dạo bước quanh hồ Tịnh Tâm Tình si, giờ đây đã ngỏ Bên tai, yêu dấu thì thầm... Nắng quái trên cửa Thượng Tứ Lá me rơi ngập nội thành Bên thềm trước chùa Thiên Mụ Em nguyền sống mãi bên Anh Lênh đênh, mạn đò sóng vổ Bồng bềnh sóng nước sông Hương Nửa khuya trăng vàng sáng tỏ Lung linh khuôn mặt người thương Anh thấy hồn say ngây ngất Trong tim hạnh phúc dâng tràn Ôi! nụ hôn đầu e ấp Môi em thơm ngát hoàng lan Giờ đây sống đời viễn xứ Nhớ lại thành phố. Lòng đau Nếu ngày nào về quê cũ Ta sẽ thăm Huế cùng nhau Bốn mươi năm đã qua vội Tiếc thương biết mấy cho vừa! Em không bao giờ thay đổi Vẫn mãi là người Huế... xưa (Kỷ niệm 40 năm : 1966-2006) Nguyễn Ngọc Liên, ĐS8, CA |
Không ai hiểu con hơn mẹ và cũng không ai thương con bằng mẹ. Đó là tấm lòng của mẹ…
Ngày xưa, vào thời Đông Chu, Vĩ Giả, một trung thần giữ nước (khi vua Sở trên đường chinh chiến) bị gian thần Đấu Việt Tiêu giết chết để cướp ngôi khi vua Sở đang ở chiến trường. Vĩ Ngao (Tự là Tôn thúc) con Vĩ Giả phải cõng mẹ vào rừng sâu lánh nạn. Một hôm Vĩ Ngao (hay Tôn thúc Ngao) đang cuốc đất làm rẫy thì thấy một con rắn hai đầu, Ông giật mình kinh sợ và nghĩ rằng:Không ai hiểu con bằng mẹ. Vừa hiếu, vừa thiện, sự hiếu thiện của Tôn Thúc Ngao sẽ mãi mãi trường tồn….Chẳng những hiểu con, người mẹ còn thương con, bảo vệ con bằng cả tính mệnh của mình. Người đời thường diễn tả lòng mẹ của mình qua thơ, văn, qua hành động như nhân vật TTNgao trong câu chuyện kể trên, tuy nhiên cũng có một vài trường hợp ngoại lệ của những người điên loạn, của chủ nghĩa vô nhân cộng sản như thời cải cách ruộng đất của Hồ chí Minh… bắt con tố mẹ, giết cha, chôn sống bạn bè, người ơn, người thân… Hãy nghe lời thơ này:
Ai gây nên cảnh bể dâuChỉ có chủ nghiã cộng sản mới xảy ra thảm cảnh nầy.
Trẻ thơ vô tội vấn đầu khăn tang
Ai gây binh lửa lan tràn.
Dân quê đói khổ xóm làng quạnh hiu…
Ai gây đấu tố lạ kỳ,
Bắt con tố mẹ còn gì nhân luân
(xin lỗi không nhớ tác giả)
Buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp, con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ, cảnh vật xung quanh đều thay đổi vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn, hôm nay tôi đi họcĐể so sánh lòng mẹ, Y Vân trong nhạc phẩm ‘Lòng Mẹ’ đã diễn tả rất ngọt ngào êm dịu. Là người VN chúng ta ai chẳng thụộc chẳng hát. Chính nhạc phẩm này, các bà mẹ trong thế hệ chúng ta đã từng ru con ngủ, đã từng tự hát lên để vơi nỗi niềm thương nhớ mẹ:
(trong Tôi Đi Học của Thanh Tịnh)
Lòng mẹ bao la như biển Thái bình…, Tha thiết như dòng suối hiền, êm ái như đồng lúa chiều….Trong “Tôi Là Mẹ”, nhà văn Lê văn Trương cũng đã diễn tả:
Bảo lòng mẹ là Trời là Bể ư? Nhưng bể nào sâu bằng, trời nào rộng bằng. Bảo lòng mẹ là Vũ trụ ư? Nhưng vũ trụ còn gieo cho người ta những thiên tai, thủy hoạn, những tật bệnh lo buồn… chứ mẹ, mẹ thì cho con những êm đềm, những ấm áp, những cái, những cái mà đời con không có thì con không thể nào sống được… còn nhiều và nhiều lắm lắm…Ở tuổi này, tôi cũng như nhiều người đã mất cả cha lẫn mẹ, Cầu chúc cho những ai còn mẹ hãy nâng niu trân trọng. Xin dâng tặng đóa hoa hồng cho những người còn mẹ, tôi cam đành ôm hoa trắng cài vào lồng ngực mình để tưởng nhớ mẹ thiên thu…
|
Người Trầngian, ĐS17, |
Labels: NTGian
|
|
Labels: LThúy
Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào.Nhưng đối với con, từ ngày cha mất đi, mỗi ngày của con là ngày của mẹ, mỗi tuần của con là của mẹ, mỗi tháng năm của con cũng là của mẹ, bởi con hiểu, mỗi ngày qua đi là qũy thời gian con còn có mẹ trên đời sẽ bị thu hẹp dần vì nay da mẹ đã nhăn, lưng mẹ đã gù đi nhiều và nụ cười cũng hắt hiu vì sự hao mòn của thời gian ở tuổI 94, giống như bài hát ca ngợi tình mẹ mà con rất thích và vẫn hát mỗi khi nhớ mẹ:
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào
Lời mẹ êm ấm như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng du bên thềm trăng tà soi bóng mẹ hiền...
Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi già thêm một tuổiđể rồi lại thêm lo lắng một ngày nào đó con phải mất mẹ:
Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ càng gần
Dẫu biết như thế, tôi vẫn phải tin, tôi vẫn phải tin mẹ tôi còn trẻ
Như gíó như mây... ôi mẹ của con.
Mẹ già như chuối chín câyMẹ ơi! với mọi người con, nỗi đau mất mẹ của một trẻ thơ cũng giống như nỗi đau mất mẹ của người lớn tuổi. Vì thế, với mẹ, dù năm nay con đã hơn 60, con vẫn là chú bé được mẹ bú mớm ngày nào, vẫn là đứa con bé nhỏ mò cua, bắt ốc phụ vào bữa ăn ngày nào khi cha bận chinh chiến nơi xa, vẫn là cậu bé nhút nhát bấu lấy gấu áo mẹ năm xưa lầm lũi đi trong đêm, rời bỏ làng quê ra tỉnh, rồi xuôi Nam trong cuộc trốn chạy tìm tự do năm 54.
Gió lay mẹ rụng, con thời mồ côi
Cảm động biết bao những ngày con trở về chăm sóc cha lúc người lâm trọng bệnh, những lúc mệt lả thiếp đi trên chiếc giường nhỏ ở cạnh cha, mẹ nhẹ nhàng đến ngồi gần con, quạt nhẹ vỗ về giấc ngủ cho con cũng như chăm chút miếng ăn giấc ngủ cho con như ngày con còn bé thơ. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng làm cho con diễm phúc hơn nhiều bạn bè của con hiện nay không còn có mẹ bên đời.Labels: TeHong
Labels: Anonymous
Hưởng ứng tiếng chim tha thiết của anh CVĐể, Người Trầngian tôi dù sanh sau đẻ muộn, dù văn dở thơ thường cũng xin góp sức cho vui: Tiếng chim lồng.
|
|
Labels: NTGian
- đặc biệt hiền sư tẩu Trần Thúy Lan (Quà Cho Con Gái Nhân Ngày Của Mẹ),
- nữ sĩ Lãm Thúy (Từ Mẫu, posted Mon 12/18/06}, Bài Thơ Cho Mẹ tặng Trần Kiêu Bạc, (posted 12/10/06) và nhiều bài đặc sắc khác trong Thi Tập Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi, 2000 & Từ Mẫu sắp xuất bản)
- và hiền sư đệ thi sĩ Trần Kiêu Bạc vốn có rất nhiều tuyệt tác về Mẹ gần đây đã lần lượt cho xuất hiện trên web riêng...
Labels: LTâm
Như con CHIM nhỏ
Khe khẽ ngoài hiên
Tiếng hót bay cao
Làm sao đánh thức
Đang cơn say ngủ
Của biết bao người
... Làm sao và làm sao ...??? ...
|
oOo Chim hót tiếng người chim khôn Nhựt Khuê - Châu Văn Để |
>>> Bài Đọc Thêm: Huyền Sử Tiên Rồng (link)
>>> Tôi không nghĩ rằng anh muốn thay đổi Title Anh ngữ như trên anh mới viết đấy chứ? Vì lẽ, Title cần có giá trị truyền đạt: người ngoại quốc, nếu thấy tựa đề trên, sẽ không đủ "thâm thúy" để biết mình muốn nói gì. Còn nếu đọc 'Dragon and Fairy Legend', họ hiểu ngay, hoặc nếu muốn tìm hiểu thêm, chỉ cần type 'Dragon & Fairy legend' vào bất cứ Search engines nào, sẽ cho ra cả triệu entries. Thí dụ: Website Sadec.com (link) của Malaysia, ngắn gọn nhất, họ đã dịch lời nói của Lạc Long Quân với nàng Âu Cơ như sau : "I’m a dragon and you’re a fairy. We can’t remain together." ... Một điểm nữa, nhiều nước khác trên thế giới cũng có những huyền thoại về Dragon và Fairy, nhưng không bí hiểm như của VN. Cho nên: tôi rất thích thú về lối lập luận và suy diễn của anh. Thành thực đấy."Đàn thiên thu đứt dây tơ rồi, theo sóng vàng cát lỡ sông bồi.Bài Quà tặng ngày Mother's Day của Lan Đàm phu-nhân xót-xa ở câu kết. Bà mẹ VN tỵ-nạn tại hải-ngoại ngày nay, hiểu hoàn-cảnh và thân-phận mình, không dám kỳ-vọng nhiếu ở con gái cưng, được hưởng giáo-dục "tiến-bộ" Tây-phương. Nước mắt chảy xuôi, mẹ chỉ mong con đọc hiểu chữ Việt, còn tâm-hồn VN mà đoái-hoài phần nào nỗi-lòng của mẹ? Nếu được như thế thì mẹ cũng được an-ủi và hạnh-phúc lắm rồi !
Còn chi nữa biển dâu đã bao đổi dời.
Về phương Nam ngắm sông ngậm ngùi,
Thương những đời như lục bình trôi..."
Labels: NSGòn
Labels: DTrần
Labels: ACLa
Labels: PTAnh
|
Ngày lễ Mẹ 2007 Tiếng mẹ ru: điệu buồn phương Buổi tương phùng chẳng biết bao lâu? Con ở đây nghe bài ca vọng cổ Trời phương Nam nhớ xưa thanh bình Ai xuôi đất trời binh lửa dậy Đau cõi lòng chờ đợi xa xăm Hàn Thiên Lương |
Labels: HTLương